Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 413: Kết cục của nội ứng

Chương 413: Kết cục của nội ứng




Biên: Hắc Dược

"Là Bardock trong Dragon Balls!!!"

Phương Bình có một loại cảm giác bị sự vui mừng đập cho tỉnh ngủ, hắn đã không ngủ hai ngày, vốn là đại não có chút mệt nhọc chợt thanh tỉnh trong nháy mắt.

Bardock, nhân vật trong Dragon Balls, là phụ thân của nhân vật chính Songoku, thuộc chủng tộc hiếu chiến trong vũ trụ, tộc Xayda.

Đương nhiên, đây không phải là nguyên nhân khiến cho Phương Bình kích động, nguyên nhân làm hắn kích động đó là, đối phương cũng giống với Songoku, có thiên phú Siêu Xayda.

Tuy rằng thiên phú Siêu Xayda của đối phương không thể giống y hệt như Songoku, đạt đến trình độ thần của Siêu Xayda, nhưng cũng đủ để đạt tới hình thái đầu tiên của Siêu Xayda rồi.

Tuy rằng chỉ là hình thái đầu tiên của Siêu Xayda, dường như chỉ là Siêu Xayda cấp thấp nhất, nhưng sự tăng cường của lực chiến không hề yếu, ngược lại rất mạnh.

Sau khi hoàn toàn khai phá ra, cũng đủ để đạt được chiến lực kinh người gấp năm mươi lần người bình thường, bỏ xa Trạng thái Tiên Nhân mấy con phố, là biên độ cường hóa mà Trạng thái Tiên Nhân không cách nào có thể so được.

"Thiên phú Siêu Xayda của Bardock thế mà lại chỉ là ưu đẳng, nhưng dù là vậy, nhưng cũng có thể sở hữu được hiệu quả cường hóa khoa trương cao nhất gấp năm mươi lần, thật đúng là thiên phú khủng bố."

Nhìn thiên phú Siêu Xayda chỉ là ưu đẳng của Bardock, trong lòng Phương Bình cảm thán.

Nếu như nói, thiên phú cũng giống như năng lực, có phân chia cấp bậc hạ đẳng, trung đẳng, thượng đẳng, siêu hạng, cấm kỵ, như vậy thì thiên phú Siêu Xayda tuyệt đối là cấp độ cấm kỵ.

Chỉ mới là cấp bậc ưu đẳng thôi mà sau khi đã hoàn toàn khai phá ra cũng đủ để đạt được khả năng tăng cường chiến lực gấp năm mươi lần cực kỳ khoa trương, có thể tưởng tượng được sự kinh khủng của loại thiên phú này.

"Nhân vật trước mặt có được thiên phú phát triển, thiên phú thể thuật, thiên phú Siêu Xayda, năng lực Dự báo, có chọn một loại để thu hoạch hay không?"

Giọng nói to lớn uy nghiêm vang lên, Phương Bình bởi vì kích động mà thậm chí có một chút run rẩy nói.

"Lựa chọn. . . thiên phú Siêu Xayda."

Trên người Bardock ngoại trừ thiên phú Siêu Xayda ra, năng lực Dự báo cũng có chút không tồi, nhưng lại hoàn toàn không có cách nào so được với thiên phú Siêu Xayda.

Cho nên, hắn không chút do dự mà lựa chọn thiên phú Siêu Xayda.

Ầm!

Một đạo hào quang màu vàng chui vào trong cơ thể Phương Bình, sau khi thoáng cảm thấy khác thường, Phương Bình khôi phục lại bình thường.

Hắn nhìn về phía bảng thuộc tính, nhất thời nhìn thấy thiên phú Siêu Xayda đã im lặng mà nằm trên bảng thuộc tính.

"Cấp bậc của thiên phú Siêu Xayda cũng không cao, muốn kích phát ra, chỉ sợ phải tiêu phí không ít thời gian."

Hắn áp chế sự kích động trong lòng, Phương Bình làm cho mình tỉnh táo lại, hắn tự hỏi.

Tuy rằng giành được thiên phú Siêu Xayda, nhưng không có nghĩa là hắn đã có thể lập tức biến thân thành hình thái Siêu Xayda đầu tiên, ở trong này còn cần một quá trình kích phát.

Cấp bậc của thiên phú Siêu Xayda là ưu đẳng, nói rõ rằng thiên phú cũng không tính là quá cao, muốn kích phát ra cũng có chút khó khăn.

Điểm này có thể nhìn ra từ trên người của Bardock, lúc đối phương kích phát tới hình thái Siêu Xayda đầu tiên thì tuổi đã không còn nhỏ nữa rồi.

"Cũng may còn có Hoàng Kim chi Lực của Vương quyền đệ nhị có thể dẫn phát ra mức độ tiềm năng lớn nhất, lúc này hẳn là thời gian phát triển sẽ co rút lại trên diện rộng."

Nhớ đến Hoàng Kim chi Lực, Phương Bình sinh ra một tia chờ mong, không biết dưới tác dụng của Hoàng Kim chi Lực, bao lâu thì hắn mới có thể khai phá ra hình thái Siêu Xayda đầu tiên.

Một ngày sau, một vòng luân phiên mới bắt đầu, Phương Bình đi thẳng tới các khu căn cứ, đưa các tiểu đội Thần Tinh về khu căn cứ Ngân Xuyên.

"Chư vị, trước khi bắt đầu cuộc họp, ta muốn nói cho các ngươi biết một tin tốt, không lâu trước đây, chúng ta đã mai phục tập kích và giết chết Tông Lệnh, cũng đã bắt giữ được Hắc Nghịch."

Ngụy Vưu chủ trì cuộc họp mang theo ý cười trên mặt mà nói.

"Cái gì?"

"Ngụy Vưu đại nhân, điều này là thật sao?

Nghe được lời nói của hắn, các cường giả Thần Tinh tham gia cuộc họp đều không khỏi kinh ngạc cùng vui mừng.

Hai vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt, Tông Lệnh và Hắc Nghịch, là một thanh kiếm sắc bén nguy hiểm treo trên đỉnh đầu bọn hắn, vẫn luôn khiến cho bọn hắn lo lắng đề phòng.

Tất cả đều cực kỳ sợ gặp phải hai người bọn hắn, dù sao với thực lực của bọn hắn, nếu như gặp phải một trong hai người thì gần như là phải chết không thể nghi ngờ.

Bây giờ chợt nghe nói một trong hai người đã chết, người còn lại cũng bị bắt giữ, nguy cơ được giải trừ, sao lại không khiến cho bọn hắn vui mừng cho được chứ.

Chỉ có điều, trong những người vui mừng này thì cũng lẫn vào đó một người không ăn khớp.

"Cái gì, Tông Lệnh chết rồi, Hắc Nghịch cũng bị bắt giữ, sao lại như thế, sao lại có thể như vậy được chứ?"

Nghe được tin tức, Vinh Văn Tân cảm thấy không phải là vui mừng, mà là kinh hãi, trên mặt hắn lộ ra vẻ hoảng sợ.

Để cho hắn trở thành nội ứng, đồng ý cho tộc nhân của hắn chuyển hóa làm Ma Nhân tộc chính là Tông Lệnh, hiện giờ, Tông Lệnh, người mà đã bảo đảm với hắn đã bị giết chết rồi, vậy sự bảo đảm này có còn hiệu lực hay không chứ.

Trên thực tế, hắn cũng không biết, thậm chí Tông Lệnh cũng chưa bao giờ báo cáo công trạng của hắn với ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản, chuyển hóa hắn cùng với gia tộc của hắn thành Ma Nhân tộc chỉ là một lời hứa suông mà thôi.

Muốn chuyển hóa ma vật hoặc là nhân loại thành Ma Nhân tộc cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, chính là vì như thế, ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản mới không chế tạo quá nhiều Ma Nhân tộc, hắn vẫn luôn chọn lọc dựa theo chất lượng.

Cho nên, muốn chuyển hóa toàn bộ người của gia tộc Vinh Văn Tân thành Ma Nhân tộc, đó là tuyệt đối không thể được.

Phản ứng khác thường của Vinh Văn Tân đã rơi vào trong mắt của các cường giả Thần Tinh khác, không ít người đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía hắn, hắn vội vã áp chế vẻ hoang mang trên mặt, cố gắng bày ra một tia tươi cười "vui vẻ".

Lúc này, giọng nói của Ngụy Vưu lại vang lên.

"Đánh chết Tông Lệnh, bắt giữ được Hắc Nghịch là một chuyện rất đáng mừng, chỉ có điều..."

Giọng nói của Ngụy Vưu tạm ngừng lại, mang theo tia lãnh liệt.

"Rất khiến người căm phẫn chính là, trong chúng ta xuất hiện một tên phản đồ, hắn vẫn luôn mật báo cho Ma Nhân tộc, làm nội ứng bán đứng đồng bạn bên cạnh."

"Cái gì chứ? Cục trưởng Ngụy xác định không có sai chứ!?"

Nghe được lời nói của Ngụy Vưu, sắc mặt của tất cả cường giả Thần Tinh đều không khỏi xanh mét, vẻ mặt phẫn nộ.

Bọn họ liều chết liều sống, liều mạng hết lần này tới khác đi đấu với Ma Nhân tộc, chỉ muốn tranh giành một cơ hội sống vì Nhân tộc, không hề nghĩ tới trong đám người bọn họ thế mà lại xuất hiện một tên phản đồ cấu kết với Ma Nhân tộc.

"Đáng chết, cục trưởng Ngụy, tên phản đồ kia là ai, ta phải xé xác hắn ra!"

Một cường giả có tính tình nóng nảy mang ánh mắt phun lửa mà nhìn xung quanh, tìm kiếm cái tên phản đồ kia.

"Vinh Văn Tân, ngươi còn muốn nói cái gì không?"

Ánh mắt của Ngụy Vưu lạnh như băng mà nhìn về phía Vinh Văn Tân, hắn lạnh lùng nói.

"Là ngươi, ngươi chính là tên phản đồ kia!?"

Một đám cường giả Thần Tinh mang ánh mắt bất thiện mà nhìn về phía Vinh Văn Tân, trong mắt lộ ra sát khí lạnh như băng.

"Hiểu lầm, ta không phải. . . . . . là phản đồ, trong này nhất định có. . . hiểu lầm gì đó!"

Mồ hôi lạnh của Vinh Văn Tân ứa ra, hắn cuống quít giải thích.

"Hiểu lầm? Cho đến bây giờ vẫn còn muốn nói láo, thật sự muốn ta đem chứng cớ ra thì ngươi mới bằng lòng hết hy vọng?"

Ngụy Vưu hừ lạnh, hắn lấy một đoạn video ra chiếu lên trên màn hình tinh thể lỏng thật lớn trong phòng họp, kia rõ ràng là đoạn video quay lại cảnh Vinh Văn Tân lặng lẽ truyền báo tin tức cho Ma Nhân tộc trong nhà vệ sinh.

Nhìn thấy đoạn video này, hy vọng duy nhất của Vinh Văn Tân biến mất, sắc mặt hắn trắng bệch một mảnh, mà những cường giả Thần Tinh khác lại mang sắc mặt xanh mét, đưa mắt trừng về phía Vinh Văn Tân, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Vèo!

Biết chờ đợi mình là cái gì, Vinh Văn Tân chợt bùng nổ, nhằm về phía vách tường của căn phòng, rõ ràng hắn muốn đập vỡ tường rồi chạy trốn.

Ầm!

Ngay lúc hắn sắp đập vỡ được vách tường rồi chạy ra khỏi phòng thì một thân ảnh lạnh như băng mà xuất hiện trước mặt hắn, người này chính là Phương Bình.

Bùm bùm!

Nhìn thấy Phương Bình ngăn đường đi của mình lại, trên mặt Vinh Văn Tân lộ ra biểu cảm điên cuồng cùng với dữ tợn, nắm tay được bao lấy bằng lôi điện, hắn đánh một quyền tàn nhẫn về đầu Phương Bình.

Rầm!

Nắm tay bằng lôi điện đánh úp tới một cách hung ác bị Phương Bình vững vàng bắt lấy, lôi điện mãnh liệt bao vây trên nắm tay hắn trong nháy mắt va chạm đã biến mất vô tung.

Không chỉ có thế, Vinh Văn Tân lại cảm thấy sức mạnh toàn thân đang xói mòn rất nhanh, thân thể hắn cũng dần dần trở nên vô lực.

Đây tất nhiên là vì Phương Bình đã vận dụng "Phong Thuật Hấp Ấn", hấp thu hết công kích của Vinh Văn Tân, thậm chí ngay cả sức lực thân thể hắn cũng bị hấp thu vào.

"Cút ngay cho ta!"

Vinh Văn Tân kinh hoảng, tay còn lại mang theo lôi điện tập kích về phía Phương Bình, nhưng lại bị Phương Bình bắt lấy, lôi điện biến mất ngay lúc va chạm phải.

Hắn kích động mà muốn giãy ra khỏi tay Phương Bình, đáng tiếc, so về mặt sức mạnh, hắn còn lâu mới có cửa làm đối thủ của một Phương Bình đã là Thần Tinh trung kỳ.

Phù phù!

Một lát sau, Vinh Văn Tân bị hấp thụ hết năng lượng, thân thể hắn chợt cảm thấy vô lực mà ngã xuống đất, cả người vô lực, chỉ động đậy ngón tay thôi cũng cảm thấy cực kỳ khó khăn.

"Phương Bình, cho hắn chết một cách thống khoái đi."

Ngụy Vưu thở dài một hơi.

"Được."

Phương Bình đáp một tiếng, thân mình ngồi xổm xuống, hắn bắt lấy đầu của đối phương, đột nhiên bẻ một cái.

Răng rắc!

Cùng với một tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên, cổ của đối phương hiện ra một đường gấp khúc mất tự nhiên, trong miệng hắn tràn ra máu tươi.

Không giãy dụa gì nhiều, cũng không có khí lực để giãy dụa, đối phương đã chết đi rất nhanh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch