Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 438: Phong ấn

Chương 438: Phong ấn




Biên: Hắc Dược

Ầm ầm, ầm ầm, ầm ầm!

Trên bầu trời, sương mù màu đen và hào quang màu trắng quấn quýt chẳng ngừng, tiếng va chạm truyền vang không dứt, những chùm sáng sáng không ngừng len lỏi chiếu ra, những luồng sương đen cũng liên tục trào ra không dứt.

Nơi dư âm hạ cánh, một cái lại một cái hố thiên thạch xuất hiện, không những thế còn mang đặc tính hủy diệt sinh cơ.

Những chỗ này, dù cho mấy trăm năm sau cũng không chắc sẽ có ngọn cỏ nào sống được.

“Có thể chiến đấu với ta đến trình độ như vậy, nói riêng về chiến lực, các ngươi đã thành công vượt qua đám nhân loại vào mấy trăm năm trước.”

Không có cánh cũng chẳng có năng lực phi hành, nhưng Lợi Duy Thản vẫn ung dung lơ lửng trên không trung.

Ánh mắt hắn nhìn thẳng con robot khổng lồ, trong lời hắn nói mang theo vài nét bồi hồi.

“Nhưng cũng đã đến lúc kết thúc rồi!”

Ngọn lửa màu đen xuất hiện trong tay hắn, chính là ngọn lửa khiến cho Phương Bình phải cảnh giác kia, là ngọn lửa dù có sở hữu thân thể bất tử cũng phải e de đó.

Phần phật!

Ngọn lửa màu đen đột nhiên tăng vọt, tựa như là áng mây cuối trời, tuôn ra không dứt phủ lấy con robot khổng lồ.

Bá bá bá!

Cảm giác được sự nguy hiểm, con robot bắn ra những chùm sáng trắng liên tục từ hai mắt, đánh phá ngọn lửa màu đen đang lan đến chỗ mình.

Nhưng, từng chùm sáng trắng va vào ngọn lửa màu đen, ngay lập tức tan rã ra, như tuyết trắng bốc hơi trước lửa nóng.

So sánh với sương mù màu đen, ngọn lửa này quá mức mạnh mẽ, đã vượt trội sương mù.

Nếu như nói sương mù màu đen là năng lực phổ thông, thì ngọn lửa màu đen này chính là năng lực siêu hạng, không thể nào đánh đồng hai năng lực này ở cùng một cấp bậc được rồi.

Vèo!

Con robot to lớn mau chóng lùi lại, nhưng ngọn lửa màu đen lại bám sát không buông.

Ngọn lửa kéo dài ra hóa thành những con rắn lửa đen ngòm, truy kích con robot.

Phù phù!

Né tránh không kịp, con robot to lớn bị ngọn lửa màu đen vây lấy, bọc vào lớp áo lửa.

Ánh hào quang phủ bên ngoài con robot trong nháy mắt va chạm với ngọn lửa màu đen liền tán loạn ngay, ngọn lửa nhanh chóng xâm thực thân thể con robot.

Cơ thể khổng lồ được trộn lẫn vô số kim loại ma hóa cứng rắn, lực phòng ngự còn vượt trội hơn hết thảy vật phẩm ma hóa cấp Huyết Nguyệt, có khả năng kháng cả sát thương vật lí lẫn sát thương nguyên tố.

Nhưng, trong ngọn lửa màu đen, lớp vỏ siêu cường lại bị hòa tan nhanh chóng.

Oành oành oành!

Tình huống hết sức nguy cấp, con robot to lớn vùng vẫy nhào ra, muốn bứt phá vòng vây trước khi bị ngọn lửa màu đen nuốt lấy hoàn toàn, nhưng cả trên dưới trái phải đển có lửa, lửa bao trùm khắp nơi chặn bước robot.

Tốc độ hòa tan của lớp vỏ ngoài con robot càng ngày càng nhanh, cấu trúc bên trong cũng đang dần bị tổn hại.

Cuối cùng, hình hài con robot không còn nguyên vẹn, biến dạng mất đi cấu trúc của con người, trở thành cục sắt vô tri không thể nhúc nhích.

“A!!!”

Cục trưởng Lam Nguyệt của khu căn cứ Long Bàn bị kẹt trong đó cũng chỉ kịp kêu lên một tiếng thất thanh rồi im bặt, nỗi đau đớn hòa lẫn tiếng kêu âm hưởng bốn phía.

Một con robot khổng lồ nay đã biến dạng thành cái hình dáng quái thai chẳng ra gì kia, người bị kẹt trong đó không cần phải nói cũng biết, kết quả thê lương cỡ nào.

Chấm hết, ba vị cục trưởng của ba đại khu căn cứ đều đã hy sinh. (B: ??? Hoàng Cương tạch hồi nào sao toi không biết???)

“Cục trưởng Lam!”

Những cường giả còn sống sót xuất thân từ khu căn cứ Long Bàn buồn la kêu thảm, những cường giả của các khu căn cứ khác cũng không nén được bị thương mà mặt mũi tái nhợt mấy phần, thần sắc đờ đẫn lòng đầy tuyệt vọng.

“Thua rồi!”

Phương Bình cũng không tránh khỏi cảm xúc tiêu cực, sắc mặt trắng bệch.

Kotoamatsukami bản đặc hiệu hắn vẫn luôn cho là một con át chủ bài mất đi hiệu lực.

Bây giờ, ngay cả vũ khí tối thượng của mười đại khu căn cứ, kết tinh của toàn nhân loại cũng trở thành một mớ ve chai.

Kẻ địch như vậy, cần phải làm sao mới có thể đánh thắng đây?

Vèo!

Dập tắt ngọn lửa màu đen, Lợi Duy Thản bay vụt đến giữa chiến trường, đại giá quang lâm giữa nỗi tuyệt vọng thống khổ.

Nhìn thấy sự xuất hiện của hắn, cường giả Nhân tộc càng thêm sợ hãi.

Có người bởi vì quá sợ hãi, một thân thực lực phát huy chẳng được mấy thành, bị đối thủ Ma Nhân tộc của mình đánh trọng thương.

Có người càng hoảng loạn hơn, co chân bỏ chạy, nhưng thiếu tỉnh táo dẫn đến phán đoán sai lầm chạy luôn vào vòng tay kẻ thù.

Bên phía Ma Nhân tộc đã mạnh nay càng thêm hăng, vui mừng phấn chấn sát khí ngút trời, mang theo chiến khí gặp phật giết phật thấy ma đồ ma.

Ánh mắt ma vật viễn cổ tiếp tục khóa lấy thân thể Phương Bình. (B: Các bác bình tĩnh, thằng stalker biến thái này lát nữa còn gắn định vị cơ, rõ bệnh <(“))

Phương Bình chính là cường giả duy nhất còn nắm giữ chiến lực Huyết Nguyệt đỉnh cấp của nhân loại, hơn nữa tựa hồ còn sở hữu Bất tử chi Thân, tất nhiên sẽ trở thành mối quan ngại cần diệt gấp của hắn.

“Chủ thượng, trên người tên nhân loại này có một bí mật lớn, tốt nhất có thể thì bắt sống hắn ta, tra khảo trí nhớ!”

Thế nhưng ,ngay khoảnh khắc hắn chuẩn bị động thủ, một bóng người tiến lên, cung kính thi lễ rồi trình bày với hắn, mà người đó chính là Hắc Nghịch.

“Có bí mật lớn?”

Trên mặt Lợi Duy Thản cũng không biểu hiện ra vẻ hứng thú gì.

Lấy thực lực hắn hôm nay, những thứ mà kẻ khác xem là bí mật hay tài vật kì ngộ gì đó, trong mắt hắn cũng chỉ là mây bay.

“Ta và hắn đã giao thủ mấy lần, cách thực lực hắn tăng trưởng rất là kỳ quái, vẻn vẹn hơn một năm, chiến lực từ Huyết Nguyệt yếu nhất đã lên tới đỉnh cấp Huyết Nguyệt!”

Mắt thấy Lợi Duy Thản không mấy hứng thú, Hắc Nghịch mau chóng bổ sung.

“Chỉ mới hơn một năm mà có thể từng đáy Huyết Nguyệt lên đỉnh Huyết Nguyệt?”

Lần này, Lợi Duy Thản có vẻ hứng thú.

Cho dù là hắn cũng không thể nào bày ra trình độ tiến cấp khủng bố như vậy được, loại dị trạng này khiến hắn cảm thấy có chút thú vị.

“Tên phản đồ chết tiệt!”

“Thứ chó săn!”

“Quân phản phúc! Hắc Nghịch, ngươi chết không tử tế!”

Nhìn thấy Hắc Nghich khúm núm lấy lòng Lợi Duy Thản, trước mặt Chủ thượng của hắn nịnh nọt lấy lòng, một đám cường giả Nhân tộc, đặc biệt là những người xuất thân từ khu căn cứ Ngân Xuyên đều phải trợn trừng hai mắt không tiếc nước bọt phỉ nhổ lấy.

Nghe được những tiếng chửi rủa, Hắc Nghịch không thèm để ý, trái lại còn lên giọng khinh bỉ.

“Chết? Không phải đang tự nói các ngươi à, các ngươi cũng không chết lẻ đâu, chín đời họ hàng con cháu người quen các ngươi, cả cái Nhân tộc này sẽ bị tuyệt diệt.”

Hắn vừa cất tiếng thì lại càng có nhiều tiếng chửi rủa hơn, mà hắn như thể coi nguyền rủa thành lời chúc phúc, càng nghe càng mừng càng nói hắn càng thêm đắc ý.

“Không tệ, nếu như trên người tên này thật sự có bí mật gì, ta sẽ không tiếc tay thưởng cho ngươi!”

Thu hết những diễn biến vừa rồi vào mắt, Lợi Duy Thản hài lòng nói.

“Đa tạ ngài, Chủ thượng!”

Hắn Nghịch kích động rối rít, thi lễ một lần nữa rồi đứng lên, cung cung kính kính bước đến sau lưng Lợi Duy Thản.

Nhưng ngay lúc đó, hắn đột nhiên bạo phát.

Vù!

Một ma pháp trận to tròn màu đen xuất hiện, bao vây lấy Lợi Duy Thản đang đứng cách hắn quá gần.

Vòng tròn ma pháp màu đen tỏa ra khí tức thần bí mà lại vô cùng quái dị, xoay tròn đều, sản sinh ra vô số hoa văn đen ngòm bủa vây lấy hư không quanh nó.

Những hoa văn đen tối này như những con nòng nọc lắc lư cái đuôi dài, dồn dập chui đến chỗ Lợi Duy Thản.

“Ngươi…?”

Lợi Duy Thản vừa kinh vừa sợ, nhanh chóng tránh né, lắc người một cái đã xuất hiện cách đó gần cây số.

Nhưng vòng ma pháp màu đen như thể pháp tướng của chính hắn, bám lấy hắn như hình với bóng, đám hoa văn màu đen vẫn lít nha lít nhít chui rúc đến đích đến đã định sẵn.

Hắn nhanh chóng dựng lên một lồng sáng màu đen, nhưng những hoa văn màu đen vẫn di chuyển như thường, phảng phất chúng không có thật, đi xuyên lồng sáng màu đen của hắn, bám lên người hắn.

Hoa văn lần lượt dính và, cảnh giới lần lượt bị kéo xuống, hắn trực tiếp bị kéo từ siêu việt Huyết Nguyệt xuống đến tiệm cận Huyết Nguyệt.

“Phản đồ?”

Một đám cường giả Nhân tộc kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, Hắc Nghịch đột nhiên xuống tay với Lợi Duy Thản.

Đây rõ ràng không thể nào là chuyện một tên phản đồ Nhân tộc làm ra được.

Lẽ nào hắn không phải là phản đồ của Nhân tộc?

Sở dĩ hắn gia nhập Ma Nhân tộc là làm nội ứng?

Nếu sự thật chính là như thế, thì cái giá đối phương đã phải trả ra thật sự quá mức to lớn.

“Thế mà lại là nội ứng của Nhân tộc ẩn núp ngay bên cạnh ta, lúc trước ta đã tra xét trí nhớ của ngươi, làm sao ngươi có thể tránh thoát được?”

Cảm nhận cảnh giới bản thân đang không ngừng roi xuống, Lợi Duy Thản dùng sắc mặt tái xanh nhìn quan Hắc Nghịch.

Một tên có xuất thân Nhân tộc như Hắc Nghịch, trước khi chuyển hóa thành Ma Nhân tộc tất nhiên hắn phải điều tra kỹ lưỡng.

Hắn đã lục tìm trong trí nhớ Hắc Nghịch, sau khi xác nhận không phải nội ứng Nhân tộc phái tới thì mới chuyển hóa.

Nhưng bây giờ rốt cuộc là có chuyện gì?

Trong trí nhớ không có lấy một hạn sạn nào, tại sao Hắc Nghịch đùng một cái trở thành nội ứng của Nhân tộc.

“Cũng chỉ mới gần đây thôi ta mới nhận ra thân phận nội ứng của bản thân.”

Trên mặt mang theo vẻ phức tạp, Hắc Nghịch buông tiếng nói.

Lúc trước, vì để hắn có thể thuận lợi trở thành nội ứng, Ngụy Vưu chính là đầu têu, chỉ huy một nhóm người ít ỏi phong ấn trí nhớ của hắn.

Mãi đến tận không lâu trước đây, sau khi hắn bị bắt giữ, ấn phong kia mới được giải trừ, hắn cũng bất ngờ hiểu rõ lí do mình được chọn làm nội ứng.

Hắn là một trong số ít người nắm giữ năng lực phong ấn có uy lực cường đại.

“Phong ấn trí nhớ?” Được lắm, thủ đoạn hay đấy.”

Sắc mặt Lợi Duy Thản âm trầm đến đáng sợ.

Sở dĩ hắn tạo ra Ma Nhân tộc là để tránh cho chuyện năm đó tái diễn, một lần nữa bị cường giả sở hữu năng lực phong ấn cao minh trấn áp.

Bỏ ra nửa năm trời thăm dò, sau khi xác nhận được trong số những cường giả Huyết Nguyệt của Nhân tộc không có ai sở hữu năng lực phong ấn, hắn mới dám phát động chiến tranh tổng lực.

Lại không nghĩ rằng Nhân tộc sớm đã đưa thiên địch đến ngay bên cạnh hắn. (B: Hắc Nghịch chuyển phe lúc còn mới vào Thần Tinh, tiềm lực cực cao nên được nhận.)

“Tuy nhiên, để so với năng lực phong ấn cấp bậc cấm kỵ của kẻ đã hạ ta mấy trăm năm trước, năng lực của ngươi quá cùi.”

Lợi Duy Thản hừ lạnh, khí thế khủng bố bạo phát, dùng năng lực của bản thân xung kích đến phong ấn trên người.

Răng rắc!

Có một hoa văn màu đen vỡ vụn.

Tuy rằng chỉ là vẻn vẹn một hoa văn trong sô cả rừng cả biển hoa văn trên người hắn bị phá vỡ, nhưng không thể chối bỏ được sự thật, cái phong ấn này đang bị đánh vỡ.

“Không được, mau ngăn cản hắn lại!”

“Bảo vệ Chủ thượng!”

Nhìn thấy được hy vọng chiến thắng, một đám cường giả Nhân tộc vồ giết đến chỗ Lợi Duy Thản, mà bên Ma Nhân tộc thì sắc mặt đại biến, dồn dập ngăn cản, trận ác chiến lại lần nữa bạo phát.

Vèo!

Vận dụng ma pháp truyền tống, Phương Bình xuất hiện bên cạnh Lợi Duy Thản, kích phát Thần La Thiên Chinh công suất cực hạn, càn quét đến chỗ Lợi Duy Thản.

“Ngây thơ, cảnh giới của ta dù có bị thuyên giảm, nhưng không phải chỉ một tên Huyết Nguyệt đỉnh phong như ngươi có thể chống lại!”

Đối mặt đòn công kích thuấn di bất ngờ của Phương Bình, trên mặt Lợi Duy Thản không có lấy một nét hoang mang, có chăng chỉ là khinh bỉ.

“Hắc tinh!”

Hắn duỗi ra một ngón tay, trên đầu ngón tay xuất hiện ánh sáng màu đen, đón đánh Thần La Thiên Chinh và cả Phương Bình đang vọt tới.

Sau một khắc, Thần La Thiên Chinh được Phương Bình phóng ra, và cả bản thân Phương Bình, tất cả đều bị kết tinh dưới ánh sáng đen ngòm kia, hóa thành một khối tinh thể màu đen to lớn.

Vẻn vẹn một đòn đã đủ để đánh bại cường giả sở hữu chiến lực Huyết Nguyệt đỉnh cấp như Phương Bình.

Cho dù cảnh giới hắn có rơi xuống, cho dù đối thủ của hắn có sở hữu thực lực cấp Huyết Nguyệt đỉnh phong, ở trước mặt hắn vẫn không hề có sức lực chống đỡ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch