Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 421: Chiến Vũ Dạ Tuyết

Chương 421: Chiến Vũ Dạ Tuyết




Biên: Hắc Dược

"Ngươi có ý gì?"

Ngụy Vưu đột nhiên cả kinh, hắn kinh sợ mà nhìn về phía Thử Kỳ.

"Nghe không hiểu sao, vậy ta nói lại một lần nữa, mấy khu căn cứ loại lớn khác đã ốc còn không mang nổi mình ốc nữa rồi, cơ bản không có dư sức để chi viện cho nơi này đâu."

Thử Kỳ cười hì hì mà nói.

"Ma Nhân tộc đã ra tay với mười khu căn cứ cùng một lúc!?"

Ngụy Vưu lại hít một ngụm khí lạnh.

Thời gian trôi qua lâu như vậy, cứu viện vẫn còn chưa đến, hắn đã có dự cảm không tốt lắm, bây giờ nghe được lời nói của Thử Kỳ, nhất thời hắn cũng hiểu dự cảm không tốt đã trở thành sự thật.

"Cũng cỡ đó á, dù sao thì các ngươi cũng không đợi được cứu viện đâu, xem bộ dáng của hai người kia, hẳn là cũng không kiên trì được bao lâu nữa rồi."

Vẻ mặt Thử Kỳ trêu tức, giống như là nghiệm chứng phán đoán của hắn, ngay trong nháy mắt lời nói vừa rơi xuống...

Ầm!

Một tiếng vang trầm đục vang lên, một thân ảnh bay ngược ra, liên tiếp đụng vỡ hơn mười căn nhà, hung hăng nện lên trên mặt đất.

Phốc!

Sau khi rơi xuống đất, thân ảnh này không nhịn được mà phun ra một búng máu.

Đây là một vị lão phụ nhân, chính là một trong hai vị đỉnh Thần Tinh cầm vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt của khu căn cứ Ngân Xuyên.

Vừa rồi, nàng không tránh kịp, bị Vũ Dạ Tuyết dùng một tòa băng sơn đánh trúng, bị thương không nhẹ.

Dùng trường thương chống xuống đất, nàng đứng lên, vẫn còn có sức chiến tiếp, nhưng e rằng chiến lực đã bị giảm xuống một ít rồi.

Vốn thực lực đã không bằng Vũ Dạ Tuyết, hiện giờ chiến lực lại bị thụt giảm, tình huống sẽ như thế nào cũng không khó tưởng tượng.

Bay trên không trung, Vũ Dạ Tuyết vỗ hai cánh, hàng loạt bông tuyết trôi dạt xuống, rơi xuống mặt đất.

Phạch phạch phạch!

Trên mặt đất, từng tòa từng tòa băng sơn đột ngột mọc lên từ dưới mặt đất, lan tràn về phía lão phụ nhân.

"Lợi nhận phong bạo!"

Lão phụ nhân vung vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt có thuộc tính Phong trong tay, cuồng phong xuất hiện, trong đó có trộn lẫn từng phiến phong nhận màu xanh, lan tràn về phía băng sơn đang đánh tới, mà bản thân thì liên tục lui về phía sau.

Răng rắc!

Dưới phong nhận dày đặc, không ngừng có băng sơn bị đánh nát, nhưng lại có thêm càng nhiều băng sơn xuất hiện.

Phong nhận dày đặc bị băng sơn lan tràn ra không ngừng va chạm phải mà tiêu tán, băng sơn lan tràn về phía lão phụ nhân đang sau lui ra phía sau.

Mắt nhìn nhìn, lão phụ nhân sắp bị băng sơn đánh trúng một lần nữa, vết thương chồng chất vết thương.

Ngay tại lúc này.

Một sinh vật có hai đầu, thân hình có màu ngân bạch, cơ thể uốn lượn xoắn ốc xuất hiện, cắn nuốt về phía băng sơn đang lan tràn không ngớt hướng về lão phụ nhân.

Băng sơn lan tràn không ngớt hướng về lão phụ nhân biến mất, chỉ còn lại sinh vật hai đầu, không có cánh, nhưng lại bay trên không trung.

"Đó là cái gì?"

Thử Kỳ hơi hơi giật mình cùng với kiêng kị.

Vốn lão phụ nhân đã sắp bị thương nữa rồi, lại không nghĩ đến, một sinh vật kỳ dị xuất hiện, đỡ lấy băng sơn liên miên, tránh cho lão phụ nhân lại bị thương.

Từ hơi thở mà phán đoán, đây rõ ràng là một sinh vật cấp Huyết Nguyệt.

Mà bên cạnh sinh vật cấp Huyết Nguyệt, lại có một vị nam tử mặc áo giáp màu lam.

Con sinh vật cấp Huyết Nguyệt rất có thể là do đối phương triệu hoán về, nói cách khác nam tử mặc áo giáp màu lam này là một người có được chiến lực cấp Huyết Nguyệt.

"Phương Chiến các hạ? Phương Chiến các hạ đã quay trở lại khu căn cứ rồi?"

So với vẻ kinh ngạc cùng kiêng kị của Thử Kỳ, trên mặt Ngụy Vưu lại lộ ra vẻ vui mừng.

Hắn không quan tâm Phương Chiến đã dùng năng lực dạng gì, chỉ quan tâm đến việc Phương Chiến đã đến đây rồi.

Tuy rằng cứu viện từ các khu căn cứ khác không thể đến được, nhưng có Phương Chiến đến rồi, trận chiến này bọn họ còn chưa thua đâu.

"Nơi này giao cho ta, ngươi đi trợ giúp bên kia đi!"

Sau khi Phương Bình nói một tiếng với lão phụ nhân, ánh mắt bình tĩnh nhưng trong lòng lại không bình tĩnh mà nhìn về phía Vũ Dạ Tuyết bay trên không trung.

Bây giờ hắn cũng không phải là vận dụng Ấn ký đỉnh phong, mà là dùng thực lực của chính mình.

So với vận dụng Ấn ký đỉnh phong, thực lực là đã yếu hơn một cấp rồi, cho nên hắn không dám lơ là một chút nào.

"Ngươi chính là vị Huyết Nguyệt ẩn cư ở khu căn cứ Ngân Xuyên kia?"

Bay trên không trung, Vũ Dạ Tuyết đánh giá Phương Bình, nàng đã từ trong miệng Địch Long, biết được khu căn cứ Ngân Xuyên có một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt.

"Là ta."

Phương Bình nói.

"Tông Lệnh là chết ở trong tay ngươi?"

Vũ Dạ Tuyết hỏi.

Nàng mặc một cái áo lông, sau lưng có cánh băng tuyết, lãnh diễm mà lại thánh khiết, giống như thiên sứ của nhân gian vậy.

Nhưng tất cả mọi hành động của nàng, lại không liên quan gì tới thiên sứ, ngay hai ngày trước, một khu căn cứ có trăm vạn dân cư bị nàng hủy diệt, thậm chí một người sống cũng đều không có.

"Đúng, Tông Lệnh là chết trong tay ta, Hắc Nghịch cũng là bị ta bắt lấy."

Phương Bình gật đầu thừa nhận.

Hắn nói những thứ này ra, tất nhiên không phải vì khoe khoang, hắn cũng không đến mức có loại hứng thú cấp thấp như thế.

Sở dĩ nói ra những thứ đó, là muốn xem có thể dùng những chiến tích này mà làm cho đối phương kinh sợ hay không, khiến cho đối phương chủ động rút lui, dù sao thực lực hiện tại của hắn, cũng khác với lúc vận dụng Ấn ký đỉnh phong, ước chừng kém hơn một cấp.

Nhưng đáng tiếc, là cường giả cấp Huyết Nguyệt, Vũ Dạ Tuyết hiển nhiên cũng không phải là người mà chỉ dựa vào chút chiến tích đó là có thể bị dọa lui.

"Hóa ra ngươi chính là đầu sỏ gây nên sự diệt vong của Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên."

Ánh mắt Vũ Dạ Tuyết trở nên lạnh như băng.

Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên bị hủy diệt thì nàng cũng không để ý, nhưng bởi vì Ma Nhân tộc Dĩnh Xuyên bị hủy diệt, khiến cho kế hoạch của Chủ thượng thất bại, thì không phải chuyện nàng cho phép được.

Vù !

Nàng vỗ hai cánh, từng đóa bông tuyết trôi dạt xuống, đánh úp về phía Phương Bình.

Phương Bình không dám lơ là, tuy rằng hắn có được năng lực hàn băng, hơn nữa cũng có thể hóa thành hỏa diễm, nhưng cái này cũng không thể khiến cho hắn miễn dịch với công kích hàn băng của đối phương.

Ngược lại đối phương dựa vào năng lực hàn băng mạnh hơn so với hắn, lại có thể miễn dịch với công kích hàn băng của hắn.

"Thứ nguyên thôn phệ."

Phương Bình khống chế Long Xà Thủy Ngân, nghênh hướng về phía bông tuyết nhìn như xinh đẹp nhưng thật ra lại cực kỳ nguy hiểm đang đánh úp lại.

Hai đầu rồng mở ra cái miệng lớn ngay cả không gian cũng có thể cắn nuốt được, cắn nuốt bông tuyết đang bay tới.

Bông tuyết rơi vào bên trong miệng, biến mất vô tung, không dẫn phát một chút động tĩnh nào.

Cái miệng khổng lồ của Long Xà Thủy Ngân, ngay cả không gian cũng có thể cắn nuốt được, bất kể đám bông tuyết này nguy hiểm đến mức nào, uy lực có cường hãn ra sao, một khi rơi vào trong hai cái miệng khổng lồ này thì đừng hòng nhảy ra được.

"Trực tiếp nuốt vào?"

Vũ Dạ Tuyết hơi hơi kinh ngạc mà nhìn bông tuyết có nhiệt độ cực thấp bị nuốt vào, nhưng rồng hai đầu lại không mảy may có chút khác thường nào cả.

Đối phương là vật triệu hoán cấp Huyết Nguyệt, có thể chống đỡ được công kích của nàng, nàng cũng không ngoài ý muốn, nhưng có thể chống đỡ được cùng với trực tiếp nuốt ăn công kích, hiển nhiên là khác nhau, sự chấn động mà cái sau tạo thành còn lớn hơn với cái trước nữa.

Ầm!

Nuốt ăn bông tuyết, Long Xà Thủy Ngân dưới sự khống chế của Phương Bình, bay về phía Vũ Dạ Tuyết.

Phần phật!

Trên mặt Vũ Dạ Tuyết mang theo một chút vẻ ngưng trọng, nàng vỗ vỗ hai cái cánh băng sau lưng, hàn khí mãnh liệt bắn ra, ngưng tụ hóa thành một tòa băng sơn, đánh về phía Long Xà Thủy Ngân.

Răng rắc!

Dưới hai cái miệng khổng lồ của Long Xà Thủy Ngân, băng sơn bị đục khoét một lỗ ở giữa, vỡ vụn ra, mà Long Xà Thủy Ngân lại nhân cơ hội này mà đến gần rồi Vũ Dạ Tuyết, hai cái miệng khổng lồ dữ tợn cắn xé về phía Vũ Dạ Tuyết.

Vũ Dạ Tuyết biến sắc, hai chiếc cánh băng vỗ rất nhanh, tránh thoát sự cắn xé của hai cái miệng khổng lồ dữ tợn.

Không dám chặn phía chính diện, từ việc cắn nuốt hàn băng có thể mang theo nhiệt độ thấp cực thấp của hai cái miệng khổng lồ, thì cũng đủ để nhìn ra nguy hiểm.

Ầm ầm ầm!

Trên không trung, Vũ Dạ Tuyết liên tiếp tránh né cùng với dùng năng lực hàn băng ngăn trở, Long Xà Thủy Ngân liên tục truy kích và cắn nuốt hàn băng, bức ép Vũ Dạ Tuyết có chút chật vật, rõ ràng là chiếm được ưu thế.

Nhưng Phương Bình cũng không có yên lòng, Long Xà Thủy Ngân quả thật là cường đại, ngay cả không gian cũng có thể cắn nuốt được, nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng.

Đó là công kích hoàn toàn dựa vào sự cắn xé của hai cái miệng khổng lồ, không có phương thức công kích nào khác, loại phương thức công kích đơn giản này, là rất dễ dàng tìm được biện pháp khắc chế.

Quả nhiên, tình thế rất nhanh xảy ra nghịch chuyển.

"Công kích chỉ có thể dựa vào hai cái miệng khổng lồ để cắn xé?"

Khóe miệng khẽ nhếch, Vũ Dạ Tuyết kéo khoảng cách ra xa, vẻ mặt trên mặt đã trở nên thoải mái hơn, nàng đã tìm ra được biện pháp đối phó với Long Xà Thủy Ngân.

Vèo vèo vèo!

Xung quanh nàng, hàng loạt lưỡi dao sắc bén bằng băng xuất hiện, dưới sự khống chế của nàng, đồng loạt tập kích về phía Long Xà Thủy Ngân.

Phương thức công kích duy nhất của Long Xà Thủy Ngân cũng không có tính phạm vi, cho nên dùng công kích có tính phạm vi đón đánh là thích hợp nhất.

"Không ổn!"

Đối mặt với công kích phân tán như thế, chỉ dựa vào hai cái miệng khổng lồ để cắn nuốt thì không được, Phương Bình nhanh chóng khống chế Long Xà Thủy Ngân tránh né.

Chỉ có điều, số lượng hàn băng thật sự là quá mức dày đặc, muốn tránh thoát hoàn toàn là không có khả năng.

Ầm ầm ầm!

Thân hình của Long Xà Thủy Ngân liên tiếp rơi vào tập kích của hàn băng, từ trên không trung bị đánh rơi xuống mặt đất, trên người xuất hiện vết thương, mà lưỡi dao sắc bén hàn băng lại đuổi theo về phía Long Xà Thủy Ngân rơi xuống mặt đất kia.

"Thần La Thiên Chinh."

Phương Bình nghiêng người chạy đến bên cạnh Long Xà Thủy Ngân, thu hồi Long Xà Thủy Ngân lại, một cỗ sức đẩy cường hãn sinh ra, đỡ lưỡi dao sắc bén hàn băng còn sót lại.

Đặc tính của quyến thú, cho dù là bị giết giết, cũng có thể khôi phục lại một lần nữa, nhưng khôi phục vẫn cần thời gian.

Nếu như đã bị giết chết, như vậy trận chiến đấu này khẳng định là không thể sử dụng.

"Phương Chiến các hạ?"

Xa xa, Ngụy Vưu đang chiến đấu với Thử Kỳ, kinh ngạc mà nhìn về phía Phương Bình, Phương Chiến các hạ thế mà rơi vào thế hạ phong.

"Thực lực yếu đi không ít so với mấy lần trước, hay là trước đó Phương Chiến các hạ đã bị thương rồi?"

Trong lòng hắn sinh ra một tia lo lắng, nhưng hiện giờ đối thủ của hắn không phải là kẻ yếu, trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng không thể trợ giúp.

"Ngươi chính là dựa vào loại thực lực này, giết Tông Lệnh, bắt giữ Hắc Nghịch?"

Bay trên không trung, Vũ Dạ Tuyết cười lạnh mà nói.

"Hay là nói ngươi còn che giấu thực lực, vẫn chưa lấy ra nữa?"

Ánh mắt Phương Bình đảo qua về phía một trong hai vị đỉnh Thần Tinh cầm vũ khí ma hóa cấp Huyết Nguyệt trong tay đang chiến đấu với Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt.

Bởi vì trước đó đã bị thương không nhẹ, cho dù là hai người liên thủ thì vẫn không thể chiếm được lợi ích nào, ngược lại là hơi rơi vào tình thế xấu.

Tiếp tục như vậy, bốn người bọn họ sẽ thất bại!

Dựa vào ma pháp truyền tống, hắn nắm chắc được khả năng đưa ba người Ngụy Vưu chạy trốn, nhưng khu căn cứ Hách An, cũng tuyệt đối sẽ bị ba Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt hủy diệt.

"Hy vọng sẽ giống với dự đoán!"

Ánh mắt hắn nhìn về phía Vũ Dạ Tuyết, vẻ mặt của Phương Bình trở nên nghiêm túc khác thường.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch