Cười lớn một tiếng, Thử Kỳ lao nhanh ra khỏi không gian hình lập phương, khuôn mặt hắn đầy vẻ kích động và hưng phấn.
Bị vây ở trong không gian hình vuông kia, hắn tưởng chừng mình sẽ là kẻ gặp nguy cơ cao nhất, vốn vẫn cho rằng sẽ lành ít dữ nhiều, lại không nghĩ tình huống xoay chuyển nhanh như thế, kịp thời thoát khốn mà ra.
“Là lỗi của ta, là lỗi của ta!”
“Ta sai rồi, lỗi tại ta!”
Giọng nói ảo não hối hận phát ra từ hai người Lam Tuệ Vân và Cù Chính Sơ, hai người nắm chặt nắm đấm, móng tay bấm vào da thịt, máu tươi rỉ ra từ những kẽ tay.
Cục diện tốt đẹp lại bị chính tay bọn họ chôn vùi, cảm giác hối hận đã không đủ để hình dung tâm tình hai người bây giờ, hiện giờ bảo hai người tự sát đi họ còn có thể làm ấy chứ.
“Thế mà thoát vây rồi!”
Hai người Ngụy Vưu và Phương Bình nghiêm mặt nhìn qua.
Bởi vì Cù Chính Sơ và Lam Tuệ Vân sơ suất, Thử Kỳ được thoát khốn, dẫn đến cục diện đang khá vất vả thành ra khốn đốn đến độ nguy cấp, nếu nói họ không tức giận thì lại quá đạo đức giả, nhưng cả hai đều hiểu một điều, bây giờ tức giận không có ý nghĩa gì, trọng yếu nhất lúc này là tìm biện pháp ứng đối với nguy cơ trước mắt.
Thử Kỳ thoát vây, thế cục hiện tại là Ma Nhân tộc sở hữu bốn vị chiến lực cấp Huyết Nguyệt, tuy bên phía bọn họ cũng có bốn chiến lực cấp Huyết Nguyệt, nhưng cả Cù Chính Sơ và Lam Tuệ Vân dù cho có là hai người đối mặt một vị Huyết Nguyệt cũng không nắm chắc được phần thắng.
“Các ngươi thật đáng chết!”
Ánh mắt Thử Kỳ mang theo hận ý nhìn qua bốn người Phương Bình.
Bị vây trong không gian hình lập phương, dù hắn có công kích cỡ nào cũng không lay chuyển được, loại sợ hãi và tuyệt vọng kia khiến cho lửa giận trong lòng hắn sôi trào, hận không thể ăn tươi nuốt sống bốn con người trước mặt kia.
“Không cần vội vã đối phó với bọn chúng làm gì, để bọn ta ngăn trở chúng lại, người tiêu diệt khu căn cứ này trước đi, đây mới là mục tiêu chính của lần xuất quân này nhớ chứ!”
Vũ Dạ Tuyết nói.
“Được, giao cho ta!”
Trên mặt Thử Kỳ lộ ra nụ cười tàn nhẫn, một cột sáng màu vàng đất lấy hắn làm trung tâm dâng thẳng tới đỉnh trời.
Sau một khắc, một quả thiên thạch có đường kính mấy trăm mét xuất hiện, gào thét xé rách trời cao, vụt xuống trung tâm khu căn cứ Liễu Châu.
“Không được!”
Bốn người Ngụy Vưu, Phương Bình, Cù Chính Sơ, Lam Tuệ Vân kinh hãi kêu lên.
Lấy thể tích của khối thiên thạch này mà tính, lực trùng kích chắc chắn sẽ cực kì khủng bố, một kích này đập thẳng xuống mặt đất, khu căn cứ Liễu Chân tất nhiên chỉ còn là bóng mờ của lịch sử.
Vũ Dạ Tuyết tạo ra núi băng chặn Phương Bình lại, bức bách Phương Bình không thể không ra tay ngăn cản, không còn cơ hội chặn viên thiên thạch lại.
Hắc Nghịch tỏa sáng tựa như một mặt trời nhỏ, nhưng là màu đen, bắn ra liên tiếp từng đạo hắc quang dọa người đánh về hướng Ngụy Vưu.
Ngụy Vưu liên tiếp tránh né, hắc quang dồn dập đến không kịp lấy hơi để thở, khiến hắn cũng phải trơ mắt đứng nhìn cảnh tượng tận thế giáng lâm.
Còn bên phía Báo Bằng, hắn đan một tấm lưới màu bạc to lớn bao phủ Cù Chính Sơ lại, thân thể hắn tiếp tục dùng tốc độ vượt quá mười lần vận tốc âm thanh bay vụt đến phía Lam Tuệ Vân, dùng móng vuốt nhắm ngay cổ họng mà đánh.
Trong khoảng thời gian ngắn, hai người này cũng sẽ không có khả năng cản lại viên thiên thạch khổng lồ trên trời kia.
Mắt thấy thiên thạch sắp chạm phải những tòa nhà chọc trời trong khu căn cứ Liễu Châu rồi.
Tại khu biệt thự của Phương Bình, phần lớn mọi người đã trốn vào hầm trú ẩn dưới lòng đất, cũng chỉ có Thúy Ngọc Linh và Mắt Diều Hâu là không trốn, vẫn đứng đó quan sát trận chiến như trước.
Ở bên cạnh hai người còn có một người, là ảnh phân thân của Phương Bình, sau khi dùng ma pháp truyền tống dẫn mọi người đến đây thì hắn liền thuấn di qua chỗ biệt thự.
“Vốn tưởng là đã xong việc, xem ra còn cần nhờ ngươi ra tay!”
Nhìn viên thiên thạch khổng lồ che khuất đỉnh đầu, Phương Bình nói với Mắt Diều Hâu.
“Vâng, thiếu gia!”
Mắt Diều Hâu đáp một tiếng, trong mắt hắn lộ ra nét hưng phấn.
Sau một khắc, một luồng khí tức cường hãn từ trên người hắn ập ra, không còn là Thần Tinh đỉnh cấp nữa, mà là Huyết Nguyệt.
Đúng vậy, hắn đã đột phá đến cấp Huyết Nguyệt vào hai ngày trước, nhưng mãi đến tận hôm nay Phương Bình mới hay tin.
Sau khi thấy Thử Kỳ bị nhốt lại, nhóm Ngụy Vưu chiến ưu thế trong trận chiến, hắn cũng không để Mắt Diều Hâu ra tay hỗ trợ.
Nhưng giờ tình thế nghịch chuyển, bên phía Ngụy Vưu rơi vào thế yếu, mà khu căn cứ Liễu Châu còn bị dính phải nguy cơ hủy diệt, hắn liền quyết định cho Mắt Diều Hâu ra tay.
Bạch!
Ánh mắt nhìn qua viên thiên thạch xâm lấn cả bầu trời, Mắt Diều Hâu mau chóng rút thanh đao trên lưng ra, nhắm thẳng trọng tâm mà chém một nhát.
Một đạo đao khí đen dài theo nhát chém của hắn mà kéo ra, nghênh hướng viên thiên thạch đang rơi xuống.
Phốc!
Đao khí đen dài va chạm với thiên thạch khổng lồ giữa bầu trời mù tối.
Sau một khắc, viên thiên thạch bị bổ đôi ngay chính giữa, mà hai nửa thiên thạch bị bổ ra ấy cũng đang nhanh chóng phân rã nát bấy, cuối cùng hóa thành vô số bụi đá rơi lã chã như tuyết như sương.
Sau khi thu chiêu dứt khoát, Mắt Diều Hâu quay người nhìn sang chiến trường nơi xa, nơi đang có một đám Huyết Nguyệt đang động thủ, bước chân hắn phi như bay, thân hình vun vút xé gió mà đến.
Nhân vật cấp Hoàng của thế giới này, cuối cùng cũng có ngày hắn được lĩnh ngộ.
Nhìn thấy hết thảy người bên phía Phương Bình bị cản trở, không còn ai có cơ hội phá đám chiêu thức của hắn, trên mặt Thử Kỳ lộ ra vẻ tàn nhẫn.
Dưới đòn đánh này, dân số khu căn cứ Liễu Châu ít nhất sẽ bị giảm đi một nửa, đó chỉ là trường hợp ít nhất, nghĩ thế thôi cũng đã khiến hắn cảm thấy vui sướng, nỗi buồn bực bị vây nhốt khi nãy cũng đã giảm được mấy phần.
Mà ngay chính lúc này, từ trong lòng khu căn cứ Liễu Châu, một đạo hắn quang to lớn được phóng lên, nghênh đón viên thiên thạch đang rơi xuống, khi hai bên va chạm vào nhau thì viên thiên thạch của hắn bị nghiền thành cám.
“Cái gì?”
Nụ cười gằn bị đông cứng ngay trên mặt, thiên thạch bị chặn lại rồi, nhưng người ngăn trở thiên thạch không phải từ nhóm Ngụy Vưu, mà là một người trong khu căn cứ Liễu Châu.
Có thể đỡ được thiên thạch chứng tỏ người xuất hiện trong khu căn cứ Liễu Châu này ít nhất cũng là cấp Huyết Nguyệt.
“Bị phá giải rồi!?” Là tiếp viện đến từ các đại khu căn cứ khác à?”
Mấy người Vũ Dạ Tuyết cũng kinh ngạc đầy mặt, tiếp đến là biểu hiện nghiêm túc nhìn xung quanh.
Rồi bọn họ bỗng nhìn thấy một người cầm thanh trường đao màu đen nhanh chóng phi tới, chính là Mắt Diều Hâu, kèm theo khí tức Huyết Nguyệt khủng bố trên người.
Bọn họ tất nhiên không tin một khu căn cứ loại hình cỡ trung như Liễu Châu có thể sở hữu cường giả cấp Huyết Nguyệt, như vậy chỉ có thể kết luận đối phương là tiếp viện đến từ các đại khu căn cứ.
“Thiên thạch bị đỡ rồi?”
Đám người Ngụy Vưu mang khuôn mặt vừa vui mừng vừa kinh ngạc, vốn cho rằng đã mất thêm một khu căn cứ nữa rồi, lại không nghĩ tình thế một lần nữa xoay chuyển, thiên thạch bị đỡ lấy.
“Người kia là ai?”
Nhìn thấy Mắt Diều Hâu xuất hiện, trên mặt họ cũng kinh ngạc không kém.
Người xuất hiện trước mắt này không phải là bất kì nhân vật cấp Huyết Nguyệt nào bọn họ từng gặp qua, cho dù là thấy qua ảnh chụp cũng chưa.
Mặc dù Phương Bình có biết mặt Mắt Diều Hâu, nhưng hắn vẫn không ngoại lệ mà mang vẻ kinh ngạc, vì bản thể của hắn thì chưa biết tin Mắt Diều Hâu đã là Huyết Nguyệt.
Vèo!
Trong phút chốc, Mắt Diều Hâu đến, dừng chân tại chiến trường cao cấp nơi chỉ những cường giả cấp Huyết Nguyệt mới có tư cách tham gia.
“Đa tạ các hạ giúp đỡ!”
Ngụy Vưu, Lam Tuệ Vân, Cù Chính Sơ tràn đầy kích động, cả ba vô cùng cảm kích mở lời.
Tuy rằng họ không nhận ra được danh tính của vị Huyết Nguyệt trước mắt này, nhưng không thể nghi ngờ, vị Huyết Nguyệt vừa xuất hiện này cùng phe với bọn họ, bởi vì đối phương đã ra tay ngăn cản sự hủy diệt của khu căn cứ Liễu Châu.
Chỉ cần biết được mỗi điểm này cũng đủ để khiến bọn họ vui vẻ ra mặt.
“Không cần khách khí.”
Mắt Diều Hâu gật đầu đáp lại một tiếng, rồi sau đó đưa mắt qua nhìn Phương Bình, thi lễ một cái.
“Lão gia.”
Hắn biết Phương Bình ngụy trang thành Phương Chiến, vì lẽ đó nhìn qua cũng nhận ra Phương Bình.
Tuy nhiên, bây giờ vẻ ngoài của Phương Bình là một người đàn ông trung niên, vì lẽ đó hắn cũng không dùng đại từ nhân xưng bình thường để xưng hô Phương Bình, mà đổi thành “lão gia”.
“Làm không tệ.”
Trên mặt Phương Bình tỏ nét khen ngợi.
Mắt Diều Hâu đã đột phá đến cấp Huyết Nguyệt, điều này quả thực là một niềm vui bất ngờ.
Nghe được đoạn giao lưu giữa Phương Bình và Mắt Diều Hâu, ba người Ngụy Vưu ngay lập tức hiểu ra mối quan hệ giữa “Phương Chiến” và vị cường giả cấp Huyết Nguyệt bí ẩn này, trong lòng không khỏi vui mừng thêm mấy lần.
“Tiếp viện nhanh như vậy mà đã đến, còn hên là chỉ có một người.”
Trong lòng bốn người Vũ Dạ Tuyết tràn ngập sự đề phòng.
Tiếp viện dù đến sớm hơn dự kiến, nhưng may mắn chỉ thêm có một người, nếu nhiều thêm một người nữa chỉ sợ bọn họ phải lập tức rời đi.
“Hắn liền giao cho ngươi.”
Ngón tay Phương Bình chỉ phía Thử Kỳ, nói với Mắt Diều Hâu.
“Vâng, lão gia!”
Mắt Diều Hâu đáp lại một tiếng, ánh mắt ngập tràn chiến ý nhìn qua Thử Kỳ, rốt cuộc hắn cũng có cơ hội giao thủ với cường giả cấp Hoàng của thế giới này.
Bạch!
Thanh hắc đao trong tay hắn được vung ra, một đạo đao khí đen tuyền lãnh lẽo mau chóng bay về phía Thử Kỳ, còn thân hình hắn thì chạy nước rút áp sát lại gần.
“Hừ!”
Nhìn thấy đao khí màu đen phi tới, Thử Kỳ hừ lạnh.
Hắn đánh ra một bàn tay nham thạch khổng lồ, đón đỡ đao khí màu đen, rồi tiếp tục ngưng tụ ra một bàn tay khác đập về phía Mắt Diều Hâu đang phi tới.
Răng rắc!
Hắc đao trong tay Mắt Diều Hâu lại vung vây, bàn tay nham thạch nhất thời bị chẻ đôi ngay chính giữa, hắn tiếp tục áp sát Thử Kỳ.
Tuy rằng chỉ vừa mới đột phá đến cấp độ Huyết Nguyệt, nhưng là một kiếm khách, sức chiến đấu của hắn cũng thuộc về cấp bậc đứng đầu trong một thế giới Trái Ác Quỷ là sức mạnh như One Piece, không thua kém vị cường giả cấp Huyết Nguyệt lâu đời như Thử Kỳ này chút nào.
Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!
Mắt Diều Hâu và Thử Kỳ giao chiến, cùng gần như trong lúc đó, các trận chiến đang dang dở vừa nãy cũng được tiếp tục.
Khói lửa chiến loạn, sóng trùng kích khủng bố cày nát cả khu vực, dư ba chồng chất xô đẩy lẫn nhau, thậm chí cả không gian đều phải run rẩy.
Nếu như có kẻ dưới cấp bậc Huyết Nguyệt đi lạc vào chỗ này thì chắc chắn sẽ bị dư âm giã chết, đây chính là chiến trường cấp Huyết Nguyệt, chỉ có cấp bậc Huyết Nguyệt mới có thể sinh tồn tại đây.