Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 414: Đánh úp về phía Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên

Chương 414: Đánh úp về phía Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên




Biên: Hắc Dược

"Dựa vào điều tra, gia tộc của đối phương cũng không biết việc hắn cấu kết với Ma Nhân tộc, chuyện này dừng lại ở đây đi."

Ngụy Vưu nói với Phương Bình, cũng nói với các cường giả Thần Tinh vẫn còn đang phẫn nộ ở trong phòng họp.

"Lời cho hắn rồi."

Có cường giả cấp Thần Tinh nhìn thi thể của Vinh Văn Tân, phát ra tiếng hừ lạnh.

"Ta hiểu."

Phương Bình gật đầu, hắn biết Ngụy Vưu nói như thế là sợ hắn trả thù gia tộc của Vinh Văn Tân, chỉ có điều, đây ngược lại là do đối phương lo thừa rồi.

Tuy rằng hắn rất phẫn nộ đối với người đã làm hại mình rơi vào tình thế nguy hiểm này, nhưng hắn cũng chưa đến nỗi giận chó đánh mèo lên người vô tội như vậy.

Cuộc họp vẫn tiếp tục, lần này, không phải là nhiệm vụ đóng quân nữa mà là chủ động xuất kích.

Tông Lệnh đã chết, Hắc Nghịch bị bắt, các khu vực lân cận đã không có kẻ địch cấp Huyết Nguyệt nữa, đúng là thời cơ cực tốt để phản công Ma Nhân tộc, càn quét các bộ lạc Ma Nhân tộc.

Cho nên, bọn họ chủ động xuất kích, tập kích tiêu diệt bộ lạc Ma Nhân tộc.

Mà mục tiêu đầu tiên của bọn hắn tất nhiên là Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, bộ lạc Ma Nhân tộc loại lớn đã mất đi cường giả cấp Huyết Nguyệt cực mạnh tọa trấn.

Khu căn cứ Ngân Xuyên biết rất rõ về trụ sở của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.

Chỉ có điều trước kia thực lực không đủ, vẫn luôn nhẫn nại không ra tay, bây giờ, thực lực của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên bị hao tổn lớn, đây đúng là thời cơ cực tốt để ra tay.

"Liên tục chấp hành nhiệm vụ suốt nửa năm, chắc hẳn mọi người cũng đều mệt rồi, nghỉ ngơi và hồi phục một ngày trước đã, sáng mai xuất phát."

Tan họp, Ngụy Vưu để cho mọi người rời đi, nhưng cũng gọi Phương Bình lại.

"Phương Bình, ngươi liên hệ với Phương Chiến các hạ một chút, hỏi thử xem hắn có nguyện ý tham gia đợt tập kích của khu căn cứ Ngân Xuyên lần này hay không."

"Phải khiến cho cục trưởng Ngụy thất vọng rồi, mấy ngày trước hắn đã rời khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên, đi về hướng không rõ, cho dù là ta thì cũng không liên hệ được với hắn."

Trên mặt Phương Bình lộ ra vẻ tiếc nuối mà nói.

Thân phận "Phương Chiến" này, là do hắn vận dụng Ấn ký đỉnh phong mà ta thành một cái vỏ bọc, chỉ có lúc sở hữu Ấn ký đỉnh phong thì mới có thể vận dụng được.

Bây giờ hắn đã không còn Ấn ký đỉnh phong nữa, tất nhiên là không thể vận dụng tấm bình phong này, cho nên hắn cũng chỉ có thể lấy lý do đã rời đi mà từ chối.

"Vậy à."

Ngụy Vưu hơi hơi tiếc nuối, nhưng cũng không phải là quá thất vọng.

Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên đã không còn cường giả cấp Huyết Nguyệt nữa, với thực lực của hắn, hoàn toàn đủ để trấn áp hết thảy, sở dĩ muốn gọi "Phương Chiến" đến, cũng chỉ là bảo đảm hơn mà thôi.

Tại trụ sở của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, không khí ngưng trọng một mảnh.

"Tin tức đã được xác nhận rồi, Tông Lệnh đại nhân và Hắc Nghịch các hạ gặp phải mai phục, Tông Lệnh đại nhân tử vong tại chỗ, còn Hắc Nghịch các hạ thì lại bị bắt."

Một vị nam tử mặc đồ đen mang vẻ mặt ngưng trọng mà nói, hắn chính là người vẫn luôn hầu hạ bên cạnh Tông Lệnh.

"Sao lại như thế, Tông Lệnh đại nhân sao lại có thể chết trận chứ?"

Nghe được tin tức, Địch Long đã khôi phục lại cảnh giới Thần Tinh một lần nữa mang vẻ mặt kinh ngạc, cho dù tin tức này đã được xác nhận rồi thì hắn vẫn không muốn tin tưởng.

"Thực lực bây giờ của cái tên Phương Bình kia thật sự mạnh như vậy sao, thế mà khiến cho Tông Lệnh đại nhân ra tay, cuối cùng làm cho Tông Lệnh đại nhân rơi vào cái bẫy sinh tử."

Hậu sinh khả úy, Hùng Hạo Không đã tăng cảnh giới lên tới cấp Thần Tinh nhíu mày rồi nói.

Lúc tập kích khu căn cứ Ngân Xuyên, hắn từng giao thủ với Phương Bình, tuy rằng lúc đó quả thật thực lực của đối phương rất mạnh, hắn và Kim Lệ cả hai phải liên thủ lại mới khó khăn lắm chống được hắn, nhưng thực lực hắn lúc đó cũng đã kề cận Thần Tinh trung kỳ rồi.

Bây giờ mới trải qua có hơn một năm, hắn vừa mới nâng cảnh giới lên tới Thần Tinh, chiến lực đạt tới Thần Tinh trung kỳ chân chính.

Nhưng thật không nghĩ tới, thực lực của đối phương đã cường đại đến mức cần cường giả cấp Huyết Nguyệt phải đích thân ra tay đối phó.

So sánh hai người với nhau, sự phát triển hơn một năm này của hắn, quả thực giống như là rùa bò vậy.

"Tuy rằng rất khiến người khác giật mình, nhưng là sự thật, thực lực của hắn đã phát triển tới đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba rồi, đây cũng là nguyên nhân khiến Tông Lệnh đại nhân ra tay đó."

Ám Nha lắc đầu nói.

"Tông Lệnh đại nhân đã chết, thảo luận vấn đề này cũng đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi, có vấn đề càng gấp gáp hơn cần chúng ta phải đối mặt đây."

"Rất có thể chỗ này đã bị bại lộ rồi, ta đề nghị nhanh chóng di tản, nếu không, rất có thể sẽ gặp phải tập kích của khu căn cứ Ngân Xuyên."

Nam tử mặc đồ đen nói.

"Ta tán thành."

"Tán thành."

Liên quan đến tánh mạng của bản thân, một đám Ma Nhân tộc cấp Thần Tinh không có chút do dự nào, tất cả đều đồng ý với quyết định di tản, về phần liều chết chiến đấu hay gì đó, trong từ điển của bọn hắn không có từ này.

Ngày hôm sau, đám người Phương Bình yên lặng mà rời khỏi khu căn cứ Ngân Xuyên, đằng đằng sát khí mà đánh về phía trụ sở của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.

Chỉ có điều, khi bọn hắn đến trụ sở của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên thì chỉ nhìn thấy trụ sở trống rỗng, một tên Ma Nhân tộc cũng không có.

"Tới trễ một bước rồi."

Nhìn trụ sở trống rỗng, Thường Thắng tiếc nuối mà nói.

Từ những vật phẩm vẫn không kịp mang theo trong các tòa nhà mà xem thì đây quả thật là trụ sở của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.

Chỉ có điều thật đáng tiếc, trước khi bọn hắn đến, Ma Nhân tộc đã di tản rồi, hẳn là bọn hắn đã nhận ra được nguy hiểm, lựa chọn di tản.

"Từ dấu vết sinh hoạt mà xem thì hẳn là chỉ vừa mới di tản không lâu, thậm chí có thể là không đến một ngày, nếu như lần theo dấu vết để truy tìm, nói không chừng còn có thể đuổi theo."

Hồ Ngạo Nhi nói.

"Chưa chắc, đối phương di tản cũng không vội vàng, hẳn là đã xử lý xong mùi cùng dấu vết rồi, chưa chắc có thể truy tìm thông qua mùi cùng dấu vết đâu."

Phương Bình lắc đầu.

Vừa rồi, hắn đã dùng Rinnegan quan sát xung quanh trụ sở, tìm kiếm dấu vết di tản của Ma Nhân tộc.

Nhưng thật đáng tiếc, hắn cũng không phát hiện ra dấu chân gì đó, tất cả dấu vết đều đã bị xóa đi rồi.

Trên phương diện mùi vị, tuy rằng hắn cũng không có năng lực trên phương diện này, nhưng nghĩ đến kết quả hẳn là cũng giống nhau, cũng đã bị xóa đi rồi.

Hắn không khỏi nghĩ tới một người, có lẽ với người nọ, hẳn là có cách tiếp tục truy tìm.

"Cục trưởng Ngụy."

Ngay lúc này, Ngụy Vưu đã đi tới, tất cả ba người đều tiến lên chào hỏi.

Sau khi Ngụy Vưu gật đầu đáp lại thì nhìn về phía Phương Bình mà nói.

"Dấu vết cùng mùi đều đã bị xóa đi rồi, đã không thể thông qua dấu vết cùng mùi mà truy tìm được nữa, Phương Bình, ngươi quay trở về khu căn cứ một chuyến, đưa Lâm Khiết Du am hiểu truy tìm hơi thở đến đây."

"Được."

Phương Bình đáp một tiếng, hắn vận dụng ma pháp truyền tống, biến mất tại chỗ, người vừa rồi hắn nghĩ đến cũng chính là Lâm Khiết Du.

Hắn từng hợp tác với Lâm Khiết Du rồi, hắn biết được Lâm Khiết Du có được năng lực truy tìm hơi thở.

Đây là một loại năng lực truy tìm khác với dấu vết hoặc mùi, nếu như nói còn có ai có năng lực truy tìm được Ma Nhân tộc đã di tản thì cũng chỉ có thể là nàng mà thôi.

Trong nháy mắt, hắn quay về, đi cùng với hắn còn có Lâm Khiết Du.

Đây là một nữ tử có dáng người trung bình, mắt hai mí, tính cách có chút hướng ngoại.

Chỉ có điều, mặc dù tính cách có hướng ngoại đi nữa, lúc nhìn thấy vị cường giả cấp Huyết Nguyệt Ngụy Vưu này cùng với rất nhiều cường giả cấp Thần Tinh thì nàng vẫn không khỏi khẩn trương.

"Chào cục trưởng Ngụy, các vị đại nhân."

Giọng nói của nàng mang theo vẻ câu nệ.

"Không cần khẩn trương, lần này cần nhờ vào năng lực của ngươi, cho nên mới cố ý mời ngươi đến đây."

Ngụy Vưu nói với vẻ hòa ái.

"Việc này không nên chậm trễ, ngươi dùng năng lực của ngươi tìm kiếm một chút xem, xem còn có thể truy tìm được hơi thở hay không."

Hơi thở không phải mùi, đó là một loại từ trường cùng loại với sinh vật, uy áp gì đó, sau khi dừng lại ở một nơi nào đó trong thời gian dài thì có thể sẽ lưu lại.

"Vâng."

Lâm Khiết Du vội vàng đáp một tiếng, quang ảnh hiện lên, một cái la bàn xuất hiện, mũi tên màu đỏ xoay tròn rất nhanh.

Một lát sau, mũi tên xoay tròn dần trở nên chậm lại, cuối cùng dừng lại ở một phương hướng.

"Hơi thở đã được ghi chép lại rồi, hẳn là bọn hắn đã di tản theo hướng này."

Lâm Khiết Du thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi nói.

Bị nhiều cường giả cấp Thần Tinh, thậm chí còn có một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt nhìn chằm chằm như vậy, nàng cảm thấy áp lực không nhỏ, cũng may không có xảy ra vấn đề gì khi kích hoạt năng lực, nàng đã thu được hơi thở rồi.

"Được, lần này ngươi lập công lớn rồi, bây giờ chúng ta lập tức xuất phát, ta dẫn theo ngươi, ngươi đi theo chỉ đường."

Ngụy Vưu khen ngợi.

Quang mang màu bạc hiện lên từ trên người hắn, hình thành một quả cầu loại nhỏ, bao vây hắn cùng với Lâm Khiết Du vào bên trong rồi bay về hướng xa xa.

Đám người cường giả cấp Thần Tinh cùng Phương Bình đi theo phía sau hai người bọn họ, thi triển năng lực rồi đi theo.

Một ngày sau, Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên đã di tản xuất hiện ở một sơn cốc, bên trong sơn cốc, có không ít nhà cửa, trong nhà cũng có đồ dùng, chỉ là tất cả đều tràn đầy tro bụi, đã thật lâu không có ai ở rồi.

Nơi này là một cứ điểm dự phòng của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, được sử dụng vào những tình huống rút lui khẩn cấp giống như bây giờ.

"Đây là chỗ mà ngươi lựa chọn?"

Đi vào nơi này, Ám Nha cười lạnh một tiếng, hắn chất vấn nam tử mặc đồ đen.

"Tông Lệnh đại nhân chết trận, Hắc Nghịch bị bắt, bây giờ chúng ta đã không có thực lực để chống lại khu căn cứ Ngân Xuyên nữa, thế mà ngươi còn muốn giữ khư khư chiến khu Ngân Xuyên, ngươi là muốn cho tất cả mọi người chúng ta cùng chết với ngươi sao?"

Nam tử mặc đồ đen tên là Ảnh Nhị, sở dĩ có cái tên quái dị như thế là bởi vì đối phương là cái bóng thứ hai của Tông Lệnh.

Tuy rằng đối phương vẫn luôn giống như đầy tớ mà hầu hạ Tông Lệnh, nhưng trên thực tế, đối phương là một vị đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, bởi vì một nguyên nhân đặc thù nào đó mà đối phương mới luôn hầu hạ cho Tông Lệnh.

Sau khi Tông Lệnh tử vong, người tạm thời đảm nhiệm vị trí thủ lĩnh chính là đối phương, di chuyển đến tận chỗ này, cũng là quyết định của đối phương.

Mệnh lệnh này cũng khiến cho một đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba như hắn rất là bất mãn.

Một bên là bất mãn với việc tiếp tục ở lại chiến khu Ngân Xuyên, một bên khác, cũng là bởi vì đều là đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba, hắn cũng không cảm thấy mình yếu hơn đối phương, dựa vào cái gì mà chức vị thủ lĩnh lại do đối phương đảm nhiệm chứ.

"Ngươi muốn ảo não mà rời khỏi chiến khu Ngân Xuyên? Nếu thật sự nghĩ như vậy, ngươi có thể rời đi, ta sẽ không ngăn ngươi."

Ảnh Nhị hừ lạnh một tiếng.

"Cái gì gọi là chạy trốn? Ta chỉ là đang trần thuật một sự thật thôi, dựa vào thực lực bây giờ của chúng ta, đã không phải là đối thủ của khu căn cứ Ngân Xuyên nữa rồi."

"Nếu như ở lại, một khi bị khu căn cứ Ngân Xuyên phát hiện, tất cả chúng ta đều phải chết."

Ám Nha lớn tiếng nói, rõ ràng là đang cổ động những người khác, những người khác nghe xong, trên mặt tất cả mọi người đều không khỏi lộ ra vẻ lo lắng.

"Ai nói không phải là đối thủ của khu căn cứ Ngân Xuyên?"

Ảnh Nhị chẳng mảy may kích động gì, giọng nói của hắn lạnh lùng.

"Biết được tình huống của chiến khu Ngân Xuyên, Chủ thượng đã phái ra ba vị cường giả cấp Huyết Nguyệt tới rồi, nơi này chính là chỗ hội họp với nhau."

"Chúng ta sẽ hội họp với ba vị đại nhân ở đây, đến lúc đó chúng ta sẽ chẳng còn sợ hãi gì khu căn cứ Ngân Xuyên nữa, mà lại còn có thể báo thù cho Tông Lệnh đại nhân."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch