Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 419: Linh môi

Chương 419: Linh môi




Biên: Hắc Dược

(B: “linh” - linh thiêng, linh hồn; “môi” - vật dẫn, trung gian.)

"Long Xà Thủy Ngân."

Bên trong cánh cửa không gian, trong lòng Phương Bình mặc niệm, tiến hành triệu hoán Long Xà Thủy Ngân.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

. . . . . .

Một phút đồng hồ trôi qua, theo lý thuyết thì hẳn là quyến thú Long Xà Thủy Ngân sẽ xuất hiện, nhưng là một chút động tĩnh cũng không có, vẫn cứ an an ổn ổn ký sinh trong cơ thể hắn, giống như là lâm vào giấc ngủ say vậy.

"Như vậy nghĩa là sao?"

Phương Bình kinh ngạc, hắn vẫn là lần đầu tiên gặp được loại tình huống không thể khống chế được năng lực đó.

Tuy rằng quả thật năng lực lần này có chút đặc thù, là có thêm sinh mệnh nữa, nhưng cũng không nên đặc thù đến mức không nghe theo sự điều khiển chứ?

Đây là chính hắn đã nuôi một ông lớn rồi?

Đột nhiên, Phương Bình nhớ tới trên người Akatsuki Kojou cũng từng xảy ra loại chuyện giống vậy, trong lòng hắn có suy đoán.

"Chẳng lẽ là giống với Akatsuki Kojou, cần phải có Linh môi mới có thể khiến cho quyến thú thức tỉnh được?"

Sự thức tỉnh của tất cả quyến thú Akatsuki Kojou sở hữu đều là thông qua Linh môi, dựa theo cách nói trong đó, tác dụng của Linh môi không chỉ có làm quyến thú thức tỉnh, mà còn có hiệu quả cường hóa năng lực quyến thú.

Linh môi càng xuất sắc thì sau khi thức tỉnh, năng lực của quyến thú sẽ càng mạnh hơn.

"Bên trong bộ anime, thức tỉnh Long Xà Thủy Ngân cần có hai Linh môi, nên tìm hai người nào đây?"

Đầu tiên Phương Bình nghĩ đến chính là Yến Tuyết cùng với Phàn Huyên, với quan hệ của hắn với hai người, nói rõ rằng sau tình hình, để cho hai người cung cấp một ít máu cũng là không có vấn đề gì đâu.

Chỉ có điều, nghĩ đến Linh môi càng xuất sắc, sau khi thức tỉnh thì năng lực của quyến thú sẽ càng mạnh hơn, lại làm hắn chần chờ.

Thiên phú của Phàn Huyên coi như cũng không tồi, hẳn là có tiềm lực trở thành Thần Tinh, thiên phú của Yến Tuyết thì lại rất bình thường, hẳn là đỉnh Ngũ giai chính là cực hạn của nàng rồi.

Bất kể là Phàn Huyên hay là Yến Tuyết, bên trong những người nữ hắn quen, thiên phú đều tuyệt đối không tính là đạt trình độ cao nhất, nếu lấy hai người làm Linh môi, thức tỉnh Long Xà Thủy Ngân, hiệu quả cường hóa khẳng định là cũng bình thường, đây tất nhiên không phải là điều mà hắn mong muốn.

"Nếu nói tư chất, Hồ Ngạo Nhi hẳn được xem như là đứng đầu trong Nhân tộc, trừ nàng ra, tư chất của hai người Lam Điệp, Nhiếp Vi này cũng coi như là đứng đầu Nhân tộc."

"Chỉ có điều với quan hệ của ta với ba người, nếu như tự tìm tới cửa xin tí máu của đối phương, e rằng là sẽ bị đối xử như thằng biến thái, thậm chí còn có thể bị Thường Thắng đuổi giết nữa."

Phương Bình rùng mình một cái, Hồ Ngạo Nhi có người bạn trai với thực lực mạnh đến rối tinh rối mù như Thường Thắng, mà thực lực của hai người Lam Điệp và Nhiếp Vi cũng mạnh đến rối tinh rối mù, hắn thật sự sợ rằng mình sẽ bị đuổi giết.

"Thật ra Linh môi cũng không nhất định phải là nhân loại."

Phương Bình nhớ đến trong số những Linh môi của Akatsuki Kojou, cũng có loại phi nhân loại tồn tại, trong lòng không khỏi động một cái.

Tìm người có tư chất cao nhất trong nhân loại thì có chút khó khăn, nhưng trong phi nhân loại thì cũng không khó, dưới tay hắn thì đã có thể tìm ra được hai người như vậy rồi.

Kim Lệ được tính là một người, là nguyên thiên tài của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên, tất nhiên thiên phú của đối phương là cao nhất ở trong Ma Nhân tộc.

Thúy Ngọc Linh được hắn hiến tế gọi về cũng được xem như là một người, đối phương là tộc trưởng của bộ tộc Đỉa tnh, vua Đỉa, tất nhiên là tư chất cũng đứng đầu.

Nếu lấy hai người làm Linh môi, hiệu quả tuyệt đối sẽ không kém gì với việc lấy Hồ Ngạo Nhi, Nhiếp Vi hay Lam Điệp làm Linh môi.

Nghĩ vậy, hắn thuấn di biến mất ở bên trong cánh cửa không gian, lúc lại xuất hiện lần nữa thì hắn đã xuất hiện ở biệt thự trong khu căn cứ Liễu Châu rồi.

Thuý Ngọc Linh được hắn thu xếp ở trong này, bởi vì Kim Lệ phải dưỡng thương nên bây giờ cũng ở đây.

Nửa năm này, hắn không ngừng truy bắt và tẩy não Ma Nhân tộc, khu biệt thự này hiện giờ đã thu được tới hơn mười người cấp Thần Tinh, thu được hơn tám mươi người cấp độ Ngũ giai, đã xem như là một cỗ thế lực không kém rồi.

"Thiếu gia."

Phương Bình để người đi gọi hai người Thuý Ngọc Linh cùng với Kim Lệ đến, hai người nhìn thấy Phương Bình, tất cả đều cung kính mà hành lễ với hắn, loại cung kính này phát ra từ trong nội tâm.

Một người là Ma Vật Tế Đàn tẩy não, một người là Kotoamatsukami tẩy não, muốn để hai người không cung kính với Phương Bình thì cũng khó.

"Thiếu gia tìm chúng tôi có chuyện gì?"

Thuý Ngọc Linh hỏi, giọng nói mềm nhẹ ngọt ngào, có chút dễ nghe.

"Ta vừa thức tỉnh được một loại năng lực mới, nhưng loại năng lực này cần hút máu mới có thể thức tỉnh được, cho nên muốn một ít máu của các ngươi."

"Năng lực cần hút máu mới có thể thức tỉnh được?"

Thuý Ngọc Linh có chút bất ngờ, nàng vẫn là lần đầu tiên nghe nói tới loại năng lực cần máu mới có thể thức tỉnh được đó.

Nhưng Kim Lệ ngược lại cũng không ngoài ý muốn.

Số lượng năng lực có cả ngàn vạn cái, một số ít năng lực trong đó cần có phương pháp đặc thù thì mới có thể kích hoạt được, nàng là biết rõ điều này.

Nàng lập tức nói.

"Nếu như thiếu gia cần, vậy thì tùy thời đều có thể hấp thụ của ta."

"Ta cũng không thành vấn đề."

Thuý Ngọc Linh cũng đồng ý mà nói.

Dưới sự tẩy não của Ma Vật Tế Đàn, nàng có một loại cảm giác thân thiết tự nhiên đối với Phương Bình, hấp thụ một ít máu, tất nhiên là nàng sẽ không để ý đâu.

"Đa tạ, ta muốn ngay bây giờ."

Phương Bình nói cảm ơn một tiếng, hắn đi đến bên cạnh Kim Lệ, xoay cổ áo mặc trên người Kim Lệ lại, vén tóc vàng lên, để lộ ra cần cổ tuyết trắng của đối phương.

Ánh mắt hắn trở nên đỏ ửng, trong miệng hắn không tự chủ được mà mọc ra hai cái răng nanh, cắn một nhát xuống cần cổ tuyết trắng.

Trong miệng xuất hiện một loại hương vị ngọt ngào mà lại thơm phức, sau khi thu được thiên phú vampire, về phương diện vị giác của hắn đã xảy ra một chút thay đổi, trở nên không hề chống đối với máu tươi nữa.

Chỉ mới hút một chút, hắn bèn ngừng lại, hắn chỉ cần một ít làm Linh môi thôi, cũng không nhất thiết phải hấp thụ một lượng bao nhiêu này nọ.

Sau đó hắn lại đi đến bên cạnh Thuý Ngọc Linh, vén tóc đen của đối phương lên, cắn xuống một ngụm trên cần cổ tuyết trắng của đối phương, cũng chỉ hấp thụ một ít máu.

Vèo!

Gần như là ngay khoảnh khắc Phương Bình đình chỉ hút máu, Phương Bình cảm thấy thân thể khác thường một trận, giống như là có cái thứ gì đó đang di động trong cơ thể mình, muốn chui ra vậy.

Hắn biết, đây là Long Xà Thủy Ngân đã thức tỉnh rồi, hắn không có áp chế, Phương Bình tùy ý để cho đối phương chui ra.

Ngay sau đó, bên trong phòng có một con rồng hai đầu khổng lồ xuất hiện.

Hai mắt nó có màu đỏ, thân hình là màu thủy ngân, cấu tạo cơ thể hình giọt nước, tràn ngập vẻ thần bí cùng xinh đẹp.

Có hơi thở khủng bố lộ ra từ trên người nó, cảm nhận được khí tức cường đại, trên mặt Kim Lệ cùng với Thuý Ngọc Linh lộ ra vẻ kinh ngạc, ngay cả trên mặt Phương Bình cũng không khỏi toát ra một chút kinh ngạc.

Vèo vèo vèo!

Không ít người vọt vào chỗ căn phòng này.

Trong đó, người nhanh nhất là Mắt Diều Hâu đeo trường đao màu đen trên lưng, còn theo sau là Lục Dự cùng với các Ma Nhân tộc Thần Tinh.

Nhìn thấy rồng hai đầu bên trong phòng, trên mặt Mắt Diều Hâu lộ ra vẻ ngưng trọng, cho đến khi xác định rồng hai đầu không tàn sát bừa bãi, hành động của nó chịu sự khống chế thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, giọng nói hơi mang theo vẻ chấn động mà nói.

"Cấp Hoàng."

Hắn đã cảm nhận được hơi thở không kém gì cấp Hoàng từ trên người rồng hai đầu, cấp bậc có thể chuyển đổi cả thế giới này, chính là cấp Huyết Nguyệt, nói cách khác đây là một con sinh vật cấp Huyết Nguyệt.

"Ở đây không có việc gì, Lục Dự, Mắt Diều Hâu ở lại, những người khác đều tản đi!"

Phương Bình thu hồi rồng hai đầu cũng chính là Long Xà Thủy Ngân lại, ra hiệu bảo mọi người tản đi.

"Thiếu gia, con rồng hai đầu vừa rồi chẳng lẽ là vật mà ngươi triệu hoán sao?"

Lục Dự và Mắt Diều Hâu hỏi.

"Ừ, là vật triệu hoán mới mà ta vừa thức tỉnh."

Phương Bình gật đầu, tất nhiên hắn cũng không có gì để mà giấu diếm hai người.

"Chúc mừng thiếu gia."

Lục Dự và Mắt Diều Hâu đều rất vui mừng mà chúc mừng hắn.

Có được chiến lực cấp Huyết Nguyệt cho thấy Phương Bình đã bước vào nhóm cường giả rồi, hắn đã trở thành cường giả chân chính rồi, mà cái này đối với bọn họ, người phụ thuộc vào Phương Bình mà nói, hiển nhiên là chuyện tốt.

"Trong hoàn cảnh hiện tại, có thể đạt được chiến lực cấp Huyết Nguyệt, quả thật là chuyện tốt."

Trên mặt Phương Bình cũng lộ ra ý cười.

Đối với việc chiến lực của mình có thể đạt tới cấp Huyết Nguyệt, hắn cũng không hoài nghi, chỉ là thời gian là sớm hay muộn mà thôi, chỉ có điều bây giờ hắn thiếu nhất chính là thời gian, dù sao thì cũng không biết khi nào thì ma vật viễn cổ sẽ phải tự mình ra trận.

Hắn vốn là muốn, hiến tế đạt được Ấn ký đỉnh phong, bây giờ trực tiếp hiến tế ra một con quyến thú cấp Huyết Nguyệt, đây không thể nghi ngờ gì là một chuyện tốt.

Nghĩ đến cấp Huyết Nguyệt, ánh mắt Phương Bình không khỏi nhìn về phía Mắt Diều Hâu mà hỏi.

"Thế nào, cảm thấy khi nào thì có thể đột phá được cấp Huyết Nguyệt?"

"Hẳn là còn cần một ít thời gian nữa."

Mắt Diều Hâu ngượng ngùng mà nói.

Hắn có tiềm lực trở thành cấp Huyết Nguyệt, hơn nữa cộng thêm Hoàng Kim chi Lực bổ trợ, trở thành cấp Huyết Nguyệt là điều tất nhiên.

Chỉ có điều cấp Huyết Nguyệt cũng không phải là dễ trở thành được, cho nên thời gian nửa năm trôi qua, hắn vẫn còn cách cấp Huyết Nguyệt một chút xíu nữa thôi, vẫn chưa có đột phá.

"Không cần có áp lực quá lớn, tâm thái bình thường là được rồi."

Bởi vì "thế lực của Phương Bình" cần gấp một cấp Huyết Nguyệt có thể làm chiến lực thường quy, trong khoảng thời gian này hắn thúc giục Mắt Diều Hâu có chút chặt.

Chỉ có điều hiện giờ chính hắn đã có được chiến lực cấp Huyết Nguyệt, cho nên cũng sẽ không ép đối phương quá sát nữa.

"Hôm nay tới đây, ngoại trừ chuyện về vật triệu hoán này ra thì còn có một chuyện khác nữa."

Ánh mắt Phương Bình đảo qua Lục Dự, Kim Lệ, Mắt Diều Hâu, Thuý Ngọc Linh, bốn người là bốn người có thực lực cực mạnh dưới tay hắn.

Kim Lệ và Lục Dự có được thực lực Thần Tinh kỳ cựu, mà Mắt Diều Hâu cùng với Thuý Ngọc Linh lại có được thực lực đỉnh Thần Tinh.

"Không lâu trước kia, ta đã gặp phải ba Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt mà chưa gặp bao giờ gặp."

"Ba Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt mới!?"

Nghe thấy lời nói của Phương Bình, trong lòng bốn người đều cả kinh.

Tông Lệnh tử vong, Hắc Nghịch bị bắt giữ, vốn nghĩ rằng áp lực ở khu vực Ngân Xuyên sẽ giảm xuống, cũng không nghĩ tới thế mà lại xuất hiện ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt.

"Ba người hẳn là do ma vật viễn cổ đã biết được cái chết của Tông Lệnh, phái tới tiếp viện, có ba người này ở đây, tình cảnh của các khu căn cứ thuộc địa bàn Ngân Xuyên sẽ càng không ổn hơn so với trước kia nữa.

"Chẳng những tất cả khu căn cứ loại vừa và nhỏ gặp nguy hiểm, ngay cả khu căn cứ Ngân Xuyên cũng rất nguy hiểm, tuy rằng cũng không muốn ngày đó đến, nhưng vẫn phải nghĩ đường lui cho tốt."

Giọng nói của Phương Bình hơi dừng lại, vẻ mặt hắn nghiêm túc mà nói.

"Ta giao cho các ngươi một nhiệm vụ, mở một cứ điểm bí ẩn ở một nơi hoang dã, phải đủ bí ẩn, hơn nữa phải làm cho có năng lực sản xuất lương thực, ít nhất là phải có thể chứa được khoảng mấy trăm người."

"Vâng."

Bốn người trả lời một tiếng, vẻ mặt đều rất nghiêm túc, bọn họ đều có thể cảm nhận được mức độ coi trọng của Phương Bình đối với chuyện này.

Phạm vi xung quanh khu căn cứ Nhạc Thành, một trong chín khu căn cứ loại vừa và nhỏ còn sót lại của khu căn cứ Ngân Xuyên, có thể may mắn tồn tại đến nay, đúng là không dễ dàng gì.

Nhưng hôm nay, nơi này bất ngờ nghênh đón sự hủy diệt.

Bầu trời vốn trong xanh, bỗng nhiên bông tuyết bay xuống, cả tòa căn cứ đều bị bao trùm.

Những đám bông tuyết này, có cái rơi xuống trong đám người, lập tức có người bị đông lạnh thành tượng băng, tử vong tại chỗ.

Có cái rơi xuống mặt đất, lập tức có băng sơn đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất.

Có cái lại rơi xuống trên tòa nhà cao tầng, tòa nhà cao tầng lập tức có một tầng băng tuyết thật dày bao bọc lại.

Mà người ở trong tòa nhà cao tầng đều đã chậm rãi chết đi trong rét lạnh.

. . . . . .

Trong khoảng thời gian cực ngắn, khu căn cứ Nhạc Thành hóa thành thế giới băng tuyết, nhưng cũng không xinh đẹp, ngược lại là tràn ngập tội ác.

Bởi vì trong thế giới băng tuyết này, đã có ước chừng mấy chục vạn người vô thanh vô tức mà tử vong.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch