Còn không đợi cho Tông Lệnh may mắn tránh thoát được công kích tàng hình thì đột nhiên Tông Lệnh cảm thấy bụng bất chợt tê rần, thân thể không tự chủ được mà khom xuống rồi bay ngược ra sau.
Một vết thương máu thịt lẫn lộn xuất hiện trên bụng Tông Lệnh, phảng phất, có thể nhận ra đó là một dấu nắm tay.
"Đi chết đi!"
Tông Lệnh đau đớn mà khống chế cự mãng sương mù màu xanh biếc càn quét về phía phương hướng kia.
Có âm thanh trầm đục vang lên, dường như là chạm phải cái gì đó.
Chỉ có điều, cái này cũng không thể khiến hắn tránh được tập kích.
Rầm!
Gần như là cùng trong nháy mắt, một nắm tay tàng hình nện lên trên đầu của hắn.
Trên cái đầu khổng lồ của hắn xuất hiện một vết thương nghiêm trọng, răng nanh rơi xuống, máu tươi vẩy ra, thân hình cao tới mười mét ngã thật mạnh xuống đất.
"Thần La Thiên Chinh."
"Phương Chiến" rơi xuống từ trên không trung, đứng trên thân thể khổng lồ của hắn, sức đẩy cường hãn đánh thật sâu về phía thân thể hắn.
Răng rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, thân thể hắn lộ ra trạng thái lồi lõm mất tự nhiên.
Rất nhiều chỗ trên người hắn đều máu thịt lẫn lộn, máu tươi chảy dài, hắn bị thương nặng.
"Đi chết đi!"
Hắn phát ra một tiếng rít gào đầy phẫn nộ, hắn vươn bàn tay khổng lồ túm lấy “Phương Chiến” đứng trên người hắn, nhưng trước khi bàn tay khổng lồ của hắn còn chưa quơ được "Phương Chiến" thì hắn đã bị một đòn công kích tàng hình ngăn chặn lại.
"Người nên chết là ngươi!"
Vẻ mặt "Phương Chiến" lạnh như băng, hắn cùng với bốn phân thân tàng hình luân phiên nhau tấn công, công kích liên tục không ngừng mà đánh lên trên người Tông Lệnh.
Mấy phút đồng hồ sau, khi hắn dừng lại thì Tông Lệnh đã chết đi từ lâu rồi.
Máu thịt toàn thân cao thấp trên người lẫn lộn với nhau, gần như là không tìm ra được một chỗ hoàn chỉnh.
Vèo!
Một thân ảnh bay vút đến, chính là Ngụy Vưu.
Hắn không hề có năng lực loại truy tung, hơn nữa ở trong bóng đêm càng khiến cho hắn hoàn toàn đã truy sai phương hướng.
Sau khi nghe được động tĩnh của cuộc chiến thì hắn mới chạy lại, chỉ có điều cuộc chiến cũng đã chấm dứt rồi.
Hắn đã từng giao đấu nhiều lần với Tông Lệnh, hắn chỉ liếc mắt một cái là lập tức nhận ra đây là hình thái ma vật của Tông Lệnh.
"Lời cho ngươi rồi!"
Sự phẫn nộ trong lòng hắn bởi vì khu căn cứ Đông Xuyên bị hủy hơi giảm đi, tuy rằng đã bị thiệt hại một khu căn cứ, nhưng cuối cùng cũng giết chết được Tông Lệnh.
Hơn nữa Hắc Nghịch đã bị phong ấn, tuy rằng hắn vẫn rất canh cánh trong lòng về chuyện khu căn cứ Đông Xuyên bị hủy, nhưng nhìn chung thì cũng dễ chịu hơn một chút.
Cái giá phải trả lớn như thế, cuối cùng cũng vừa giết được một tên vừa giam cầm một kẻ địch lớn này.
"Phương Chiến các hạ, thi thể của Tông Lệnh cùng với vũ khí ma hóa loại không gian thuộc về ngươi, Hắc Nghịch thì giao cho khu căn cứ Ngân Xuyên xử lý đi, ngươi thấy thế nào?"
Ngụy Vưu thương lượng với "Phương Chiến".
"Có thể."
"Phương Chiến" gật đầu đồng ý.
Hắc Nghịch là từ nhân loại chuyển hoán mà thành, có thể hiến tế được hay không là một vấn đề.
Chọn lựa một người trong hai người, tất nhiên là hắn sẽ thiên về phía lựa chọn thi thể của Tông Lệnh rồi, lại nói, còn có quà tặng kèm là thứ vũ khí ma hóa loại không gian này nữa.
"Thu hồi thi thể lại đi."
"Phương Chiến" nhìn về phía Phương Bình rồi nói.
Rầm ầm ầm!
Dưới sự khống chế của Phương Bình, từng sợi từng sợi dây xích màu máu xuất hiện, trói chặt thi thể Tông Lệnh lại, túm lấy thi thể Tông Lệnh, nhập vào hư không rồi biến mất.
Tuy rằng dây xích của Ma Vật Tế Đàn có được năng lực bắt giữ, nhưng tốc độ lại quá chậm, không thể dùng cho việc chiến đấu, nếu không thì thật ra nó còn có thể tăng thêm một loại mánh khóe chiến đấu cường hãn nữa cho hắn.
Vèo!
Phương Bình thu thi thể của Tông Lệnh lại, hắn dẫn theo "Phương Chiến" cùng với Ngụy Vưu quay trở về khu căn cứ Đông Xuyên đã hóa thành đống đổ nát.
Lại lần nữa nhìn thấy khu căn cứ Đông Xuyên đã hóa thành đống đổ nát, sắc mặt của ba người đều rất khó nhìn.
Tuy rằng hy sinh là việc tất yếu không thể tránh được, lúc lựa chọn khu căn cứ Đông Xuyên để thiết kế cạm bẫy, thì bọn hắn đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất rồi, nhưng là lúc khu căn cứ Đông Xuyên thật sự bị tiêu diệt thì trong lòng bọn hắn vẫn không khỏi khó chịu một cách khó hiểu.
Chỉ có điều, cho dù là có để cho bọn họ lựa chọn lại một lần nữa thì chỉ sợ bọn họ cũng sẽ lựa chọn giống như vậy mà không có chút do dự nào, chỉ cần có cơ hội giết chết được cường giả cấp Huyết Nguyệt, bọn hắn đều sẽ không tiếc tất cả.
Ở khu vực chiến đấu, không gian hình lập phương đã biến mất, quả cầu khổng lồ đang phong ấn Hắc Nghịch vẫn trôi nổi trên không trung, sức mạnh phong ấn ra sức làm nó trôi lơ lửng trên không trung.
Phương Bình đưa "Phương Chiến" có Ấn ký đỉnh phong đã biến mất về khu căn cứ Ngân Xuyên, rồi từ khu căn cứ Ngân Xuyên mà chuyển nhân viên hậu cần đến hỗ trợ.
Lấy vũ khí ma hóa đặc thù phong ấn trói buộc Hắc Nghịch lại, tìm kiếm người còn sống sót ở khu căn cứ Đông Xuyên.
Bận rộn một ngày một đêm, cho đến chạng vạng hôm sau thì công việc tìm kiếm mới kết thúc.
Bởi vì tự cảm thấy có trách nhiệm nên Phương Bình đều tham dự toàn bộ hành trình.
Công việc thống kê ra số người thiệt mạng, hắn nhìn thấy mà giật mình.
Mười triệu người dân của khu căn cứ Đông Xuyên, người sống sót không tới một trăm ngàn, là tòa căn cứ có thương vong lớn nhất trong các khu căn cứ bị phá hủy.
Nói cách khác, vì hai người Tông Lệnh và Hắc Nghịch, ước chừng phải trả giá hơn chín trăm ngàn sinh mệnh.
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Phương Bình tràn đầy xấu hổ.
Nhưng trong lòng hắn hiểu rất rõ, nếu lại xuất hiện chuyện như vậy nữa, bất kể là khu căn cứ Ngân Xuyên hay là khu căn cứ loại lớn khác thì cũng đều sẽ không chút do dự gì mà làm như thế.
Đây chính là tình cảnh hiện giờ của Nhân tộc, nó đã tới bên bờ vực sinh tử tồn vong rồi, cho dù là lấy hàng loạt sự hy sinh làm cái giá đánh đổi thì cũng phải làm sinh lực của Ma Nhân tộc suy yếu đi.
Trong tòa cung điện to lớn ở trên ngọn núi lớn nguy nga tráng lệ, một nam tử có hoa văn thần bí trên mặt đang ngồi trên vương tọa thật lớn cao tới mười mét.
Hắn là người sáng lập ra Ma Nhân tộc, vua của Ma Nhân tộc, Lợi Duy Thản, cũng chính là ma vật viễn cổ sở hữu thực lực khủng bố siêu việt cấp Huyết Nguyệt trong miệng Nhân tộc.
"Chủ thượng, chiến khu ở khu căn cứ Ngân Xuyên truyền tin đến, Tông Lệnh chết trận, Hắc Nghịch bị bắt."
Một vị nữ tử trung niên với mái tóc xoăn, tướng mạo đẹp đẽ tiến vào cung điện, xoay người hành lễ rồi nói.
Nàng là Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt, Xà Cơ.
"Thoáng cái đã mất đi hai vị chiến lực cấp Huyết Nguyệt, là chuyện gì xảy ra?"
Lợi Duy Thản hỏi.
"Bọn hắn đã rơi vào cái bẫy của khu căn cứ Ngân Xuyên, khiến cho một người chết một người bị bắt."
Xà Cơ trả lời.
"Tình huống của chín khu căn cứ khác thế nào?"
Lợi Duy Thản từ chối cho ý kiến, hắn dò hỏi.
"Ngoại trừ chiến khu của ba khu căn cứ lớn Hoa Khoa, Long Bàn, Hoàng Cương có tình hình chiến đấu vô cùng đáng lo ra thì các chiến khu khác đã giành được lợi thế rồi."
Xà Cơ trả lời lại.
"Phải gia tăng quá trình nhanh lên một chút."
Lợi Duy Thản không quá hài lòng mà nói.
"Ý của Chủ thượng là?"
Xà Cơ cẩn thận hỏi.
"Để cho mười người kia xuất động đi."
Lợi Duy Thản phân phó.
"Vâng."
Xà Cơ bỗng nhiên ngưng lại một chút, giọng nói mang theo vẻ kính sợ.
Trong nửa năm này, Nhân tộc cùng Ma Nhân tộc giao chiến không ngớt, ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản có thực lực đã khôi phục cũng không nhàn rỗi gì.
Tìm kiếm ở nơi đồng hoang mông quạnh, dẫn mười người về, rõ ràng tất cả mười người này đều là từ ma vật cấp Huyết Nguyệt chuyển hóa thành, mỗi một vị đều có được thực lực khủng bố cấp Huyết Nguyệt.
Có thể tưởng tượng được, có một cỗ lực lượng cường đại như thế gia nhập, Nhân tộc vốn đã rơi vào tình cảnh xấu, kết cục sẽ như thế nào.
Rất nhanh, mười Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt chạy tới khắp các chiến khu, trong đó, bởi vì toàn bộ chiến lực cấp Huyết Nguyệt đều rơi vào tay giặc, rõ ràng chiến khu Ngân Xuyên có tận ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt tham gia vòng chiến.
Chấm dứt tìm kiếm và cứu chữa, Phương Bình trở lại khu căn cứ Ngân Xuyên, vừa về đến khu căn cứ Ngân Xuyên, hắn vội vã tiến nhập vào không gian hiến tế.
Một thi thể của Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt, giá trị không nghĩ cũng biết, đương nhiên, vì cái thi thể của Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt này, hắn đã phải trả cái giá cũng không nhỏ, tiêu hao hết cái Ấn ký đỉnh phong duy nhất.
Đây là lần thứ hai hắn giành được thi thể của Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt, thi thể của Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt mà hắn giành được lần trước, hắn đã hiến tế ra vị cường giả có thực lực đã tiếp cận cấp Huyết Nguyệt, Mắt Diều Hâu này.
Hắn rất chờ mong, thi thể của Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt thứ hai này đến tột cùng là sẽ có thể hiến tế ra cái gì.
Tiến vào không gian hiến tế, hắn lập tức thấy được thi thể của một con cự vượn ở phía trên tế đàn đỏ rực kia.
Tuy rằng đã chết ngắc rồi, nhưng hình thể thật lớn này vẫn mang theo lực trùng kích cường hãn đối với nhãn quan, trên người nó vẫn lưu lại uy áp, giống như là chưa chết hẳn, tùy thời đều sẽ có thể sống lại.
"Hiến tế."
Phương Bình lên tiếng, thi thể cự vượn bị thiêu đốt dưới ngọn lửa huyết sắc mà hóa thành tro tàn.
Tế đàn sáng lên hào quang huyết sắc cao tới hơn mười mét, trên không trung xuất hiện một chấm lại một chấm sao sáng.
Ầm!
Một ngôi sao trong đó sáng lên hào quang màu vàng chói mắt, bắn ra một cột sáng kim sắc, vỡ tung rồi hóa thành một nam tử.
Trên người nam tử mặc bộ y phục chiến đấu lộ ra cánh tay trần trụi, có một mái tóc đen, cơ bắp săn chắc khỏe mạnh.
Nhưng hắn lại không hề mập mạp, ngược lại có chút cân xứng, có một loại cảm giác lực lưỡng theo phong cách nghệ thuật.
Họ tên: Bardock
【Thiên phú】
Thiên phú phát triển: phi phàm
Thiên phú thể thuật: phi phàm
Thiên phú Siêu Xayda: ưu đẳng
【Năng lực】
Dự báo: có năng lực có thể dự báo tương lai, thời cơ phát động cùng với đối tượng được dự báo không thể tự kiểm soát.