Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 415: Vây giết Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên

Chương 415: Vây giết Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên




Biên: Hắc Dược

Bên trong vùng hoang dã, ba thân ảnh lấy tốc độ khủng bố gấp mấy lần vận tốc âm thanh, đang tiến rất nhanh về phía trước.

Những nơi mà ba người đi qua sinh ra kình phong mạnh mẽ, đất đá lá cây ở ven đường bị dập nát, chỉ còn lại những cành cây trụi lủi, cũng có đất đá không ngừng tung bay dưới phong áp khủng bố.

Ba người này chính là ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt đang chạy tới chiến khu Ngân Xuyên, hội họp cùng với Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.

"Còn xa bao nhiêu nữa?"

Một nữ tử thân mặc áo bành tô lông chim màu trắng, dung mạo xinh đẹp, có thể nói là diêm dúa lòe loẹt, tên là Vũ Dạ Tuyết, dò hỏi.

"Sắp rồi, bây giờ đã tiến vào chiến khu Ngân Xuyên rồi, với tốc độ của chúng ta, nhiều nhất là vài tiếng nữa, trước khi trời tối là có thể đến nơi, tin rằng Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên đã chuẩn bị xong chỗ ở cho chúng ta rồi."

Một nam tử có diện mạo hơi xấu xí một chút, Thử Kì, niềm nở nói.

Trong tay hắn kiềm giữ một quả cầu thủy tinh, phía trên quả cầu thủy tinh có hình ảnh thu nhỏ của địa hình xung quanh, một sơn cốc kéo dài thẳng về hướng nơi mà Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên ẩn náu.

"Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên? Hừ, quả thực là phế vật, chết rồi thì không nói, còn làm hại chúng ta bị phái tới thu dọn tàn cuộc."

Một nam tử có mái tóc dài tên Báo Bằng phát ra một tiếng bất mãn, hiển nhiên là rất bất mãn với việc bị phái đến nơi này.

. . . . . .

"Hơi thở ở ngay bên trong sơn cốc!"

Ở bên ngoài nơi ẩn náu của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, đoàn người của khu căn cứ Ngân Xuyên đang lặng lẽ mà tới gần, ánh mắt Lâm Khiết Du nhìn về phía sơn cốc rồi nói.

"Được rồi, ngươi ở lại chỗ này, chuyện tiếp theo giao cho chúng ta là được."

Trong mắt Ngụy Vưu lộ ra sát khí mà liếc mắt nhìn về phía sơn cốc một cái, ánh mắt hắn quét về phía đám cường giả Thần Tinh Phương Bình rồi nói.

"Hành động, đừng bỏ qua bất kỳ một tên nào cả!"

Vèo vèo vèo!

Mọi người lẻn vào bên trong sơn cốc.

Phốc, phốc!

Hai tên Ma Nhân tộc Ngũ giai phụ trách tuần tra cảnh giới, còn không kịp phát ra một âm thanh nào là đã bị vặn gảy cổ, thân thể vặn vẹo vài cái rồi sau đó tử vong.

Ông!

Một vị Ma Nhân tộc Thần Tinh phụ trách tuần tra cảnh giới dường như là đã nghe thấy động tĩnh trước khi chết của hai tên Ma Nhân tộc Ngũ giai này, hắn lộ ra vẻ nghi hoặc mà đánh giá bốn phía xung quanh.

Đúng lúc này, trong hư không ở sau lưng hắn, một cánh cửa vô thanh vô tức mà mở ra, một bàn tay khổng lồ màu xanh biếc vươn ra, một phát túm lấy hắn kéo vào bên trong cánh cửa không gian không người, sau đó cánh cửa lại đóng lại lần nữa.

"A!"

Tiếng kêu sợ hãi của hắn chỉ có thể vang lên bên trong cánh cửa không gian, không thể truyền ra bên ngoài được, càng không thể cảnh báo được cho Ma Nhân tộc ở bên trong sơn cốc.

Ngay cả âm thanh ở bên trong cánh cửa không gian cũng biến mất rất nhanh, với thực lực hiện giờ của Phương Bình, đối phó với một tên Ma Nhân tộc Thần Tinh bình thường, tất nhiên là một chuyện cực kỳ dễ dàng.

"Địch tập kích!"

Cho đến khi tất cả mọi người đều nhảy vào trong sơn cốc thì Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên ở bên trong sơn cốc mới phát hiện ra, mà lúc này, đám người Phương Bình đã bao vây Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên lại rồi.

"Khu căn cứ Ngân Xuyên, là khu căn cứ Ngân Xuyên đột kích!"

"Ngụy Vưu, Ngụy Vưu cũng ở đây!"

"Chạy, chạy mau!"

Giọng nói hoảng loạn truyền ra từ bên trong Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, một đám Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên không có chút chiến ý, chạy trốn khắp tứ phía.

Lực uy hiếp của cấp Huyết Nguyệt thật sự là quá mạnh, khiến cho bọn họ không sinh ra một chút ý nghĩ chiến đấu nào cả, chỉ thầm nghĩ muốn chạy trốn mà thôi.

Đây là cử chỉ sáng suốt, đối mặt với cường giả cấp Huyết Nguyệt, nếu như liều chết chiến đấu thì kết quả chỉ có thể là toàn quân bị diệt.

Chỉ có điều, tất nhiên là đám người Phương Bình sẽ không cho phép bọn họ chạy trốn, một đám cường giả cấp Thần Tinh chặn hướng bọn họ lại.

"Thế mà ngươi lại không chết!"

Thường Thắng chặn Địch Long lại, hắn có chút khó có thể tin mà nhìn Địch Long, thế mà đối phương lại chưa chết.

Địch Long là do hắn chính tay giết chết, ngay cả thi thể cũng đem về cùng, sao đối phương lại có thể còn sống được chứ, gần như là hắn tưởng như có một người khác có bộ dạng giống nhau thôi.

Nhưng từ năng lực thì cũng không khó nhìn ra, đây cũng không phải là một người khác chỉ có bộ dạng giống nhau, mà chính là Địch Long.

Hồ Ngạo Nhi thì lại ngăn cản Hùng Hạo Không, cảnh giới của Hùng Hạo Không đã tăng lên tới Thần Tinh, nàng cũng không ngoại lệ, nàng cũng đã nâng cấp lên tới cảnh giới Thần Tinh không lâu trước rồi.

Ngụy Vưu chặn lại đường đi của thủ lĩnh mới của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, Ảnh Nhị, không ngoài ý muốn, trong tay Ảnh Nhị cũng có một thanh vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt.

Dựa vào thanh vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt này, tạm thời Ảnh Nhị có thể ngăn chặn được Ngụy Vưu, nhưng đối mặt với Ngụy Vưu, vị cường giả cấp Huyết Nguyệt này thì tử vong chỉ là việc sớm muộn mà thôi.

"Mùi vị cùng tung tích đã xóa đi rồi, làm sao mà khu căn cứ Ngân Xuyên lại có thể tìm tới chỗ này được chứ? Đáng chết, nếu biết sớm là đã nên rời đi trước rồi."

Sắc mặt của Ám Nha kích động, bây giờ hắn hối hận không thôi.

Bởi vì hắn biết được từ trong miệng Ảnh Nhị rằng có ba vị cường giả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt đang tới đây, cuối cùng hắn mới không rời đi.

Cũng không nghĩ tới, hắn không đợi được ba vị cường giả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt mà lại chờ được khu căn cứ Ngân Xuyên đến đây.

"Cơ hội!"

Nhìn thấy Ngụy Vưu tập trung vào Ảnh Nhị, vẻ mặt của hắn mừng như điên, thầm nghĩ trời không tuyệt đường người.

Hắn gia tăng thêm tốc độ vào cơ thể mình, bộc phát ra tốc độ khủng bố gấp sáu lần vận tốc âm thanh, giống như bay vút ra ngoài sơn cốc.

Vài vị cường giả cấp Thần Tinh ra tay chặn lại, nhưng đều bị hắn nhờ vào tốc độ khủng bố gấp sáu lần vận tốc âm thanh mà tránh thoát, mắt thấy hắn đã sắp chạy thoát khỏi sơn cốc rồi.

Đúng lúc này, một thân ảnh chặn lại hắn, chặn đường đi của hắn.

"Phương Bình."

Nhìn Phương Bình ngăn trở đường đi của mình, sắc mặt Ám Nha trở nên ngưng trọng.

Hắn đã từng lĩnh giáo thực lực của Phương Bình rồi, hắn cùng với vị đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba Xà Xuân Trúc, hai người liên thủ vây đánh, kết quả chẳng những không địch lại được mà Xà Xuân Trúc còn chết trong tay Phương Bình.

"Hóa sói, cuồng hóa, thể chất tự lành, tổn thương nguyên tố."

Hắn vội vã vận dụng năng lực Ngôn linh cực mạnh mà trước mắt mình có thể vận dụng được, hắn hóa thành một con cự lang với thân hình cao năm mét.

Trốn thì không thể trốn, vậy thì chỉ có thể đấu thôi, giết ra một con đường sống!

Vèo!

Trong phút chốc hắn đã tới gần Phương Bình, móng vuốt huyết sắc của hắn tàn nhẫn mà quét về phía ngực Phương Bình.

Bồng!

Móng vuốt sói chộp về phía ngực Phương Bình, ở khoảng cách chỉ cách Phương Bình có một mét thì đã khó có thể tiến thêm được nữa.

Một cỗ sức đẩy cường hãn đánh úp về phía móng vuốt, mà lại còn va chạm khiến cho hắn liên tục lui về phía sau, mảng da phía trên móng vuốt bị nứt nẻ xuất hiện một vết thương, máu tươi chảy ra.

"Thực lực của ngươi đã trở nên mạnh hơn? Chẳng lẽ chiến lực của ngươi đã có thể so được với Huyết Nguyệt rồi?"

Nhìn móng vuốt sói không ngừng chảy máu tươi, Ám Nha kinh hãi mà nhìn Phương Bình.

Trận giao thủ lần trước, sở dĩ Xà Xuân Trúc chết trong tay Phương Bình đó là bởi vì Phương Bình đã vận dùng năng lực đóng băng thời gian khủng bố.

Bàn về chiến lực, Phương Bình và hắn cũng sàn sàn như nhau mà thôi, cũng là đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba thôi.

Nhưng lần này, chiến lực của Phương Bình đã rõ ràng là mạnh hơn hắn một bậc, lần đầu giao thủ, hắn đã ăn một ít thiệt thòi rồi.

"Còn kém một chút, nhưng cũng đã đủ để đối phó với ngươi rồi."

Trong mắt Phương Bình mang theo một tia sát khí lạnh như băng mà nhìn kẻ địch đã từng tập kích mình, giọng nói của hắn lạnh lùng đáp lời.

Sau khi cảnh giới đạt tới Thần Tinh trung kỳ, thực lực của hắn vẫn kém hơn một chút so với cường giả cấp Huyết Nguyệt bình thường, nhưng cũng đủ để đối phó với Ám Nha ở đỉnh Thần Tinh tầng thứ ba rồi.

Vèo!

Tốc độ khủng bố siêu việt gấp sáu lần vận tốc âm thanh bùng nổ, Ám Nha đã không còn chút chiến ý nào nữa, hắn tránh đi phương hướng của Phương Bình, chạy trốn rất nhanh.

Bởi vì Phương Bình sở hữu năng lực thuấn di, rất khó có thể trốn thoát được từ trong tay Phương Bình, hắn vốn còn muốn đả thương Phương Bình, khiến cho Phương Bình không có cách nào truy kích hắn được nữa.

Nhưng sau khi hắn hiểu rõ được chiến lực của Phương Bình, biết được mình không có khả năng là đối thủ của Phương Bình thì hắn quyết đoán tránh né mà chạy thoát khỏi Phương Bình.

"Thần La Thiên Chinh!"

Vận dụng ma pháp truyền tống, Phương Bình lại chặn lại phía trước người Ám Nha, vừa xuất hiện là đã có một cỗ sóng xung kích cường hãn va chạm về phía Ám Nha.

Răng rắc!

Dưới sóng xung kích cường hãn, Ám Nha bay ngược về phía sau.

Xương cốt trên người truyền ra tiếng vỡ vụn, thân thể của hắn hiện ra những chỗ lõm xuống mất tự nhiên, ở khắp nơi trên người đều có vết da thịt bị vỡ ra, khóe miệng lại chảy máu, bộ dáng cực kỳ thê thảm.

Chỉ có điều, năng lực Ngôn linh cũng ban cho hắn thể chất tự lành, khiến cho hắn có được năng lực tự lành kinh người, thương thế nhìn như nghiêm trọng, thế mà dưới loại năng lực tự lành cường hãn này mà khôi phục lại rất nhanh.

"Quả nhiên là rất khó giết chết, vậy thì chỉ có thể bắt giữ thôi!"

Phương Bình nhíu mày, hắn vận dụng Luân Mộ: Biên Ngục, hai phân thân tàng hình chui ra từ trong cái bóng của hắn, chạy về phía Ám Nha.

Thương thế khôi phục được một chút, Ám Nha mới bò lên từ trên mặt đất.

Hắn chợt cảm nhận có một lực gió đánh úp lại, hắn nhanh chóng chịu đựng đau nhức cả người mà tránh đi, nhưng cũng không thể tránh thoát được.

Ầm!

Thân thể hắn bị công kích tàng hình đánh ngã xuống đất, trên mặt đất bị đập ra một cái hố sâu, vết thương trên người lại rách miệng, lờ mờ có thể thấy được dấu nắm tay hãm sâu.

Ầm ầm ầm!

Công kích cũng không có dừng lại mà liên tiếp có nắm tay tàng hình đập liên tục lên trên người hắn, trên người hắn xuất hiện từng miệng lại từng tiếng vết thương nghiêm trọng.

Nếu không phải có được thể chất tự lành thì hắn không biết là đã chết bao nhiêu lần rồi.

"Đè hắn ta lại!"

Phương Bình hạ lệnh, hai phân thân tàng hình ấn sâu Ám Nha đã bị thương nặng ngã xuống đất, khiến cho Ám Nha không giãy ra được.

Còn Phương Bình thì lại vận dụng năng lực của Ma Vật Tế Đàn, kéo ra một sợi lại một sợi dây xích màu máu, trói chặt về phía Ám Nha.

Tốc độ của sợi xích màu máu cũng không nhanh, dưới tình huống bình thường, với tốc độ của Ám Nha thì hắn dễ dàng có thể tránh thoát được.

Chỉ có điều, bây giờ Ám Nha đã bị ấn ngã xuống đất, không thể động đậy, tất nhiên là không có cách nào tránh đi được cả.

Rầm rầm!

Sợi xích màu máu quấn quanh trên người Ám Nha, Ám Nha với thương thế lại khôi phục được một chút đột nhiên phát lực, cuối cùng cũng đánh bay được hai phân thân tàng hình, hắn điên cuồng giãy dụa, muốn giãy ra khỏi sợi xích màu máu.

Chỉ có điều, lúc này cũng đã không còn kịp nữa rồi.

sợi xích màu máu cũng không thô to, nhưng lại chắc chắn khác thường, vả lại còn có một loại lực áp chế được sinh ra từ sợi xích màu máu, dưới loại lực áp chế này, năng lực của Ám Nha đã không thể vận dụng được nữa.

"Không. . . . . ."

Ám Nha phát ra một tiếng rít gào không cam lòng, hắn ra sức mà giãy dụa, nhưng cũng chỉ phí công, hắn bị sợi xích màu máu tóm lấy kéo vào bên trong hư không không rồi biến mất vô tung.

Sau khi bắt Ám Nha vào trong không gian hiến tế, ánh mắt Phương Bình nhìn về phía Ngụy Vưu cùng với nam tử mặc đồ đen đang giao chiến.

Trận chiến sắp kết thúc rồi, nam tử mặc đồ đen đã bị thương không nhẹ.

Tuy rằng hắn cầm vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt trong tay, nhưng chung quy thì cũng không có khả năng là đối thủ của cường giả cấp Huyết Nguyệt.

Vật ngoài thân dù sao thì cũng là vật ngoài thân, tất nhiên là không có khả năng vận dụng năng lực giống bản thân mình mà vận dụng tự nhiên được.

Hơn nữa, vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt chỉ là phó thác một mặt chiến lực là có thể so với Huyết Nguyệt mà thôi, mà cường giả cấp Huyết Nguyệt cũng có nhiều phương diện đạt tới cấp Huyết Nguyệt.

"Dựa vào vũ khí Huyết Nguyệt, quả nhiên không phải là đối thủ của Ngụy Vưu, muốn báo thù cho Tông Lệnh đại nhân thì chỉ có thể dựa vào ba vị đại nhân kia thôi."

Ảnh Nhị lộ vẻ không cam lòng mà liếc mắt nhìn Ngụy Vưu một cái, hắn không có phá vòng vây chạy trốn mà ngược lại xoay người vào một bóng râm của tòa nhà không có người.

Sau đó, hắn dung nhập vào trong bóng đêm, biến mất vô tung.

Rầm!

Công kích của Ngụy Vưu theo sát ngay sau đó.

Nhà cửa bị phá hủy, bóng râm tiêu tán, nhưng sau khi bóng râm tiêu tán thì cũng không nhìn thấy bóng dáng của Ảnh Nhị đâu cả.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch