Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 436: Ma vật viễn cổ ra tay

Chương 436: Ma vật viễn cổ ra tay




Biên: Hắc Dược

Vèo vèo!

Liên tiếp có hai vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt chết dưới tay Phương Bình, Phương Bình lập tức trở thành tiêu điểm, lúc này đã có hai vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt khác liên thủ chuẩn bị vây công Phương Bình.

“Cái tên nhân loại này giao cho ta!”

Một tên Ma Nhân tộc cao to đen hôi, cơ thể gần hai mét năm, vô cùng tự tin nói lớn.

Nghe thấy lời hắn, hai Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt chuẩn bị vây công bỗng ngừng lại, từ bỏ Phương Bình.

Có thể khiến cho những Ma Nhân tộc Huyết Nguyệt kiêu ngạo nghe theo, tên Ma Nhân tộc cường tráng kia chắc chắn cũng phải sở hữu chiến lực phi phàm.

Mà trên thực tế thì đúng là như vậy, hắn là một trong những nhân vật được cộng đồng Ma Nhân tộc công nhận là mạnh nhất.

Đùng đùng đùng!

Tên Ma Nhân tộc cao to chạy như trâu phi đến chỗ Phương Bình, chân hắn giẫm trên đất truyền ra những tiếng rền vang như trống gõ.

“Binh đoàn Băng giá.”

Phương Bình kịch liệt thở hổn hển, trong không gian hiến tế, lượng lớn kỹ sĩ băng bị nổ nát vụn, hóa thành năng lượng thuần túy bổ sung cho lương thể năng đang bị thiếu hụt của hắn.

Tuy năng lực cấm kỵ có uy lực vô cùng mạnh mẽ, nhưng lại yêu cầu thể năng quá lớn, thời gian hắn giao thủ cũng không dài, nhưng cây thể năng của hắn thì đã bay mất nửa, hắn vội vàng kích hoạt Binh đoàn Băng giá để bổ sung mức năng lượng bị tiêu hao.

“Thần La Thiên Chinh.”

Nhìn thấy tên Ma Nhân tộc to lớn phi tới chỗ mình, hai tay hắn sinh ra sức đẩy mạnh mẽ, đánh về phía tên nam tử cường tráng kia.

Ầm!

Đối mặt với đòn công kích cường hãn như vậy, tên Ma Nhân tộc cao to không tránh đi, một luồng hào quang màu vàng đất bao bọc lấy người hắn, quả đấm to lớn của hắn vung lên.

Ầm ầm!

Một tiếng vang khủng bố truyền ra, sóng trùng kích cường hãn từ Thần La Thiên chinh va chạm với nắm tay khổng lồ của nam tử lực lưỡng, nơi hai bên chạm trán nhau, mặt đất tách ra một cái khe lớn.

Cường giả cấp Thần Tinh hai bên đứng gần đó bị dư ba lan đến, sóng trùng kích không phân biệt bạn hay thù mà đả thương hết thảy, một đám bị đánh bay ngược ra ngoài.

Trung tâm vụ va chạm, cảnh tượng tên Ma Nhân tộc to lớn bị thương bay ngược như trong dự liệu chưa từng xuất hiện, thân hình kệch cỡm đó đó vẫn nửa bước không lùi.

Sức đẩy khủng bố của Thần La Thiên Chinh quét đến hắn bị hắn đỡ được.

Hắn dùng nắm đấm vàng đất kia , vô cùng bạo lực như cũng rất thẳng thắng mà đỡ lấy Thần La Thiên Chinh.

“Đỡ được?”

Phương Bình dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn qua đối thủ lần này, tên Ma Nhân tộc to lớn.

Từ lúc bắt đầu chiến đấu đến giờ, đây là kẻ đầu tiên có thể hoàn toàn ngăn trở một đòn công kích đến từ năng lực cấm kỵ của hắn.

Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm, từ một cường địch đủ sức đánh một trận máu lửa với hắn.

Tên nam tử Ma Nhân tộc cao lớn này không hề có năng lực cấm kỵ, nhưng cảnh giới của hắn rất cao, đó là điều hiển nhiên, hắn dùng chênh lệch cảnh giới bù đắp khiếm khuyết trong chênh lệch năng lực, chính vì như thế hắn có thể ngang nhiên đối đầu với một năng lực cấm kỵ.

Bồng!

Sau khi đỡ Thần La Thiên Chinh, tên Ma Nhân tộc cao to giẫm một cái lên mặt đất.

Mặt đất bị hắn giẫm nát, mượn lực phản kích hắn nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Phương Bình.

Nắm đấm khổng lồ một lần nữa vung lên, nhắm ngay đầu Phương Bình mà nện xuống.

Không một ai dám hoài nghi uy lực của đòn đánh này, nếu bị đập trúng, cái đầu của Phương Bình chắc chắn sẽ nổ cái bẹp, như quả dưa dấu mà văng máu khắp nơi.

Oành!

Tay Phải Phương Bình phóng xuất Thần La Thiên Chinh, đón đỡ phương hướng nắm đấm kia đang vung xuống.

Rồi sau đó, tay trái của hắn cũng phóng ra một luồng sức đẩy cường hãn, hóa thành luồng sóng trùng kích mạnh mẽ nhắm ngay thân thể tên Ma Nhân tộc cao to mà đánh.

Oành!

Luồng sóng trùng kích từ tay trái Phương Bình bị nam tử cao to dùng nắm đấm còn lại đòn đỡ.

Đồng thời, hắn ta thuận thế đón đỡ, vung một chân lên cao đá ngang về phía Phương Bình.

Vèo!

Phương Bình cấp tốc lùi về phía sau, tránh thoát cú đá hông của tên Ma Nhân tộc cao lớn.

Ngọn lửa màu vàng có uy lực đạt đến cấp bậc cấm kỵ tuôn trào mãnh liệt, che thiên lấp địa bổ hướng tên Ma Nhân tộc cao to mà đến.

Ầm ầm!

Tên Ma Nhân tộc cao to lại tiếp tục lấy cứng đối cứng, không tránh không né mà giơ nắm đấm oanh kích vào biển lửa, ngọn lửa màu vàng bị đánh tan, bắn tung tóe ra bốn phía, bất kể là đất cát, đá tảng, cỏ cây, dưới nhiệt độ cực cao kia mà liên tục xèo xèo bốc hơi biến mất..

Cũng có những tàn lửa bay đến thân thể tên Ma Nhân tộc cao to, nhưng rồi lại bị hào quang màu vàng bao phủ thân thể hắn đỡ lấy.

Đùng!

Sau khi giải quyết biển lửa trước mắt, nam tử cao to lại giẫm mặt đất một cái, bộ phát ra thứ tốc độ không hề thua kém gì Phương Bình, nhanh chóng đuổi theo vung quyền đến chỗ Phương Bình.

Oành!!!

Phương Bình lại tiếp tục dùng Thần La Thiên Chinh đón đỡ, nhân cơ hợi phản kích tên Ma Nhân tộc cao to.

Oành oành oành!

Hai bên liên tục đối chiến, quyền đến chưởng đi dây dưa không dứt.

Chỗ hai người đi qua, thỉnh thoảng lại có cường giả cấp Thần Tinh nằm không dính đạn, bị dư âm lan đến đả thương không biết sống chết, đến cả cường giả cấp bậc Huyết Nguyệt cũng tai bay vạ gió.

Thực lực của hai người đã vượt quá cấp bậc Huyết Nguyệt phổ thông rồi, dù vẫn còn thuộc tầng lớp Huyết Nguyệt, nhưng lực chiến phải xếp hàng đầu, đỉnh của chóp.

Một bên là dựa vào cảnh giới cực cao, siêu việt định nghĩa thông thường dành cho Huyết Nguyệt, bên còn lại tuy chỉ mới đặt chân đến cấp Huyết Nguyệt, nhưng uy lực kỹ năng lại vô cùng cường hãn, khó ai bì lại.

Đương nhiên, tiêu điểm của trận chiến không chỉ có mỗi hai người họ.

Hai cường giả cấp Huyết Nguyệt thuộc hai đại khu căn cứ Hoa Khoa và Hoàng Cương, hai người dựa vào vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật và tuyệt kỹ rèn đúc của bản thân mà biểu hiện ra chiến lực phi phàm, hai Ma Nhân tộc đang đối chiến với bọn họ cũng không thua kém gì.

Sóng trùng kích mạnh mẽ càn quét khắp nơi, người chung quanh e dè tránh né những cơn bão hình người.

Bọn họ trở thành một đám thảm họa biết đi điên cuồng cày nát cả chiến trường, những nơi bọn họ giao chiến, cả Nhân tộc lẫn Ma Nhân tộc đều vô cùng biết điều tránh đi thật xa.

Sau một tiếng, thương vong là điều không thể tránh khỏi, cả hai chiến tuyến đều bị thiệt hại thảm trọng, số lượng ban đầu giờ đã không còn đủ nửa.

Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, mùi tử thi hắc nồng phủ lấy trời cao.

Toàn bộ khu căn cứ Hoa Khoa bị san bằng, đập vào mắt chính là thảm cảnh diệt vong, phế tích tang hoang người chết đầy đường.

Tuy rằng thường dân và cấp bậc dưới Thần Tinh đã chui hết vào hầm trú ẩn, tưởng chừng an toàn dưới nền đất vững chãi, nhưng thương vong vẫn dửng dưng mà xuất hiện, lực tàn phá mạnh mẽ đủ để cày xới cả một ngọn núi cứ thế nhẫn tâm chôn thây vùi xác họ dưới những tòa nhà, rồi lại xới tung cả nền móng lên kéo theo những bãi thịt nát.

Một ít thường dân trốn dưới hầm đến phản ứng cũng chưa kịp đã bị dư ba chấn nổ, máu thịt vương vãi.

Địa thế xung quanh biến hóa long trời lở đất, tất cả sự sống đều bị diệt đi, không có lấy một ngọn cây cọng cỏ nào còn lành lặn.

Những người còn sống ai nấy cũng thương tích đầy mình, đôi bên giết nhau đỏ cả mắt, cũng có những kẻ lấy thương đổi thương vô cùng điên cuồng, thậm chí là lấy mạng đổi mạng dù có chết cũng phải có người chết chung.

“Chết đi!”

Tên Ma Nhân tộc cao to điên cuồng hô hoán, vung trảo đánh về phía Phương Bình.

Hắn đã hóa thành hình thanh ma vật, đây là một con ma vật to lớn cường tráng tựa gấu, chiều cao lên tới mười mét hơn, trên người không có lông nhưng có vảy, lớp hào quang vàng đất vẫn phủ lấy cả người hắn.

Sau khi hóa thành hình thái ma vật, chiến lực hắn bộc phát ra càng thêm điên cuồng, dù cho Phương Bình lấy Thần La Thiên Chinh làm khiên phòng ngự vẫn bị xé rách như thường.

Vừa nãy, Thần La Thiên Chinh bị xé rách, Phương Bình bị hắn lưu lại mấy lằn máu sâu hoắm trên người.

Nếu không phải có thiên phú vampire và thể chất gần như bất tử của Chân tổ, kèm thêm năng lực tự lành cường hãn của Trạng thái Tiên Nhân bổ trợ, Phương Bình lúc này hẳn đã bị trọng thương mà suy giảm chiến lực một mảng lớn.

“Chết chính là ngươi!”

Thân thể cao tới trăm mét của Susanoo bản hoàn chỉnh toàn lực vận dụng Thần La Thiên Chinh, sức đẩy cường hãn trảo phá mọi thứ.

Răng rắc, răng rắc, răng rắc!

Thân thể cao tới mười mét hơn của tên Ma Nhân tộc bị cỗ lực đẩy mạnh mẽ này va trúng, đánh lui mãi đến đằng xa, mặt đất bị hắn đạp cho nứt nẻ.

Không để cho hắn kịp có hành động gì, Phương Bình đứng trong Susanoo cao tới trăm mét nhanh chóng khua động đôi tay, một loạt động tác phức tạp được hắn linh hoạt kết ấn.

“Thiên Ngoại Chấn Tinh!”

Một viên thiên thạch to lớn có đường kích đạt đến cả ngàn mét xé rách trời mây mà giáng xuống, đập về phía tên nam tử cao to.

Ma Nhân tộc cao to nhanh chóng vung quyền nện đánh viên thiên thạch, nhưng không hề ngăn trở được nó.

Cánh tay vung lên của hắn xuất hiện vẻ uốn lượn không tự nhiên, cả người bị đóng chìm vào nền đất dưới viên thiên thạch ngoại cỡ.

Nhưng đây vẫn chưa phải kết thúc, lại có một viên thiên thạch kích thước tương đương phá không mà đến, canh chuẩn gõ lên viên thạch vừa chạm đất ban nãy.

Tên Ma Nhân tộc cao to mắc kẹt dưới viên thiên thạch đầu tiên hứng trọn cú xung kích của viên thiên thạch thứ hai, xương khớp trên người vỡ nát, xương thịt nội tạng theo máu bị ép trào ra khỏi miệng, sự sống dứt khoát bỏ hắn mà đi.

Trận ác chiến kéo dài hơn một giờ của hai người kết thúc, cùng lúc với khi cuộc đời tên Ma Nhân tộc cao to chấm dứt.

“Không thể ngờ Nhân tộc đã lớn mạnh như thế này rồi!”

Ngay khi tên Ma Nhân tộc cao to tử vong, ma vật viễn cổ vẫn luôn ngồi trên ghế đá, Lợi Duy Thản, đứng lên.

Nhân tộc biểu hiện ra chiến lực khiến hắn bất ngờ, tuy rằng về số lượng thì có thua kém Ma Nhân tộc mà hắn tạo ra, nhưng xét theo chất lượng lại vượt trội hẳn.

Ma Nhân tộc hắn một tay tạo dưng không chiếm được ưu thế trước mắt Nhân tộc, ngược lại còn ở thế hạ phong.

Khi tên Ma Nhân tộc cao to chết khiến hắn khá ngạc nhiên, tên Nhân tộc là đối thủ kia chắc đã đạt đến đỉnh cấp Huyết Nguyệt, nói không chừng trong tương lai sẽ tìm được một tia hy vọng nhìn thấy cấp bậc siêu việt Huyết Nguyệt kia.

Xem ra, đã đến lúc hắn phải tự thân chinh chiến, không thể ngồi chơi xơi nước mãi vậy được.

Ánh mắt quét ngang, tầm nhìn hắn khóa chặt một cường giả Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt gần nhất.

Vèo!

Không cần đến thời gian một cái nháy mắt, hắn đã xuất hiện bên cạnh vị cường giả Huyết Nguyệt phe Nhân tộc này, khi người đó còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã móc xong trái tim tươi rói của người kia ra.

Thình thịch!

Trái tim vẫn còn đập nhảy rộn ràng trong tay hắn, sinh mệnh lực cường hãn của Huyết Nguyệt khiến nó vẫn có thể hoạt động dù đã rời khỏi cơ thể. (B: Sai nhá, tim người bình thường cũng đập được một hồi ngắn sau khi rời lồng ngực nha <(“))

Vị cường giả Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt cuối cùng đã kịp phản ứng lại, kinh hãi nhìn qua trái tim còn đập trên tay đối phương, rồi lại nhìn lỗ máu trên ngực mình, trên mặt tỏ vẻ kinh sợ tột cùng, thân thể không còn sinh mệnh mà ngã xuống.

Thuấn sát!

Đường đường là một cường giả cấp Huyết Nguyệt, trong tay ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản lại không có lấy một phút giây để phản kháng, trực tiếp bị thuấn sát!

Nhìn thấy tình cảnh này, mọi người ai nấy không khỏi mặt mũi tái nhợt, thậm chí còn có người lâm vào trạng thái tuyệt vọng.

Nhất kích tất sát Huyết Nguyệt, đây chính là thực lực của ma vật viễn cổ sao!?

Thực lực như vậy thì Nhân tộc có thể đối đầu được à?

Đừng nói gì Nhân tộc, ngay cả Ma Nhân tộc cũng phải khiếp sợ, bọn họ cũng là lần đầu thấy ma vật viễn cổ ra tay.

Phương Bình chìm trong kinh hãi.

Tuy rằng biết trước thực lực của ma vật viễn cổ sẽ vô cùng kinh khủng, nhưng hắn không ngờ sẽ mạnh đến trình độ như vậy, đến cả một cường giả cấp Huyết Nguyệt còn không kịp nhảy số trong đầu đã phải giã từ cuộc chơi, quá nhanh quá kinh khủng.

Đột nhiên, da đầu hắn tê rần, ánh mắt ma vật viễn cổ đang nhìn sang hắn, hai con mắt hắn đối xứng hai con mắt của Lợi Duy Thản.

Một tên mới vừa biểu hiện ra thực lực cường hãn, vừa giết xong một Ma Nhân tộc đỉnh cấp Huyết Nguyệt, kẻ như hắn tất nhiên sẽ được ma vật viễn cổ quan tâm đặc biệt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch