Ngụy Vưu nhíu mày nhìn về phía địa phương này, hắn ngờ vực, đối phương trốn được đi chỗ nào chứ, chẳng lẽ là sở hữu năng lực hệ Thổ, chui xuống nền đất rồi.
Phương Bình vận dụng ma pháp truyền tống, hắn đi tới nơi này, cẩn thận cảm ứng thì đã có phát hiện.
"Đối phương đã vận dụng năng lực không gian để chạy trốn!"
"Không phải năng lực hệ Ảnh mà là năng lực không gian?"
Ngụy Vưu bất ngờ, từ sự đặc thù vừa rồi mà xem, năng lực của đối phương rõ ràng là năng lực hệ Ảnh, nhưng Phương Bình nói như thế, tất nhiên là có căn cứ rồi.
Phương Bình giải thích.
"Có dao động không gian, là năng lực không gian không thể nghi ngờ, năng lực của đối phương e là phải mượn cái bóng thì mới có thể thi triển một loại năng lực thuấn di được."
"Có thể thông qua dao động không gian mà truy tìm được hắn hay không?"
"Ta thử xem."
Phương Bình thử thông qua sự dao động của không gian, bắt được tọa độ không gian, ngay sau đó, ánh mắt hắn lộ ra một mạt tinh quang.
"Bắt được rồi!"
Từ sự dao động của không gian, hắn đã nắm được tọa độ không gian mà đối phương rời đi, chỉ cần biết được tọa độ là hắn đã có thể thông qua ma pháp truyền tống mà đuổi theo rồi.
"Đuổi theo, đừng để hắn chạy thoát!"
Ánh mắt Ngụy Vưu sáng lên mà nói.
Phương Bình lấy tay chạm vào Ngụy Vưu, ngay sau đó, hắn cùng với Ngụy Vưu biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lần nữa thì đã xuất hiện ở bên ngoài sơn cốc, bên dưới một khối bóng râm của cự thạch.
Ở trong này, hắn cảm nhận được sự dao động của không gian khác, hắn tiếp tục dùng năng lực không gian, hắn phát hiện ra tọa độ không gian của một người.
Vù!
Nhờ vào tọa độ không gian này, hắn cùng với Ngụy Vưu lại biến mất.
Lần này, bọn hắn xuất hiện ở bên ngoài cách hơn mười kilomet, dưới một khối đại thụ chọc trời, lại có tọa độ không gian mới được hắn cảm nhận thấy.
Ầm ầm ầm!
Phương Bình dẫn theo Ngụy Vưu, hắn liên tiếp thuấn di truy tìm, sau khi thuấn di nhiều lần, không biết rời sơn cốc bao xa, cuối cùng hai người cũng gặp được Ảnh Nhị đang chạy trốn.
"Không ổn rồi, thế mà lại đuổi tới rồi!"
Bản thân Ảnh Nhị bị trọng thương vừa dừng lại nghỉ ngơi được một lúc, nhìn thấy Phương Bình xuất hiện cùng với Ngụy Vưu, sắc mặt hắn đại biến, lập tức lại muốn đầu nhập vào trong bóng râm, thuấn di chạy trốn.
Chỉ có điều, sau khi đã có phòng bị, tất nhiên là Ngụy Vưu sẽ không cho hắn cơ hội nữa.
Vù!
Một màn hào quang màu bạc lấy Ngụy Vưu làm trung tâm mà xuất hiện, lan tràn ra ngoài rất nhanh, nhốt Ảnh Nhị vào bên trong.
Ảnh Nhị vội vã lấy vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt trong tay ra, một thanh trường thương có thể thao túng gió, chém về phía màn hào quang màu bạc.
Răng rắc!
Màn hào quang màu bạc xuất hiện vết nứt, nhưng vẫn ngoan cường mà đỡ được một kích này của Ảnh Nhị, không bị đánh vỡ.
Ảnh Nhị nhanh chóng lấy thanh trường thương trong tay chém về phía màn hào quang màu bạc, nhưng vào đúng lúc này, một hình chữ thập màu bạc giáng xuống từ trên trời, áp chế về phía Ảnh Nhị.
Nếu như hắn cứ tiếp tục công kích vào màn hào quang màu bạc thì hắn sẽ rơi vào vùng tấn công của hình chữ thập màu bạc.
Trường thương trong tay hắn thay đổi phương hướng, chém về phía chữ thập đang đánh xuống trên không trung.
Ầm ầm!
Nhờ vào trường thương, hắn đỡ được chữ thập màu bạc, nhưng lại không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi, thân thể còn không đứng thẳng được, hắn không thể không lấy trường thương mà chống đỡ cơ thể.
Trong cuộc giao chiến trước đó, hắn đã bị trọng thương từ sớm rồi, bây giờ lại bị công kích làm cho chấn động, vết thương chồng chất vết thương.
Ầm!
Phương Bình truyền tống tới gần, trên tay phải xuất hiện ra một lưỡi dao sắc bén màu vàng, chém về phía hắn.
Xì xì!
Hắn không kịp tránh né, lưỡi dao sắc bén màu vàng xuyên qua ngực ra sau lưng hắn, máu tươi phun ra từ cả hai phía trước sau.
Nhất thời động tác của hắn trở nên cứng ngắc, trong miệng không ngừng tràn đầy máu, trên mặt mang theo vẻ cực độ không cam lòng.
Hắn cố gắng chống đỡ, dùng trường thương chống xuống đất, không muốn ngã xuống.
Hắn còn chưa nhìn thấy Ngụy Vưu tử vong, hắn còn chưa có báo thù cho Tông Lệnh đại nhân.
Loảng xoảng!
Hơi thở sinh mệnh biến mất khỏi người hắn, thân thể hắn hóa thành một con cự lang ngã xuống đất, một tầng tro bụi dâng lên.
"Ngươi không cam lòng? Hàng trăm vạn người bị Ma Nhân tộc các ngươi giết chết thì làm sao đây? Họ cam tâm được à?"
Ngụy Vưu nhặt trường thương lên, hắn lạnh giọng nói.
Tuy rằng không biết vì sao đối phương lại không cam lòng như thế, nhưng hắn cũng không để ý.
Chém giết ngàn năm, mối thù giữa Nhân tộc và Ma Nhân tộc đã sớm sâu như biển, một khi Nhân tộc và Ma Nhân tộc gặp phải nhau, ngoại trừ đối phương chết hoặc mình chết ra, không có loại khả năng thứ ba.
Vèo vèo vèo!
Đột nhiên, ba thân ảnh lấy tốc độ khủng bố gấp mấy lần vận tốc âm thanh mà chạy về phía bên này.
Trong nháy mắt là đã tới gần, xuất hiện ở nơi cách Ngụy Vưu cùng với Phương Bình không đến trăm mét.
"Xem ra là đến chậm rồi."
Nhìn thấy Ảnh Nhị đã tử vong và hóa thành hình thái ma vật, một trong ba người, một nữ tử mặc áo choàng lông thản nhiên nói.
Ba người này chính là ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt chuẩn bị hội hợp với Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên.
"Các ngươi là ai?"
Sắc mặt của Phương Bình và Ngụy Vưu ngưng trọng nhìn về phía ba người.
Tuy rằng bởi vì ba người đã ẩn giấu hơi thở, không thể từ hơi thở mà phán đoán ra thực lực của ba người, nhưng từ tốc độ di động khoa trương của ba người, bọn họ đã nhận ra ba người không đơn giản.
"Xử lý hai tên nhân loại kia thế nào?"
Nam tử xấu xí Thử Kỳ không để ý tới Phương Bình và Ngụy Vưu, hắn nhìn về phía Vũ Dạ Tuyết mà dò hỏi.
"Lại có thể gặp được một Ma Nhân tộc bị đuổi giết, dường như tình huống của chiến khu Ngân Xuyên cũng không quá tốt, bắt lấy hết, hỏi tình huống trước mắt của chiến khu Ngân Xuyên một chút."
Vũ Dạ Tuyết nói.
"Được, để ta bắt bọn họ."
Nghe lời nói của Vũ Dạ Tuyết, thái độ của Thử Kỳ niềm nở.
Sau đó, hắn xoay người, tựa như nhìn thấy con mồi mà nhìn về phía Ngụy Vưu và Phương Bình.
Ngay sau đó, một bàn tay nham thạch khổng lồ màu vàng đất xuất hiện, tựa như bàn tay chọc trời, chộp về phía Phương Bình và Ngụy Vưu.
Cảm nhận được bàn tay nham thạch khổng lồ này không đơn giản, Ngụy Vưu ngưng tụ ra một hình chữ thập khổng lồ màu bạc, va chạm về phía bàn tay nham thạch khổng lồ.
Ầm ầm!
Chữ thập khổng lồ màu bạc va chạm với bàn tay nham thạch khổng lồ, giằng co với nhau, sau khi day dưa một lúc thì hai bên đều dập nát rồi biến mất.
Có sóng xung kích khủng bố khuếch tán ra, ở khu vực xung quanh, vốn còn có chút rừng cây rậm rạp, dưới cổ sóng xung kích kinh khủng này mà nhất thời bị dạt phẳng thành đất bằng.
"Cấp Huyết Nguyệt."
Giọng nói kinh ngạc của hai bên đồng thời vang lên, hai bên đều không khỏi kinh ngạc với thực lực cấp Huyết Nguyệt của đối phương, cả hai đều phóng ánh mắt về phía đối phương mà đánh giá.
"Ngươi là Ngụy Vưu!"
Vũ Dạ Tuyết có chút đăm chiêu.
Xuất hiện ở chiến khu Ngân Xuyên, nhưng lại có được thực lực cấp Huyết Nguyệt, người nàng lập tức nghĩ tới trước tiên là cục trưởng Ngụy Vưu của khu căn cứ Ngân Xuyên.
"Ta là Ngụy Vưu, các ngươi là ai?"
Ngụy Vưu ngưng trọng mà nhìn ba người, Phương Bình ở bên cạnh cũng vậy, hắn đã tùy thời chuẩn bị vận dụng ma pháp truyền tống rồi.
Bề ngoài thì nam tử xấu xí có được thực lực cấp Huyết Nguyệt kinh người, nhưng từ đoạn đối thoại của ba người thì cũng không khó nghe ra, thân phận của ba người ngang hàng nhau, cũng không tồn tại chủ yếu và thứ yếu.
Điều này không khỏi làm cho hai người sinh ra một dự đoán không tốt, ba người này sẽ không phải đều là cấp Huyết Nguyệt đó chứ.
"Vận may đúng thật là không tồi, vừa đến là đã gặp liền."
Báo Bằng vẫn luôn im lặng, trên mặt hắn lộ ra ý cười lạnh như băng, trong mắt lộ ra sát khí, Vũ Dạ Tuyết cùng Thử Kỳ cũng không khỏi bộc phát ra sát khí.
Không nghĩ tới nhanh như vậy là đã gặp phải mục tiêu chủ yếu trong chuyến đi lần này.
Quan trọng nhất là đối phương cũng không có ở cùng một chỗ với một vị khác cường giả Huyết Nguyệt khác, bên cạnh chỉ có một nam tử trẻ tuổi rõ ràng không phải là cấp Huyết Nguyệt.
Vèo vèo vèo!
Thân ảnh chợt lóe, ba người vây Phương Bình và Ngụy Vưu lại, hơi thở khủng bố cấp Huyết Nguyệt lộ ra từ trên người ba người.
"Phương Bình!"
Cảm giác được hơi thở trên người ba người, trên trán Ngụy Vưu xuất hiện mồ hôi lạnh.
Đừng nói là ba vị cấp Huyết Nguyệt, cho dù là hai vị cấp Huyết Nguyệt thì hắn cũng không có phần thắng, hắn nhanh chóng mờ mịt mà ra hiệu với Phương Bình.
"Đã hiểu."
Sau lưng Phương Bình bị mồ hôi lạnh làm cho ướt sũng.
Trò đùa này cũng quá lớn rồi đó, thế mà lại gặp phải ba vị cấp Huyết Nguyệt, mà bây giờ thì hắn đã không còn Ấn ký đỉnh phong nữa rồi.
"Động thủ."
Ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt cùng đồng thời ra tay, tập kích về phía Phương Bình và Ngụy Vưu.
Thử Kỳ lại chế tạo ra bàn tay nham thạch khổng lồ đủ để che thiên lấp địa lần nữa.
Xung quanh Vũ Dạ Tuyết có hoa tuyết bay phất phơ.
Đây là hoa tuyết có nhiệt độ cực thấp, một khi tiếp xúc với mặt đất thì sẽ tựa như là chất xúc tác được đưa vào một phương trình hóa học, dẫn phát ra phản ứng hoá học kịch liệt, đóng băng xung quanh trong nháy mắt.
Tay của Báo Bằng hóa thành những cái vuốt đen, tựa như móng vuốt của chim ưng, cách một khoảng không mà vồ về phía Phương Bình và Ngụy Vưu, ba đường cong màu bạc xuất hiện, cắt về phía hai người.
Dưới ba đường cong màu bạc này, không gian dao động kịch liệt, giống như cũng bị cắt xẻ ra.
Ba loại công kích, uy lực của mỗi một loại đều là cấp Huyết Nguyệt, nếu như đánh vào chính diện, Ngụy Vưu có thể còn sống, nhưng Phương Bình là hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Ầm ầm!
Chỗ mà Phương Bình và Ngụy Vưu vừa đứng, đầu tiên là bị hàn băng đóng băng, hóa thành băng sơn.
Sau đó lại bị bàn tay nham thạch khổng lồ đánh ra, đập đến mức vỡ nát.
Rồi sau đó lại bị đường cong màu bạc chém qua, bị cắt thành mấy khối lớn.
Liên tục gặp phải ba lượt giày vò, một mảng đất lớn trở nên tàn tạ không chịu nổi, lõm thật sâu xuống dưới, lại vỡ ra mấy khe nứt sâu không thấy đáy.
Chỉ có điều, ba vị cường giả cấp Huyết Nguyệt của Ma Nhân tộc đã tạo thành loại phá hủy này cũng rất không vừa lòng.
"Không nghĩ tới tên tiểu tử ở bên cạnh kia cũng không đơn giản, thế mà lại sở hữu năng lực thuấn di."
Trước khi bị công kích đánh trúng, bọn họ đã nhìn thấy Phương Bình và Ngụy Vưu biến mất, biến mất cùng với hai người còn có thi thể đã hóa thành cự lang của Ảnh Nhị. (B: Cơ hội daman :))~)
"Bây giờ phải làm sao đây?"
Thử Kỳ dò hỏi.
Hai người này dùng năng lực không gian để chạy thoát, e rằng muốn truy tìm hai người cũng không biết nên đến chỗ nào tìm, hơn nữa, với tốc độ của bọn họ tất nhiên là cũng không nhanh bằng thuấn di của đối phương.
"Tiếp tục chạy tới chỗ sơn cốc kia, hội hợp với Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên."
"Muốn đối phó với khu căn cứ Ngân Xuyên, xem ra phải hiểu được một ít tình huống của khu căn cứ Ngân Xuyên, ít nhất thì sẽ không giống như vừa rồi, đối phương có được năng lực thuấn di nhưng mà ta lại không có đề phòng."
Vũ Dạ Tuyết nói.
Ba người lên đường, nửa giờ sau, bọn hắn đến được sơn cốc mà Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên ẩn náu.
Đáng tiếc, xuất hiện ở bọn họ trước mắt chính là sơn cốc đã bị quét thành đất bằng.
Nhà cửa bên trong sơn cốc, ngọn núi ở xung quanh sơn cốc, tất cả đều bị phá hủy dưới trận chiến.
Từng đạo dấu vết dữ tợn, nói rõ rằng đại chiến từng phát sinh trong này ác liệt như thế nào.
"Cuộc chiến mới vừa kết thúc không bao lâu, Ma Nhân tộc bị giết chết vừa rồi hẳn là người của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên."
Bị chuyển hóa thành Ma Nhân tộc, ba người cũng không ngốc, bọn hắn lập tức liên hệ thảm trạng của sơn cốc này cùng với Ma Nhân tộc bị giết chết vừa rồi với nhau.
"Xem ra Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên bị diệt toàn quân rồi, cho dù muốn đạt được tình báo thì cũng không có cách nào."
Vũ Dạ Tuyết nói với vẻ thất vọng.
Thử Kỳ vừa chuẩn bị nói tiếp, nhưng sắc mặt hắn vừa động, ánh mắt nhìn về phía một phương hướng.