Tựa như đang thưởng thức một trái cà chua, Lợi Duy Thản ưu nhã gặm nhấm trái tim hắn cầm trong tay.
Toàn bộ quá trình không bị dính lấy một giọt máu.
Cử chỉ thanh tao nhã nhặn tựa như một quý ông sành điệu thưởng thức bữa trà chiều. (B: Tưởng tượng, một anh đẹp trai hào hoa tao nhã liếc mắt đưa tình trong khi đang làm động tác thưởng thức đồ ăn với một anh chàng phong độ khác… OK <(“))
Vèo!
Hắn phi tới chỗ Phương Bình.
Trong nháy mắt đó, tốc độ hắn bộc phát ra tuyệt đối vượt quá hai mươi lần vận tốc âm thanh.
Chưa tới một phần trăm giây hắn đã tiếp cận được Susanoo khổng lồ, vung quyền nện xuống thân hình quá khổ của Susanoo.
Tóc gáy dựng thẳng, không buồn quản tính chất thân phận “Phương Chiến” này nữa, Phương Bình chuẩn bị vận dụng ma pháp truyền tống để đào thoát.
Đáng tiếc, tốc độ ra đòn của đối phương quá nhanh, nhanh đến mức thời gian vận dụng ma pháp truyền tống Phương Bình cũng không có.
Răng rắc!
Thân hình Susanoo cao tới trăm mét, lực phòng ngự có thể so với vật phẩm ma hóa loại hình phòng ngự, nhưng lúc này lại tựa như pha lê, mỏng manh yếu ớt.
Dưới cú đấm này, mặt ngoài Susanoo xuất hiện lít nha lít nhít vết rách, rồi đồng loạt nổ bể cả ra.
Mà Phương Bình ở trong đó thì thảm thôi rồi, máu thịt be bét, thịt nát xương tan, nổ bay cả ruột cả phèo, đầu dập móp lăn lông lốc tuốt ngoài xa.
“Phương Chiến!”
Thẳng đến khi đầu hắn đáp đất thì những tiếng hô kinh hoảng mới được truyền ra từ miệng các cường giả xuất thân từ khu căn cứ Ngân Xuyên như Ngụy Vưu hay Mắt Diều Hâu.
Lợi Duy Thản có tốc độ quá nhanh, bọn họ còn chưa kịp lên tiếng thì chiến cuộc đã ngã ngũ.
Vèo!
Không thèm quan tâm đến cái đầu sứt sẹo của Phương Bình, Lợi duy Thản đưa mắt nhìn qua người mặc áo giáp động lực, sở hữu chiến lực đạt đến đỉnh cấp Huyết Nguyệt, cũng là cục trưởng của khu căn cứ Hoa Khoa, Nhiếp Kiên, hắn bổ nhào tới chỗ Nhiếp Kiên.
Dưới cái nhìn của hắn, nội tạng nổ nát đầu óc bể banh, Phương Bình không còn là gì ngoài một cái tên từng xuất hiện trong lịch sử.
Phốc!
Mắt thất nguy cơ kéo tới, biết tránh né đã không kịp, Nhiếp Kiên bạo phát chiến lực mạnh nhất, vung quyền đón đánh.
Nhưng quả đấm của hắn còn chưa kịp vung ra thì nắm tay của Lợi Duy Thản đã xuyên qua ngực hắn rồi.
Áo giáp động lực có sức phòng ngự còn siêu việt vũ khí cấp Huyết Nguyệt bình thường, nhưng lại không thể ngăn trở bàn tay của Lợi Duy Thản lấy một giây, tay hắn xuyên thủng thân thể Nhiếp Kiên, đâm nát trái tim hắn.
Rầm rầm!
Ngực phun máu như vòi nước không van, thân thể Nhiếp Kiên lảo đảo mấy lần, rồi sau đó vô lực ngã xuống đất.
“Cục trưởng!”
Những tiếng kêu la đau buồn vang lên, nhưng Nhiếp Kiên đã không thể nghe thấy.
Liên tục thuấn sát ba vị đỉnh Huyết Nguyệt, Lợi Duy Thản vẩy máu trên tay, ánh mắt quét nhìn những vị Huyết Nguyệt khác bên Nhân tộc.
Một cường giả Huyết Nguyệt có thực lực không nổi trội như ba người Phương Bình, nhưng trông có vẻ cũng khá mạnh, bị hắn khóa chặt mọi chuyển động.
Hắn lúc này đang chuẩn bị ra tay.
Đột nhiên.
Ý thức hắn trở nên mơ hồ, phảng phất như bị người ta cầm búa gõ mạnh lên đầu vậy, thân thể mất khống chết trở nên mê muội.
“Tinh thần công kích.”
Hán lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra, đây là trạng thái gặp phải công kích về tinh thân, hơn nữa là từ một năng lực tinh thần vô cùng khủng bố phát động.
Làm một tồn tại siêu việt cả Huyết Nguyệt, thứ năng lực tinh thần có thể công kích cả tinh thần hắn sẽ lại là một ngón đòn đơn giản à.
“Kotoamatsukami bản đặc hiệu!”
Lúc này, đứng sau lưng Lợi Duy Thản không xa là một thanh niên trẻ tuổi tóc đen với cặp mắt đỏ ngầu có biểu tượng cánh chim, người thanh niên này chính là kẻ Lợi Duy Thản cho rằng đã chết không lâu, Phương Bình.
Phương Bình không tiếc mà vận dụng năng lực cần thời gian hồi chiêu dài đến mấy năm để đối phó với Lợi Duy Thản, năng lực Kotoamatsukami bản đặc hiệu.
Đúng như Lợi Duy Thản đã phán đoán từ trước, một người bình thường trong tình huống bình thường như Phương Bình, khi mà nội tạng nổ nát xương cốt vỡ vụn hộp sọ nứt bể thì không cách chi còn sống được.
Cho dù có hai năng lực chữa trị cường hãn là Xin Đừng Chết và Trạng thái Tiên Nhân, Phương Bình cũng không thể sống sót.
Nhưng, ngoại trừ hai năng lực hồi phục cường hãn kia, Phương Bình còn có một quân át chủ bài vô cùng bá đạo, chính là “bất tử chi thân” của cấp bậc Chân tổ, đây mới là điểm then chốt giữ lại cái mạng này của hắn.
Cảnh giới một khi đạt tới Chân tổ, cũng tương đương với cấp Huyết Nguyệt trong thế giới này, Phương Bình cũng được sở hữu “bất tử chi thân” như bao vị Chân tổ khác trong Strike The Blood.
Khả năng của “bất tử chi thân” có thể giúp hắn giữ mạng, dù cho đầu bị đập nát, tim bị vỡ vụn, dù thân thể tàn tạ cỡ nào cũng có thể phục sinh.
Chỉ khi bị một số ít lực lượng đặc thù giết thì mới không cách nào phục sinh được nữa thôi.
“Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh truyền ra khỏi miệng Lợi Duy Thản, một luồng lực lượng tinh thần cường hãn bạo phát trong đầu hắn ta, năng lực tinh thần của Kotoamatsukami bản đặc hiệu đang xâm chiếm lấy đầu hắn bị xung kích mà chia năn xẻ bảy.
Uy lực của Kotoamatsukami bản đặc hiệu không thể bảo là không mạnh, nhưng dù sao thì mức chênh lệch cấp độ giữa Phương Bình và hắn cũng là quá lớn.
Công thêm bản thân hắn cũng nắm giữ năng lực loại tinh thần, khiến hắn có thể cản phá bước tiến công của Kotoamatsukami bản đặc hiệu.
Tuy rằng đã đỡ được Kotoamatsukami bản đặc hiệu, nhưng sắc mặt của hắn lại trông rất là khó coi, chỉ thiếu chút nữa hắn đã xong đời., chuyện này khiến hắn nhớ đến vài ký ức không vui vào mấy trăm năm trước.
Mấy trăm năm trước, cũng như lần này, hắn chỉ bất cẩn một tí mà đã bị Nhân tộc phong ấn, cảnh giới tiêu tan, mãi đến tận hơn nửa năm nay mới khôi phục lại thực lực, phá phong tái xuất.
Xoay người, ánh mắt hắn nhìn sang Phương Bình.
“Thế mà chưa chết!”
Vừa nãy hắn rõ ràng đã thấy thất khiếu Phương Bình đổ máu, đầu bị đập dập, theo lý thuyết thì phải chết lâu rồi.
“Xem ra hắn nắm giữ năng lực bất tử, ta ngược lại muốn xem xem cái năng lực bất tử này đến tột cùng có thể bất diệt được hay không!”
Phần phật!
Ngọn lửa màu đen xuất hiện, bao bọn lấy bàn tay Lợi Duy Thản.
Cũng chỉ là một nắm lửa nhỏ nhoi, nhưng trong nháy mắt nó xuất hiện, trong lòng Phương Bình đã lạnh thấu.
Bản năng mách bảo cho hắn rằng, thân thể bất tử của hắn chịu không nổi ngọn lửa này, một khi bị dính lấy thì Bất tử chi Thân cũng không cứu được hắn đâu.
Liền ngay cả Kotoamatsukami bản đặc hiệu cũng đều vô dụng, đây là một đối thủ không cách chi có cơ hội chiến thắng được, trong lòng hắn không khỏi sinh ra ý nghĩ rút lui.
Ngay vào lúc này.
Phốc!
Một cột sáng màu trắng vô cùng khủng bố khuấy động ra cả gợn sóng trong không khí phọt lên, điểm xuất phát là mặt đất dưới chân Lợi Duy Thản, xuyên thủng lớp đất nền bắn thẳng lên không trung nhắm ngay Lợi Duy Thản.
Khoảng cách mức gần, cho dù là Lợi Duy Thản cũng không kịp tránh né, bị cột sáng này bao phủ, nương theo lực đẩy của cột sáng màu trắng mà văng đi xa.
Mà nề đất vừa nãy đã sụp đổ hoàn toàn, một con quái vật khổng lồ chui ra từ dưới nền đất, đây là một con robot cao tới mười mét, cả người tỏa ra ánh hào quang trắng sữa.
Con robot khổng lồ có ngoại hình rất giống một bộ giáp động lực, có tứ chi và một cái đầu, đứng thẳng như người.
Vèo!
Robot khổng lồ vừa xuất hiện đã ngay lập tức bám lấy Lợi Duy Thản.
“Đây chính là lá bài tẩy của mười đại khu căn cứ à?”
Phương Bình chấn động nhìn con robot đang ngày càng bay xa hơn, lực phá hoại như vậy đã vượt xa đỉnh cấp Huyết Nguyệt, đây rõ ràng là một món vũ khí ma hóa khoa học kỹ thuật sở hữu chiến lực vượt trội Huyết Nguyệt đỉnh phong.
Không còn gì để mà nghi ngờ nữa, đây chính là vũ khí tối thượng mà mười đại khu liên hợp tạo thành chỉ để đối phó Lợi Duy Thản.
“Lẽ nào cục trưởng Nhiếp là lấy bản thân làm mồi!?”
Hắn nghĩ tới vị trí đứng vừa rồi của cục trưởng Khoa Đối kháng Ma vật khu căn cứ Hoa Khoa, Nhiếp Kiên, trong lòng không khỏi sinh ra cảm cảm tôn kính.
Nhiếp Kiên rất có khả năng đã đoán được ma vật viễn cổ sẽ ra tay với mình, vì lẽ đó vẫn luôn quanh quẩn địa phương con robot khổng lồ đang ẩn núp.
Lấy bản thân làm mồi nhử Lợi Duy Thản tới gần, đánh đổi cả tính mạng chỉ để tạo ra một cơ hội cho robot khổng lồ đánh lén thành công.
Mà những người điều khiển bên trong con robot khổng lồ, nếu hắn đoán không sai thì chính là cục trưởng khu căn cứ Long Bàn, một trong ba cường giả đứng đầu mười đại khu, Lam Nguyệt.
Suốt quá trình chiến đấu hắn vẫn không một lần nhìn thấy đối phương xuất hiện, thì ra đối phương vẫn luôn chực chờ sẵn dưới chiến trường, là người điều khiển con robot khổng lồ kia.
Bạch!
Xa xa, robot khổng lồ áp sát đập nát mấy quả núi, cuối cùng hạ xuống một quả núi có Lợi Duy Thản, một cột sáng màu trắng được phóng ra.
Ầm ầm!
Tuy nhiên, trước khi cột sáng màu trắng đánh trúng hắn thì đã có một làn sương màu đen phóng ra ngăn cản.
“Đây chính là vũ khí bí mật của các ngươi à?”
Một bóng người phóng lên tận trời, lơ lửng trên không trung, kèm theo tiếng nói ẩn ẩn lửa giận văng vẳng truyền ra.
Thân ảnh kia không ai khác chính là ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản, hắn lúc này, quần áo rách bươm, thoạt nhìn có vẻ chật vật, nhưng trên người lại không có lấy một vết thương.
Ánh mắt nhìn qua con robot khổng lồ, sắc mặt mang theo vẻ lạnh lùng tàn nhẫn.
“Giỏi, quá giỏi! Đầu tiên là năng lực tinh thần có uy lực siêu cường, tiếp đến là vũ khí ma hóa khoa học kĩ thuật với sức công phá vượt trội, các ngươi thật sự đã chuẩn bị không ít lá bài tẩy!”
Khí thế khủng bố như đại dương vô tận lộ ra trên người hắn, như thể có cả ngàn tỉ tấn nước xô lấp nhau chờ chực đổ xuống từ trời cao.
Vèo!
Bạo phát ra tốc độ gấp hai mươi lần vận tốc âm thanh, trong phút chốc hắn đã đến gần con robot khổng lồ, một cái móng vuốt đen nhọn có thể tích không mấy nhỏ bé đập xuống robot khổng lồ.
Vèo!
Ngay trước khi bị cự trảo sương mù đánh phải, robot khổng lồ lướt ngang tránh né.
Tốc độ robot bộc phát trong nháy mắt đó cũng là hai mươi lần vận tốc âm thanh, không thua kém chút nào so với Lợi Duy Thản.
Tránh né công kích của Lợi Duy Thản, con robot to lớn lập tức bắn ra cột sáng màu trắng từ đôi mắt, đánh về hướng Lợi Duy Thản.
Ầm ầm!
Cột sáng màu trắng lại bị sương mù màu đen đỡ lấy.
Cái móng vuốt to lớn do sương mù màu đen tạo thành sau khi đỡ lấy cột sáng thì bỗng bành trướng ra.
Rồi sau đó nó giãn nở thành một cái cự trảo có đường kính đến mấy trăm mét, vỗ đập xuống con robot khổng lồ.
Thể tích to lớn cùng với tốc độ khủng khiếp, đòn đánh là là không thể tránh khỏi.
Vỏ ngoài con robot tỏa ra ánh sáng màu trắng, nó vung quyền đón lấy cự trảo sương mù.
Xì xì!
Cự trảo sương mù bị đánh nát, từng đoàn sương mù văng xa, tung tóe khắp chiến trường.
Xoạt xoạt!
Có nhiều cường giả Thần Tinh của cả Nhân tộc và Ma Nhân tộc bị sương mù màu đen rơi trúng, trong nháy mắt thân thể đã bị ăn mòn, triệt để biến mất, đến xương cốt cũng không còn.
Xoạt!
Còn những cường giả cấp Huyết Nguyệt của hai phe khi bị sương mù đen dính lên người, một mảng da thịt nhanh chóng bốc hơi mất, trên người xuất hiện những lỗ hổng kinh dị.
Bản thân Lợi Duy Thản chính là kẻ sở hữu cảnh giới siêu việt Huyết Nguyệt, mà Lam Nguyệt dựa và con robot khổng lồ cường hóa, chiến lực cũng được đẩy ra khỏi phạm trù Huyết Nguyệt.
Dư âm chiến đấu hai người sản sinh ra, đối với cả Thần Tinh lẫn Huyết Nguyệt đều là thảm họa.
“Lùi lại, mau mau lùi lại!”
Không tiếp tục đấu đá lẫn nhau nữa, cả Ma Nhân tộc và Nhân tộc đều kinh hoảng tránh né xa ra, rút lui bảo trì khoảng cách với chiến trường bên kia rồi mới tiếp tục trận chiến dang dở bên này.
“Có thể thắng được không?”
Lùi tới nơi xa, Ngụy Vưu với thương thế chồng chất nghiêm trọng sốt sắng nhìn lên bầu trời, những cục trưởng còn sống sót khác cũng tương tự như hắn.
Con robot khổng lồ này là thành quả của mười đại khu căn cứ, dồn hết tinh hoa kỹ thuật và tài nguyên quý giá đã tích tụ biết bao thế kỉ để chế tạo ra.
Là kết tinh của cả một nền văn minh khoa học kỹ thuật toàn Nhân tộc, cũng là kết tinh hết thảy tài sản của con người, đây là con robot đầu tiên và duy nhất, muốn tạo ra một con thứ hai dù nằm mơ cũng làm không được.
Đây chính là hơi sức cuối cùng của nhân loại, niềm hy vọng duy nhất.
Thắng, Nhân tộc sống, bại, Nhân tộc chết, được ăn cả ngã về không!