Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 431: Một chết ba trốn

Chương 429: Một chết ba trốn

Biên: Hắc Dược

“Vạn Tượng Thiên Dẫn.”

Một lực hút khủng bố từ hai bàn tay Phương Bình sinh ra, hút Vũ Dạ Tuyết, thân thể Vũ Dạ Tuyết mất khống chế bay mất kiểm soát đến chỗ Phương Bình.

Thấy thân thể bị một lực vô hình kéo đi, sắc mặt Vũ Dạ Tuyết hơi hoảng, nhưng dù sao cũng là cường giả cấp Huyết Nguyệt, phản ứng của nàng rất mau lẹ, lập tức đã nghĩ ra phương pháp ứng đối.

Một lượng lớn lưỡi dao bằng băng sắc bén xuất hiện chung quanh nàng, dưới sự khống chế của nàng mà đồng loạt bay về hướng Phương Bình.

Nếu như Phương Bình tiếp tục dùng lực hút vô hình kéo này thì cũng sẽ tiếp tay cho nàng, bị những lưỡi dao sắc bén này đâm cho vài trăm lỗ.

“Thần La Thiên Chinh.”

Không còn biện pháp nào khác, Phương Bình đổi lực hút trên hai tay thành lực đẩy, những lưỡi dao băng kéo tới bị nổ nát, Vũ Dạ Tuyết cũng nhân cơ hội này thoát khỏi lực hút.

Sau khi thoát khốn, hai cánh sau lưng Vũ Dạ Tuyết vỗ đập, từng bông tuyết nối đuôi nhau rơi xuống, lượn lờ trên mặt đất.

Sau một khắc, một tòa lại một tòa núi băng, vụt lên, lan tràn về hướng Phương Bình, đồng loạt công kích hắn.

Vèo!

Phương Bình bạo phát tốc độ gấp chín lần vận tốc âm thanh vô cùng khủng bố, thoát khỏi những ngọn núi va chạm về phía hắn, bay lên trời, hắn nhanh chóng tiếp cận Vũ Dạ Tuyết.

Vũ Dạ Tuyết ngưng tụ một tòa băng sơn trước người, nhắm hướng của Phương Bình mà bay tới.

Phương Bình chuẩn bị dùng Thần La Thiên Chinh nghênh đón quả núi đang đánh tới.

Ngay vào lúc này, một bóng người nhanh chóng tiếp cận hắn, phủ ra một tấm lưới màu bạc vồ đến từ một bên khác của hắn.

Dựa vào tốc độ vượt quá mười lần vận tốc âm thanh, Báo Bằng thoát khỏi vòng vây của hai người Cù Chính Sơ và Lam Tuệ Vân, liên hợp với Vũ Dạ Tuyết vây công Phương Bình.

Chỉ trong một khoảnh khắc lơ là, hắn bị hai vị cường giả cấp Huyết Nguyệt liên thủ vây đánh.

Lấy thực lực hiện tại của hắn, tuyệt đối không thể đồng thời đón đỡ công kích phối hợp đến từ hai kẻ địch cấp Huyết Nguyệt.

“Không được!”

“Cẩn thận!”

Nhìn thấy Phương Bình bị hai vị cấp Huyết Nguyệt vây đánh cùng lúc, mấy người Ngụy Vưu không khỏi kinh ngạc thốt lên.

Ngụy Vưu và Mắt Diều Hâu đều bỏ qua đối thủ lần này mà chạy tới phía Phương Bình.

Lam Tuệ Vân và Cù Chính Sơ xấu hổ không thôi, bởi vì bọn họ không thể ngăn cản Báo Bằng, nên mới dẫn đến tình trạng Phương Bình gặp nguy hiểm.

Cận kề sinh tử, Phương Bình lại bình tĩnh đến khác thường, hắn chưa gì đã nghĩ được hai phương pháp hóa giải nguy cơ trước mắt.

Phương pháp hắn thường dùng nhất chính là thuấn di né tránh, trong nháy mắt là có thể thoát được cả hai công kích đang ập đến này.

Nhưng, lần này hắn không dự định dùng năng lực thuấn di, mà chuẩn bị kích phát một năng lực khác.

“Makahadoma!”

Năng lực ẩn trong năng lực hàn băng, mỗi ngày chỉ có thể dùng được một lần, Makahadoma được hắn chọn làm át chủ bài lần này.

Trong chớp mắt, thời không đông lại, hết thảy đều ngừng chuyển động, cho dù là cường giả cấp Huyết Nguyệt cũng không ngoại lệ, cả chiến trường như một bức tranh, tĩnh lặng.

Nhưng vì đương trường có tới sáu vị cường giả cấp Huyết Nguyệt lẫn hai vị Thần Tinh đỉnh phong, gánh nặng rất lớn.

Lấy cảnh giới bây giờ của hắn là vô cùng khó để có thể duy trì lâu thêm được, vẻn vẹn chỉ chớp mắt mấy cái, thời không đông lại đã được khôi phục.

Dù vậy thì với hắn, thời gian mấy cái nháy mắt này cũng đã đủ dùng rồi.

Vèo!

Bạo phát ra tốc độ gấp chín lần vận tốc âm thanh, hắn thoát khỏi thế gọng kìm từ tòa núi băng và cái lưới bạc.

Đón lấy, hắn vận dụng Thần La Thiên Chinh, công suất mạnh nhất bộc phát, sức đẩy cường hãn nhất từ trước tới nay được sản sinh va chạm lên cơ thể Báo Bằng.

Oanh!

Trạng thái đóng băng thời gian được giải trừ, Báo Bằng tựa như bị một cái búa khổng lồ gõ trúng, miệng phun máu tươi bay ngược.

Mặt ngoài thân thể hắn xuất hiện chi chít vết rạn rách tựa như một món đồ gốm bị nứt nẻ, trong cơ thể còn là có vô số mẩu xương vỡ vụn.

Báo Bằng rơi xuống đất, đập ra một cái hố to tướng trên mặt đất, một hồi lâu vẫn chưa thấy hắn bò dậy.

“Đã có chuyện gì xảy ra!?”

Ngụy Vưu và Mắt Diều Hâu là quân cứu viện chạy đến nhưng lại cảm thấy kinh ngạc, không hiểu rốt cuộc trong nháy mắt kia đã có chuyện gì xảy ra.

Phương Bình không chỉ tránh thoát công kích do hai vị cường giả cấp Huyết Nguyệt liên thủ, còn có thể đả thương một người trong số hai Huyết Nguyệt vây công mình.

“Xảy ra chuyện gì!?”

Bên phía Ma Nhân tộc, nhóm người Vũ Dạ Tuyết cũng vô cùng kinh ngạc, không hiểu đến tột cùng là đã phát sinh tình huống gì.

Tại sao đường đường là thế gọng kìm xuất kỳ bất ý nắm chắc phần thắng trong tay rồi, nhưng Phương Bình không bị thương lấy một cọng tóc, ngược lại Báo Bằng lại là người nằm đo đất vẫn chưa dậy được.

Vèo!

Vũ Dạ Tuyết bay vút đến chỗ Báo Bằng, chuẩn bị nâng hắn ta dậy, rút quân khỏi khu căn cứ Liễu Châu.

Báo Bằng bị thương rất nặng, tình thế này quá mức bất lợi cho bọn họ, nàng quyết định tạm thời lui binh.

Vèo!

Một bóng người ngăn cản đường đi đến chỗ Báo Bằng của nàng, thân ảnh này không ai khác chính là Phương Bình.

"Thần La Thiên Chinh."

Một luồng sức đẩy cường hãn càn quét mà ra, đánh thẳng đến chỗ nàng.

Nàng bị ép phải dừng lại, một bức lại một bức tường băng được dựng lên, nhanh chóng chặn lại trước người nàng, chống đỡ sức đẩy bá đạo kia.

“Đáng ghét...”

Ngay khi nàng đang chống đỡ thế đánh của Phương Bình, Báo Bằng phun ra một ngụm máu tươi, lảo đảo bò lên.

Trạng thái cơ thể quá xấu khiến hắn không có lấy một tia chiến ý, trong lòng chỉ mong mỏi có thể chạy khỏi nơi đây.

Ngay vào lúc này, một đạo hắc quang tước đến chỗ hắn.

Người ra tay chính là Mắt Diều Hâu, vốn là hắn chạy tới giải vây cho Phương Bình, nhưng lại chuyển thành đối thủ của Báo Bằng.

Nếu vẫn trong tình trạng bình thường, Báo Bằng dễ dàng né được cú vung đao này, chỉ là hắn hiện tại trọng thương nghiêm trọng, thân thể nặng nề như đeo chì, muốn nhúc nhích cơ thể thôi cũng đã rất khó khăn.

Hắn cuống quýt đan ra một tấm lưới bạc chặn lại trước người.

Phốc!

Hốt hoảng ra tay nên uy lực kém xa bình thường, tấm lưới màu bạc bị ánh đao màu đen chém rách.

Không chỉ chiêu thức của hắn bị phá vỡ, lồng ngực của hắn nối bước đi theo, đao quang bổ đôi xương sườn hắn, mổ bung khoang bụng, vết thương sâu thấy thảm.

Nửa thân trên của hắn tưởng chừng đã bị xé toang ra, tim phổi túi ruột hắn phô bày trước mắt mọi người.

Thân thể hắn lại lần nữa bị đánh văng đi, nện xuống đất đập ra một cái hố nữa.

Máu tươi nhuộm đẫm cơ thể hắn, da thịt hắn khe khẽ run, đến cả việc hô hấp để duy trì sự sống cũng gần như đang lấy mạng hắn rồi.

Dù là một Ma Nhân tộc sở hữu sinh mệnh lực cường hãn, Báo Bằng lúc này cũng đã cách cái chết không xa.

“Rút lui!”

Nhìn thấy dáng vẻ thê thảm của Báo Bằng, biết rõ khả năng sống của hắn đã quá mỏng manh, Vũ Dạ Tuyết đưa ra quyết định nhanh chóng, không lo đến Báo Bằng nữa mà xoay người thối lui.

Lúc này, Thử Kỳ và Hắc Nghịch cũng đang hành động tương tự, từ bỏ chuyện của Báo Bằng, xoay người bỏ chạy.

“Đuổi theo, không được để cho bọn họ chạy mất!”

Mấy người Phương Bình tất nhiên là sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ba người còn lại, dồn dập truy kích theo hướng ba người kia chạy đi.

Nhìn thấy mấy người Phương Bình đuổi theo, Thử Kỳ vận dụng năng lực hệ Thổ, mang theo Vũ Dạ Tuyết và Hắc Nghịch chui xuống nền đất, theo phương pháp cũ mà rút lui.

Phương Bình vội vàng vận dụng năng lực Nuke Nuke no Mi, mang theo nhóm người Ngụy Vưu truy kích dưới lòng đất.

Chỉ là, trong một cuộc so tài với năng lực hệ Thổ siêu hạng của Thử Kỳ khi mà lòng đất là chiến trường chính thì bên Phương Bình không mấy khả quan.

Thỉnh thoảng bùn đất biến thành một vật chất cứng khiến Nuke Nuke của Phương Bình không thể đi xuyên qua được, đôi khi lại có cạm bẫy ngăn trở khiến nhóm người Phương Bình gặp phải công kích bất ngờ, trì hoãn thêm thời gian chạy trốn.

Sau hơn một giờ truy kích, nhóm người Phương Bình hoàn toàn mất dấu, đành phải theo đường cũ quay trở về.

Quay lại khu căn cứ Liễu Châu, Báo Bằng vẫn nằm yên trong cái hố như trước, chỉ là thi thể hắn đã lạnh thấu, mang hình dạng một con ma vật to lớn.

Đây là một con ma vật có ngoại hình giống báo, nhưng đằng lưng lại mọc ra hai cánh chim.

Thi thể hắn nằm dài trong hố, nhìn như một ngọn đồi.

Về vấn đề thi thể Báo Bằng thuộc về ai, không cần tranh luận cũng đã xác định được là của Phương Bình.

Dù sao Phương Bình là người đánh hắn trọng thương, Mắt Diều Hâu thì lại ra đòn kết liễu, công lao đều thuộc về hai người họ, mà hai người lại chẳng phải một thể như nhau sao.

“Các hạ, lần này xin đa tạ, nếu không nhờ có ngươi thì khu căn cứ Liễu Châu nhất định đã bị tiêu diệt!”

Nguy Vưu đưa mắt nhìn Mắt Diều Hâu, cảm kích mà nói.

“Gọi là Mắt Diều Hâu là được, ta ở khu căn cứ Liễu Châu, tất nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn khu căn cứ này bị tiêu diệt.”

Mắt Diều Hâu nói.

“Không thể ngờ được một khu căn cứ như Liễu Châu lại có người như các hạ ẩn cư, chỉ đáng tiếc, dù đã tận lực đề phòng, nhưng dư ba lan ra cũng khiến không ít người dính vào, thương vong có vẻ không nhỏ!”

Nhìn tàn tích sau trận chiến vừa rồi của khu căn cứ Liễu Châu, Ngụy Vưu cảm thán.

“Cũng may lần này đã giết được một cường giả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt, lại còn có thêm một tiếp viện cường thế như các hạ, Ma Nhân tộc hẳn sẽ không dám tiếp tục lộ đầu.”

“Không biết Mắt Diều Hâu các hạ có nguyện ý đến tọa trấn khu căn cứ Ngân Xuyên ta không?”

“Phát sinh chuyện như vậy, ta có không ít việc cần xử lí, hiện tại vẫn chưa đi được.”

Mắt Diều Hâu uyển chuyển từ chối.

Vấn đề khắc phục hậu quả tất nhiên không tới tay bọn họ, Mắt Diều Hâu trở về biệt thự, còn nhóm người Phương Bình thì trở về khu căn cứ Ngân Xuyên.

Để Lâm Khiết Du tiếp tục chú ý khí tức bên phía Hắc Nghịch, những người khác thì phân tách ra ai về nhà nấy.

Trong thời gian ngắn có thể khẳng định nhóm người Hắc Nghịch sẽ kho dám lộ diện, vì lẽ đó nhóm người cũng không còn lí do phải kè kè bên nhau nữa.

“Về rồi à!”

Phương Bình trở về biệt thự, nhìn thấy hắn quay lại, Yến Tuyết và Phàn Huyên lập tức chạy ra tiếp đón, tựa như những cô vợ trẻ chờ đón chồng về.

“Ừm.”

Phương Bình cười gật đầu, kè kè hai người đi vào phòng trong.

Dựa lưng lên ghế sô pha, hai tay trái phải đều đang liên tục truyền đến những xúc cảm mềm mại, khó cưỡng lại cơn kích thích, hắn cứ thế nhắm mắt dưỡng thần với hai cái tay hư hỏng.

Cuộc sống như hiện tại thật sự đẹp như mơ, nếu không có mối nguy đến từ Ma Nhân tộc thì càng tốt hơn nữa.

Ý thức hắn tiến vào không gian hiến tế, đưa mắt nhìn thi thể Ma Nhân tộc to lớn trên tế đàn.

“Hiến tế.”

Thi thể hóa thành tro tàn dưới ngọn lửa rực đỏ cao vút, tế đàn sáng lên ánh sáng màu máu, biển sao lấp lánh trên trời.

Bạch!

Một ngôi sao màu cam tỏa ánh sáng vàng cam chói lọi, phóng xuống một cột sáng màu da cam, rồi nổ nát hóa thành một ông lão.

Ông lão này không có tóc, nhưng lông mày và râu lại dài rất rậm.

Chòm râu được buộc gọn lại với một sợi dây mảnh màu tím, phía trên trán thì có hai vết sẹo dài giao nhau.

Ông mặc một chiếc áo màu đen tựa như kimono bên trong, khoác áo bào trắng bên ngoài.



Họ tên: Yamamoto Genryuusai Shigekuni

[Thiên phú]

Thiên phú phát triển: phi phàm

Thiên phú thể thuật: xuất sắc

Thiên phú Tử thần: phi phàm

[Năng lực]

Ryujin Jakka: Zanpakuto hệ Hỏa mạnh nhất, cổ lão nhất, ở trạng thái Shikai tỏa ra nhiệt độ ngang với bề mặt mặt trời (5,778 K ~ 5,505 °C), trạng thái Bankai có nhiệt độ ngang ngửa tâm mặt trời (13,6 triệu K ~ 13,599 °C).

"Yamamoto Genryuusai Shigekuni."

Nhìn nhân vật vừa xuất hiện, ánh mắt Phương Bình trở nên nóng rực.

Yamamoto Genryuusai Shigekuni trong Bleach, đội trưởng đội 1, tổng đội trưởng của Gotei 13, có danh xưng là Tử thần mạnh nhất Thi Hồn giới.

Về vấn đề thanh Zanpakuto có phải là mạnh nhất không thì không bàn đến, nhưng uy lực của nó không thể phủ định là vô cùng khủng bố, chỉ từ trạng thái Bankai có nhiệt độ ngang ngửa tâm mặt trời là đã nhìn ra.

Phương Bình phỏng chừng, thanh Zanpakuto này rất có khả năng là một năng lực đạt tới cấp bậc cấm kị.

“Nhân vật trước mắt sở hữu thiên phú phát triển, thiên phú thể thuật, thiên phú Tử thần, năng lực Ryujin Jakka, có chọn một loại để thu hoạch hay không?’

Giọng nói to lớn uy nghiêm vang lên.

"Lựa chọn năng lực Ryujin Jakka."

Phương Bình lập tức chọn lấy năng lực Ryujin Jakka, một năng lực có khả năng cao là đã đạt đến cấp bậc cấm kị, nói gì thì cũng không thể bỏ qua được.

“Người hiến tế đã có sẵn năng lực tương đồng, tiến hành dung hợp năng lực.”

Giọng nói to lớn uy nghiêm lại lần nữa vang lên.

Bạch!

Một ánh lửa màu da cam va vào cơ thể Phương Bình, nhiệt độ trong cơ thể hắn đột ngột tăng lên, một lúc sau thì lại khôi phục như cũ.

(B: Mới đọc vài mẩu kịnh dị, có cải biên tí cho nó máu me, có gì xin lượng thứ ạ <(“))





(B: Một thời mê lão này… Hệ hệ <(“))






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch