Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 420: Ma Nhân tộc liên hợp tác chiến

Chương 420: Ma Nhân tộc liên hợp tác chiến




Biên: Hắc Dược

"Sao lại thế này?"

Ba vị Thần Tinh trấn thủ khu căn cứ Nhạc Thành từ chỗ ẩn náu, đánh vỡ lớp băng vây lấy nhà cửa, đi ra bên ngoài, nhất thời trợn trừng mắt.

Một đám người không lâu trước vẫn còn sống sờ sờ đó, lập tức hóa thành tượng băng đứng đầy đường như vậy, trông rất sống động, nhưng đã chết rồi.

Trong tầm mắt đều nhìn thấy, tất cả mọi người đều hóa thành tượng băng mà tử vong.

"Còn có ba con cá lọt lưới."

Một nữ tử mặc áo lông, sau lưng có đôi cánh băng, bề ngoài cực kỳ xinh đẹp hạ xuống, ánh mắt nhìn về phía ba người.

Phạch phạch!

Đôi cánh băng tuyết của nàng hơi hơi vỗ, hàn khí cực cao tràn ngập ra, một tòa băng sơn đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất, lan tràn về phía ba vị cường giả Thần Tinh.

"Không ổn, mau lui lại!"

Sắc mặt của ba vị cường giả cấp Thần Tinh kinh hoảng mà lui về phía sau, trong đó một người có được năng lực phi hành, lại bay về phía không trung.

Nhưng cũng vô dụng, bất kể là trên mặt đất điên cuồng lui lại, hay là bay về phía không trung thì tất cả đều bị băng sơn đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất đuổi theo không ngớt, bị đông lại trong đó.

Hơi thở trên người trở nên yếu đi rất nhanh, cuối cùng biến mất, ba người cũng giống như đám người mà bọn họ chứng kiến lúc trước, đông lại chết tươi.

Hai nam tử đi tới, một người có khuôn mặt xấu xí, một người có mái tóc dài, chính là Thử Kỳ cùng với Báo Bằng, mà người có cặp cánh băng tuyết, tất nhiên chính là Vũ Dạ Tuyết.

"Sao không trực tiếp ra tay với khu căn cứ Ngân Xuyên đi"

Nhíu nhíu mày, Báo Bằng hỏi.

"Không thể ra tay trực tiếp với khu căn cứ Ngân Xuyên được."

Vũ Dạ Tuyết lắc đầu.

"Khu căn cứ Ngân Xuyên có phương thức liên lạc với các khu căn cứ loại lớn khác, hơn nữa lại có Giác Tỉnh giả có được năng lực thuấn di, một khi ra tay với khu căn cứ Ngân Xuyên, cứu viện đã rất nhanh là có thể chạy đến rồi."

"Dạ Tuyết nói rất có lý, khó trách Chủ thượng sẽ để ngươi đảm nhiệm người dẫn đầu của tiểu đội chúng ta, với sự thông minh của ngươi thì cũng quá thích hợp luôn."

Thử Kỳ lấy lòng nói.

"Tiếp theo lựa chọn khu căn cứ nào để xuống tay?"

"Cứ chọn khu căn cứ Hách An đi tên Giác Tỉnh giả không gian từng gặp phải, lần trước kia, chính là đi ra từ khu căn cứ Hách An."

Ba người xoay người rời khỏi khu căn cứ Nhạc Thành, càng lúc càng xa, phương hướng rõ ràng là hướng về khu căn cứ Hách An.

Một ngày sau, khu căn cứ Nhạc Thành bị tiêu diệt được phát hiện, Phương Bình dẫn theo đám người Ngụy Vưu thuấn di chạy tới khu căn cứ Nhạc Thành.

Sắc mặt mọi người xanh mét mà nhìn khu căn cứ Nhạc Thành bị đóng băng.

Cho dù thời gian đã qua một ngày rồi, khu căn cứ Nhạc Thành vẫn là thành phố băng tuyết như trước.

Chiếu theo tốc độ hòa tan hiện tại này, chỉ sợ cần mấy năm, thậm chí hơn mười năm, băng tuyết mới có thể hòa tan hoàn toàn.

Đây là cường giả cấp Huyết Nguyệt, có được thực lực khủng bố thay đổi địa mạo.

"Chẳng lẽ không thể di chuyển khu căn cứ loại vừa và nhỏ đến khu căn cứ Ngân Xuyên bảo vệ sao?"

Thường Thắng siết chặt nắm tay, hắn nhíu mày hỏi.

"Khu căn cứ Ngân Xuyên không có năng lực cung cấp nhu yếu phẩm lớn như vậy, sau khi dung nạp phần đông người chạy nạn tới khu căn cứ Ngân Xuyên, thì khu căn cứ Ngân Xuyên đã quá tải rồi, thậm chí trong thành đã xuất hiện hiện tượng chết đói rồi."

Lữ Vận lắc đầu, vấn đề mà Thường Thắng đưa ra không phải là chưa từng được thảo luận, nhưng bàn bạc cuối cùng lại cho ra kết luận là "không thể di cư".

Nếu như di chuyển dân cư của khu căn cứ loại vừa và nhỏ đến khu căn cứ Ngân Xuyên, sẽ tạo thành tình trạng thiếu lương thực, hàng loạt người sẽ chết đói.

Mà nếu không di chuyển, còn có thể dựa vào trụ sở của khu căn cứ loại vừa và nhỏ, cung cấp nuôi dưỡng những người này.

Cho dù có gặp phải nguy cơ bị Ma Nhân tộc tập kích, nhưng chung quy gì cũng qua được tình cảnh chết đói, không trực tiếp bị tuyên án "tử hình".

"Ba người kia biết chúng ta không làm gì được bọn họ, cho nên mới làm việc không kiêng nể gì như vậy, không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là rất nhanh sẽ ra tay với tám khu căn cứ còn lại, cục trưởng, bây giờ phải làm sao đây?"

Tần Lam nhìn về phía Ngụy Vưu, hỏi với vẻ ngưng trọng.

"Chỉ có thể chiến thôi, thành lập một đội ngũ Huyết Nguyệt để truy tìm, tuyệt đối không thể để cho bọn họ ra tay với tám khu căn cứ còn lại nữa."

Ngụy Vưu chắc như đinh đóng cột mà nói.

"Nhưng với thực lực của chúng ta, phần thắng cũng không lớn."

Tần Lam vô cùng lo lắng.

"Quả thật chỉ dựa vào thực lực của chúng ta thì phần thắng không lớn, nhưng chúng ta có thể xin các khu căn cứ khác cứu viện, với năng lực thuấn di Phương Bình, hẳn rất nhanh là đã có thể mời cứu viện đến rồi."

Ngụy Vưu nói.

Tuy nói thì nói như thế, nhưng trên thực tế, trong lòng hắn cũng lo lắng không chừng.

Tình huống của các khu căn cứ khác cũng không tốt hơn gì khu căn cứ Ngân Xuyên, tình huống của một vài khu căn cứ còn kém hơn cả khu căn cứ Ngân Xuyên nữa.

Không lâu trước, hắn nhận được tin tức, các khu căn cứ loại vừa và nhỏ thuộc chiến khu Nam Châu, chiến khu Hải Khẩu bị diệt hết, hiện giờ hai chiến khu này đã chỉ có thể cố bám lấy khu căn cứ loại lớn mà thôi.

Mà một vài chiến khu căn cứ khác, cũng có rất nhiều khu căn cứ loại vừa và nhỏ liên tiếp gặp phải sự tập kích của Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt, các khu căn cứ loại lớn cũng thành lập tiểu đội cấp Huyết Nguyệt giống như bọn họ, thành lập tiểu đội cấp Huyết Nguyệt là phỏng theo các khu căn cứ khác thôi.

Cũng may trong chín đại khu căn cứ còn lại không phải đều không thể xuất nhân thủ ra được, tất nhiên sẽ có khu căn cứ có thể xuất nhân thủ ra, chỉ cần có một khu căn cứ có thể xuất nhân thủ ra, vậy thì cũng đã đủ rồi.

Nửa giờ sau, Ngụy Vưu, hai vị đỉnh Thần Tinh cầm vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt, cộng thêm Phương Bình cùng với Lâm Khiết Du, tổng cộng năm người, tạo thành tiểu đội truy kích, hướng về phía ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt rời đi mà đuổi theo.

Khu căn cứ Hách An có khoảng trăm vạn người dân, ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt Vũ Dạ Tuyết, Thử Kỳ, Báo Bằng đi tới nơi này.

Nhìn nhà cửa ở khu căn cứ Hách An san sát nối tiếp nhau, nhìn người đi đường trên ngã tư đường ở khu căn cứ Hách An, thần sắc của ba người lạnh lùng, tựa như là nhìn con kiến vậy.

"Lần này để ta ra tay."

Thử Kỳ chủ động nói.

Hắn tiến lên trước một bước, giẫm xuống mặt đất một cước, một cỗ dao động truyền từ thân thể hắn xuống mặt đất.

Ngay sau đó, một ngọn núi cao che thiên che lấp trời xuất hiện, hóa thành bàn tay nham thạch khổng lồ, tóm về phía khu căn cứ Hách An.

Người đi trên đường, bỗng nhiên cảm nhận được ánh sáng trên đỉnh đầu tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn qua, nhất thời liền thấy một bàn tay khổng lồ xuất hiện trên không trung, tóm về phía bọn họ.

Tiếng kêu hoảng loạn, tiếng hoảng sợ, tiếng tuyệt vọng, vang lên trong chốc lát.

Trong nháy mắt, khu căn cứ Hách An rơi vào ngày tận thế.

"Không ổn, phương hướng này là . . . . . , ba Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt là đi về phía khu căn cứ Hách An!"

Trong lúc truy tung, đột nhiên, sắc mặt Phương Bình biến đổi, hắn giật mình nhìn lộ tuyến đi đường của ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt trên bức tranh trong tay mình.

Theo tuyến đường mà xem, mục tiêu của ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt, rõ ràng chính là khu căn cứ Hách An.

Khu căn cứ Hách An, trạm đầu tiên mà hắn đi vào thế giới này, tuy rằng bạn bè quen biết đều đã dời tới khu căn cứ Ngân Xuyên có điều kiện an toàn hơn rồi, nhưng đối với khu căn cứ Hách An, hắn vẫn là có chút tình cảm.

Bây giờ phát hiện mục tiêu của ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt là khu căn cứ Hách An, nhất thời hắn không khỏi lo lắng trong lòng.

"Theo tuyến đường mà xem, quả thật mục tiêu của ba người đối phương là khu căn cứ Hách An, không cần truy tung nữa, chúng ta trực tiếp tới khu căn cứ Hách An."

Ngụy Vưu quyết định rất nhanh.

Vận dụng ma pháp truyền tống, Phương Bình mang theo bốn người, truyền tống đến khu căn cứ Hách An, vừa đến khu căn cứ Hách An, nhất thời liền nhìn thấy cự chưởng nham thạch đánh ra từ trên không trung.

"Thánh giá chữ thập."

Giọng nói của Ngụy Vưu mang theo phẫn nộ, chữ thập màu bạc khổng lồ xuất hiện, va chạm về phía bàn tay nham thạch khổng lồ trên không trung.

Răng rắc!

Bàn tay nham thạch khổng lồ bị đánh nát.

Tuy rằng chặn được bàn tay nham thạch khổng lồ, nhưng khu căn cứ Hách An cũng không tránh được bị dư chấn lan đến.

Sóng xung kích va chạm càn quét qua, nhà cửa cách đó gần nhất, sập xuống từng tảng từng tảng lớn.

Đá vụn rơi xuống từ trên không trung.

Có phòng ốc bị đập trúng, nhất thời bị đục khoét.

Có người đi trên đường bị đánh trúng, tức khắc liền ngã vào trong vũng máu.

"Phương Bình, ngươi dẫn theo Lâm Khiết Du quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, cầu viện các khu căn cứ loại lớn khác đi!"

Hắn phân phó Phương Bình một tiếng, Ngụy Vưu cùng với hai vị đỉnh Thần Tinh cầm vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt trong tay bèn phóng về phía ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt.

"Được!"

Sắc mặt Phương Bình ngưng trọng, hắn đáp một tiếng, dẫn theo Lâm Khiết Du biến mất trong nháy mắt, quay trở về Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Ngân Xuyên.

"Phó cục Lữ, mau, mau cầu viện các khu căn cứ loại lớn khác đi, Ngụy cục bọn họ đã gặp phải ba vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt rồi."

Hắn vội vã nói với phó cục trưởng Lữ Vận.

"Nhanh chóng liên lạc với các khu căn cứ khác."

Lữ Vận vội vã khống chế sóng thông tin không gian, hạ lệnh cho nhân viên công tác phụ trách liên lạc.

Một lát sau, liên lạc có kết quả, nhưng kết quả nhận được, khiến cho trong lòng mấy người Phương Bình chợt lạnh.

Hiện giờ khu căn cứ Nam Châu cùng với khu căn cứ Hải Khẩu đã bị Ma Nhân tộc vây thành rồi, tất nhiên là không phái cường giả cấp Huyết Nguyệt ra được.

Mà mấy khu căn cứ khác, hoặc là có khu căn cứ gặp phải tập kích, cường giả cấp Huyết Nguyệt đã chạy đi cứu viện rồi, hoặc là cường giả cấp Huyết Nguyệt truy tung ở bên ngoài gặp phải Ma Nhân tộc tập kích khu căn cứ.

Lực lượng của chín khu căn cứ trống rỗng, cũng không đủ để lập tức phái cứu viện ra được, nhanh nhất cũng phải mấy tiếng đồng hồ sau mới có thể phái cứu viện ra.

"Sao có thể như vậy chứ?"

Lâm Khiết Du kinh ngạc, gửi gắm hy vọng vào cứu viện của các khu căn cứ khác, bây giờ cũng biết được, cứu viện nhanh nhất cũng phải mấy tiếng nữa.

Đến lúc đó, chỉ sợ là đã không còn kịp nữa rồi.

"Tổng thể tình thế đã không xong đến mức này rồi sao?"

Sắc mặt Phương Bình ngưng trọng, hắn không nghĩ tới tình huống tổng thể của Nhân tộc đã nguy cấp đến mức này rồi, thế mà đã có hai đại khu căn cứ bị diệt sạch khu vực xung quanh rồi.

"Đây khẳng định là có mưu tính từ trước rồi, đây là Ma Nhân tộc ở mười khu vực lớn liên thủ lại, đó chính là tránh cho mười khu căn cứ lớn trợ giúp lẫn nhau."

Sắc mặt của Lữ Vận khó coi, nàng đã nhạy bén mà nhận ra được sự khác thường trong đó, sự công kích của Ma Nhân tộc đã quá trùng hợp rồi.

Dưới tình huống bình thường, chín khu căn cứ khác không có khả năng không phái nhân thủ ra được cùng một lúc, nguyên nhân chỉ có thể là, đây là Ma Nhân tộc có mưu tính từ trước mà đồng thời làm khó dễ, tránh cho mười khu căn cứ lớn trợ giúp lẫn nhau.

"Ta đi xem một chút vị đó đã trở lại hay chưa."

Cứu viện của các khu căn cứ khác không thể đến được trong khoảng thời gian ngắn, Phương Bình không đợi được thêm nữa, hắn vội vàng rời đi, trong tình huống bây giờ này, hắn phải làm cho "Phương Chiến" trở về.

Tuy rằng dựa vào Long Xà Thủy Ngân, thì đã có được chiến lực cấp Huyết Nguyệt rồi, chỉ có điều hắn cũng không lập tức làm cho "Phương Chiến" trở về.

Bởi vì, chỉ dựa vào Long Xà Thủy Ngân, cơ bản là hắn không nhái ra ra được thực lực chân chính của "Phương Chiến". (B: Dùng hàng nhái nhái lại hàng nhái <(“))

Thực lực của "Phương Chiến" cũng không phải là cấp Huyết Nguyệt bình thường, chính vì nguyên nhân như thế, Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt giao thủ với hắn cũng không phải là đối thủ của hắn, đến nay đã có hai Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt chết trong tay hắn rồi, một Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt bị hắn bắt giữ.

Hiện giờ tình huống khẩn cấp, hắn cũng bất chấp nhiều như vậy, cho dù là đám người Ngụy Vưu sinh ra hoài nghi với thân phận của đối phương, thì hắn cũng phải để cho Phương Chiến xuất hiện.

Oanh!

Sau khi chữ thập màu bạc va chạm với tòa cự sơn nham thạch, hai bên đều vỡ nát.

Ngụy Vưu liên tục lui về phía sau, ánh mắt hắn nhìn về phía hai vị đỉnh Thần Tinh cầm vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt trong tay.

Nhìn thấy hai người đã bị thương, trong lòng hắn không khỏi lo lắng, ánh mắt nhìn về phía nơi mà Phương Bình rời đi lúc trước, xem xem cứu viện của các khu căn cứ khác đã đến chưa, nhưng một người cũng không có.

"Thế nào, các ngươi đang đợi cứu viện từ các khu căn cứ khác? Nếu đúng như vậy, thì phải khiến cho các ngươi thất vọng rồi, trong khoảng thời gian ngắn, không có khả năng sẽ có cứu viện đâu."

Giọng nói Thử Kỳ đắc ý.

Lần này là tập kích đồng thời mười khu căn cứ này, đã có dự tính từ trước rồi, nếu không như vậy, bọn họ đã ra tay với khu căn cứ Hách An từ lâu rồi, sẽ không chờ tới bây giờ đâu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch