Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 407: Nghi ngờ

Chương 407: Nghi ngờ




Biên: Hắc Dược

"Không biết trên người bà ta có thuốc giải hay không?"

Ánh mắt Phương Bình nhìn về phía thi thể Xà Xuân Trúc đã hóa thành cự xà.

Nói chung người dùng độc để tránh ngộ thương đồng bạn nên đều sẽ điều chế thuốc giải mang theo bên người.

Hắn đi qua bên đó, tìm được quần áo của đối phương bởi vì thân thể đã hóa thành hình thái ma vật mà đã bị xé rách tơi tả, ở trong đống quần áo này, hắn tìm được một cái túi bằng da.

Túi da hẳn là được làm bằng một loại chất liệu từ da ma vật Thần Tinh nào đó, cũng không bị tổn hại trong cuộc chiến.

Hắn mở túi da ra, phát hiện một thanh dao gấp ở trong đó, một vài hạt giống cây cối không biết tên cùng với mấy cái bình nhỏ bằng kim loại dài mấy centimet.

Phương Bình cầm lấy bình kim loại lên, ánh mắt hắn nhìn lên thân bình kim loại, nhưng cũng không phát hiện ra chữ viết gì.

Hắn xốc cái nắm bình kim loại lên, Phương Bình nhìn thấy rất nhiều viên thuốc màu vàng ở bên trong bình kim loại.

Hẳn là bởi vì cuộc chiến lúc trước mà có không ít viên thuốc màu vàng đã hóa thành bột phấn.

"Đây có thể nào là thuốc giải hay không?"

Phương Bình không xác định mà nhìn đống viên thuốc màu vàng này, không dám chắc đến tột cùng thì mấy viên thuốc này có phải là thuốc giải hay không.

"Chỉ có thể thử một lần thôi."

Phương Bình quyết định cho Kim Lệ và Tả Cao Phong uống mấy viên thuốc màu vàng vào.

Với tình trạng trước mắt của hai người, nếu như không có thuốc giải thì gần như là chết chắc không thể nghi ngờ, thế cho nên, cũng chỉ có thể còn nước còn tát mà thôi.

Hắn nhanh chóng cho hai người uống thuốc giải, quan sát tình trạng thân thể của hai người.

Để cho hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi chính là hai người sau khi dùng thuốc giải xong thì tình trạng thân thể rõ ràng đã chuyển biến tốt đẹp, hắn cược thắng rồi, mấy viên thuốc màu vàng này quả thật là thuốc giải.

Lúc này, tấm chắn không gian của không gian lập phương đã biến mất, có Giác Tỉnh giả đến từ Khoa Đối kháng Ma vật bản địa cùng với những người nghe thấy động tĩnh mà chạy tới.

"Phương Bình các hạ, hai người bọn họ bị thương rồi, cần ta phái người đến xem xét hay không?"

Một vị hẳn là người thuộc cao tầng Khoa Đối kháng Ma vật bản địa tiến đến chào hỏi, cung kính mà nói với Phương Bình.

"Không cần đâu, ta sẽ gọi người đến trông."

Phương Bình lắc đầu cự tuyệt, thân phận của Kim Lệ và Tả Cao Phong không thể để lộ ra ngoài ánh sáng được, cho nên cũng không thể để những người khác tới chăm sóc.

Hắn thu thi thể đã biến thành ma vật của Xà Xuân Trúc vào trong không gian hiến tế, đầu tiên là hắn mang theo Kim Lệ và Tả Cao Phong thuấn di đi về biệt thự ở khu căn cứ Liễu Châu trước, sau khi đã gọi người tới chăm nom thì hắn thuấn di quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên.

Lần bị tập kích này cần phải báo cáo lại, hơn nữa, hắn cảm thấy lần tập kích này cũng không đơn giản, rất có thể là đối phương nhắm về phía hắn mà tới.

Một lần mà xuất động tới hai vị đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, điều này tuyệt đối không bình thường.

"Ngươi nghi ngờ rằng tin tức đã bị lộ?"

Ở chỗ ở của Ngụy Vưu trong Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên, vẻ mặt Ngụy Vưu nghiêm túc mà nói.

"Đúng vậy, dưới tình huống bình thường, không có khả năng một lần mà xuất động tới hai vị đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, ta cảm thấy hẳn là hai người này nhắm về phía ta mà tới, hẳn là tin tức ta ở khu căn cứ Dư An đã bị lộ rồi."

Phương Bình nói với vẻ nghi ngờ.

"Một lần xuất động cả hai vị đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, điều này quả thật là không bình thường, quả thật rất có thể là nhắm về phía ngươi mà tới, cũng may ngươi không có việc gì."

Ngụy Vưu lộ vẻ kinh ngạc mà liếc mắt nhìn Phương Bình một cái.

Đối mặt với hai vị đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, Phương Bình chẳng những thắng rồi, hơn nữa lại khiến cho đối phương một chết một chạy trốn, phần chiến lực này quả thật đã làm hắn khiếp sợ.

Thực lực của Phương Bình ít nhất cũng là đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba.

Trở thành Thần Tinh cũng chỉ mới có nửa năm, thế mà hắn đã có được loại thực lực này, đây quả thực là một điều không thể tưởng tượng nổi.

"Năng lực cấm kỵ."

Giải thích duy nhất cũng chỉ có thể là đối phương đã bày ra năng lực cấm kỵ, có thể phát huy ra thực lực khủng bố vượt xa cảnh giới của tự thân.

Hắn cũng không hỏi Phương Bình có phải là có năng lực cấm kỵ hay không, đây rõ ràng là bí mật của Phương Bình, tuy rằng có thể đoán được rất dễ dàng, nhưng nếu Phương Bình không nói ra thì tất nhiên hắn cũng không tiện hỏi.

"Cục trưởng Ngụy, những khu căn cứ tham gia luân phiên canh phòng đều được giữ bí mật chặt chẽ, cũng chỉ có người chấp hành nhiệm vụ mới biết được, ta nghi ngờ rằng trong chúng ta xuất hiện kẻ phản bội."

Sắc mặt Phương Bình ngưng trọng.

"Ta cũng có nghĩ đến phương diện này."

Sắc mặt Ngụy Vưu cũng trở nên ngưng trọng.

"Bây giờ ngươi đã bị Ma Nhân tộc ngắm trúng rồi, tạm thời cứ ở lại khu căn cứ Ngân Xuyên trước đi, về phần chuyện phản đồ."

Trên mặt Ngụy Vưu lộ ra vẻ hung ác.

"Việc này giao cho ta, ta sẽ điều tra rõ ràng, cho ngươi một cái công đạo."

Chuyện lần này cũng làm cho hắn rất tức giận, tạm thời không nói tới tiềm lực của Phương Bình.

Với quan hệ của Phương Bình cùng với cường giả cấp Huyết Nguyệt ẩn cư, nếu Phương Bình bởi vì chuyện lần này mà xảy ra chuyện, khu căn cứ Ngân Xuyên tất nhiên sẽ tổn thất một vị đồng minh cấp Huyết Nguyệt.

Làm không tốt một cái, thậm chí là có thể làm cho tình hình chung trong khu vực nội thành khu căn cứ Ngân Xuyên hỏng mất, có thể tưởng tượng được sự tức giận của hắn đối với kẻ phản bội này.

Về tới căn phòng ở Khoa Đối kháng Ma vật đã không ai ở nửa năm, bàn ghế trong phòng, nơi nơi đều có thể nhìn thấy tro bụi.

"Điều khiển gió."

Phương Bình phất phất tay, vận dụng năng lực hệ Phong.

Cùng với một trận gió mát thoảng qua, tro bụi trong phòng bay phất phơ, hội tụ lại hóa thành một nắm đất cát, bị hắn ném vào trong thùng rác.

Sau đó, hắn tiến vào không gian hiến tế, ánh mắt hắn nhìn phía thi thể của Xà Xuân Trúc đã biến thành cự xà.

"Hiến tế."

Cự xà dưới ngọn lửa huyết sắc mà hóa thành tro tàn, tế đàn sáng lên hào quang huyết sắc, những ngôi sao xuất hiện trên không trung, sau đó một vì tinh tú màu xanh biếc nở rộ ra lục quang chói mắt.

Ngôi sao rơi xuống rồi vỡ tan hóa thành một nữ tử trẻ tuổi.

Nữ tử mặc váy dài màu lục, có mái tóc đen dài, trên đầu có đeo trang sức hình rắn.

Dung mạo xinh đẹp động lòng người, chỗ mi tâm có một con mắt mọc dọc.



(“XXX phu nhân, ngươi tốt.” <(“) ver manhua...)

Họ tên: Thuý Ngọc Linh

【Thiên phú】

Thiên phú phát triển: xuất sắc

Thiên phú Đạo thuật: xuất sắc

Thiên phú Y thuật: phi phàm

"Không phải chùm sáng rơi xuống, mà là một ngôi sao, hay là. . . . . . ?"

Phương Bình lộ ra vẻ kinh ngạc mà nhìn nhân vật trước mắt này.

Thuý Ngọc Linh, nhân vật trong bộ truyện Hồ Tiên Tiểu Hồng Nương, vua của tộc Đỉa, tộc trưởng của bộ tộc Đỉa tinh, y sư nổi tiếng ở Yêu giới.

Làm cho trong lòng hắn hơi kinh ngạc chính là, thứ rơi xuống cũng không phải là cột sáng mà là một ngôi sao màu xanh biếc, không giống với lúc hiến tế bình thường.

Điều này không khỏi làm cho hắn hoài nghi, lần hiến tế này đưa ra không phải là hư ảnh của nhân vật, mà là người thật.

"Quả nhiên là người thật!"

Xem xét người trước mắt một chút, Phương Bình xác định phán đoán của mình, đây đích thật là người thật, mà cũng không phải là hư ảnh.

Mặc dù hư ảnh có chân thật hơn nữa thì cũng có điểm khác biệt với người thật, quan sát cẩn thận là có thể nhìn ra được.

"Thiếu gia."

Giọng nói mềm nhẹ ngọt ngào vang lên, Thuý Ngọc Linh đi đến bên cạnh Phương Bình, hơi cúi người hành lễ với Phương Bình.

"Ừ."

Ánh mặt Phương Bình lộ ra một vẻ vui mừng.

Dùng thi thể của một con ma vật Thần Tinh tầng thứ ba, hiến tế ra Thuý Ngọc Linh, lần này không chịu thiệt rồi.

Tạm thời không nói tới chiến lực của Thuý Ngọc Linh, với thân phận y sư này cũng đã đáng giá với một thi thể của ma vật Thần Tinh tầng thứ ba rồi.

Đối phương là y sư nổi tiếng Yêu giới, hơn nữa cực kỳ am hiểu với các đòn dùng độc, không cần nghĩ cũng biết năng lực giải độc cao minh thế nào.

Nếu trước kia đã hiến tế ra đối phương, hán hoàn toàn không cần lo lắng độc dược trên người Kim Lệ và Tả Cao Phong rồi, cũng không cần phải mạo hiểm mà cho hai người uống viên thuốc màu vàng không biết công dụng kia.

Tuy rằng cuối cùng quả thật là đã giải được độc, nhưng hoàn toàn là đánh cược, cũng không bảo đảm lắm.

Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.

"Lại thất bại rồi, hơn nữa ngay cả Xà Xuân Trúc cũng chết trong tay đối phương?"

Sắc mặt Tông Lệnh âm trầm, ánh mắt hắn mang theo vẻ bất mãn mà nhìn chằm chằm Ám Nha.

Bị ánh mắt hắn nhìn chằm chằm, trên trán Ám Nha lấm tấm mồ hôi lạnh, hắn nhanh chóng biện giải.

"Vốn đã sắp thành công rồi, nhưng Phương Bình đột nhiên dùng ra năng lực làm thời gian đứng yên lại, trong nháy mắt liền giết chết Xà Xuân Trúc."

"Năng lực làm thời gian đứng yên lại, ngươi xác định không có đoán sai chứ?"

Sắc mặt Tông Lệnh khẽ biến, vẻ mặt hắn ngưng trọng mà hỏi.

Năng lực làm thời gian đứng yên lại, tuyệt đối không thể nghi ngờ gì là năng lực ở mức cấm kỵ.

Trước đó, Phương Bình đã có được một loại năng lực cấm kỵ, nếu lại sở hữu thêm năng lực đông lại thời gian nữa thì chẳng phải là nói Phương Bình có được hai loại năng lực cấm kỵ.

Có được một loại năng lực cấm kỵ là đã rất khó có thể gặp được rồi, đồng thời cũng gần như là không tìm ra được người thứ hai, huống chi là sở hữu hai loại năng lực cấm kỵ, hắn cực kỳ hoài nghi rằng Ám Nha là vì muốn trốn tránh trách nhiệm nên mới nói như thế.

"Ta xác định, Xà Xuân Trúc bị giết chết trong nháy mắt, ta hoàn toàn không nhìn thấy hắn ra tay như thế nào, cũng chỉ có đông lại thời gian, mới có thể giải thích được thôi."

"Nhưng loại năng lực đông lại thời gian này của đối phương có hạn chế rất lớn, cho đến lúc sau khi bị chúng ta đẩy vào tuyệt cảnh thì đối phương mới sử dụng."

Ám Nha vội vàng nói.

"Nếu đúng như ngươi miêu tả, thì năng lực đông lại thời gian lại có thể có giới hạn rất lớn."

Sắc mặt Tông Lệnh âm trầm như nước, trong mắt hắn lộ ra ánh sáng lạnh lẽo.

"Tuy rằng rất có thể có sự hạn chế sử dụng rất lớn, nhưng dù vậy thì tất nhiên cũng là năng lực cực kỳ gần với mức độ cấm kỵ, tuyệt đối không thể giữ lại Phương Bình, nếu không nhất định sẽ thành họa lớn."

Ánh mắt hắn nhìn về một góc tối mà nói.

"Để cho tên nội ứng kia tiếp tục tìm hiểu tin tức của Phương Bình, một khi có tin tức, lập tức báo cho chúng ta biết, lần này tự ta đích thân ra tay, nhất định phải giết chết hắn."

"Vâng, Tông Lệnh đại nhân."

Trong góc tối, một nam tử mặc đồ đen xuất hiện, quỳ một gối xuống với Tông Lệnh rồi nói.

Hắn cung kính đáp một tiếng, sau đó lại ẩn vào trong bóng đêm, rõ ràng đã thông qua bóng tối mà rời đi, hắn có được năng lực có thể thuấn di trong những cái bóng.



(B: Nghe bảo ver game của ẻm, hoặc fanart, thấy giống mô tả hơn <(“))



(B: OC <(“) ver donghua.)



(B: Không theo dõi không rành, đoán chừng phiên ngoại hay phụ chương gì đó, donghua ver hắc hóa (???) <(“))






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch