Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 439: Trạng thái Siêu Xayda

Chương 439: Trạng thái Siêu Xayda




Biên: Hắc Dược

“Phương Chiến các hạ…”

“Tại sao hắn còn mạnh như vậy được?”

“Lẽ nào hắn... không hề bị phong ấn?”

Nhìn thấy Phương Bình với chiến lực Huyết Nguyệt đỉnh phong trong tay Lợi Duy Thản, vẫn như trước, một đòn cũng không sống qua được, hiện tại không rõ sống chết, cường giả Nhân tộc biến sắc.

Có người lo lắng cho Phương Bình, cũng có kẻ kinh ngạc và tuyệt vọng trước sức mạnh Lợi Duy Thản.

Vốn cho là, sau khi bị phong ấn thực lực Lợi Duy Thản sẽ giảm đi rất nhiều, thế mà không ngờ rằng thực lực của đối phương dường như chẳng bị ảnh hưởng lấy tí gì.

Nghe thấy từng tiếng kinh hô và vẻ mặt tuyệt vọng của Nhân tộc, vẻ mặt Lợi Duy Thản hiện lên nét cười gằn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua chỗ Hắc Nghịch.

Bạch!

Một đạo hắc quang bắn ra từ trong tay hắn, đánh úp về phía Hắc Nghịch.

Tóc gáy Hắc Nghịch dựng đứng, kinh hoàng tránh né, nhưng hắn còn chưa kịp tránh né thì đã bị hắc quang bắn trúng.

Dưới luồng hắc quang, thân thể Hắc Nghịch bị tinh thể màu đen bao bọc lại, chỉ có đầu được nhô ra ngoài.

“Không thể nào, phong ấn của ta đâu có bị mất hiệu lực.”

Thân thể không động đậy được, sắc mặt Hắc Nghịch trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Đúng là không bị mất đi hiệu lực, nhưng vậy thì sao chứ.”

Lợi Duy Thản không chút hoang mang mà bước tới bên cạnh Hắc Nghịch.

“Chẳng nhẽ ngươi chưa bao giờ tò mò, mấy trăm năm qua Nhân tộc sao mãi không thể sinh ra một cường giả cấp Liệt Dương à?” (B: Vì chúng toi còn khỏe mạnh lắm, ít nhất cũng là về khả năng sinh sản =v=)

“Tại sao?”

Dù là tình cảnh bây giờ vô cùng không thích hợp, Hắc Nghịch vẫn như trước bị cái vấn đề này của Lợi Duy Thản hấp dẫn.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cấp Liệt Dương trong miệng đối phương hẳn chính là cấp bậc siêu việt Huyết Nguyệt.

“Năng lực cấm kỵ chính là điều kiện tất yếu nếu muốn chinh phục cấp Liệt Dương, không sở hữu năng lực cấm kỵ thì dù thiên phú có cao đến đâu cũng không thể thành tựu Liệt Dương được.”

Nói tới điểm này, trên mặt Lợi Duy Thản lộ ra một nụ cười gằn.

“Cho dù cảnh giới có bị kéo xuống, ta cũng ít nhất sở hữu chiến lực Huyết Nguyệt đỉnh phong, lại phối hợp năng lực cấm kỵ, ngươi cảm thấy ai có thể là đối thủ của ta?”

“Sao lại như vậy được…”

Sắc mặt Hắc Nghịch kinh ngạc, trong lòng thì lại tuyệt vọng tràn trề.

Nếu muốn thành tựu cấp bậc siêu việt Huyết Nguyệt thì cần sở hữu năng lực cấm kỵ, chẳng trách, mấy trăm năm qua, Nhân tộc dù nghĩ bao nhiêu biện pháp cũng không có lấy một người có thể đột phá phạm trù Huyết Nguyệt.

Cảnh giới là Huyết Nguyệt đỉnh phong lại có thêm năng lực cấm kỵ siêu việt cả năng lực siêu hạng, thực lực như vậy, tuy rằng không đến nỗi tuyệt vọng như cái cấp bậc siêu việt Huyết Nguyệt kinh người kia, nhưng vẫn là một đối thủ bất bại như cũ.

Chẳng trách Phương Chiến dù là Huyết Nguyệt đỉnh phong cũng không thể cản nổi dù chỉ một đòn.

“Tốt, ngươi có thể đi chết rồi.”

Theo tiếng nói của Lợi Duy Thản, tinh thể màu đen vẫn đang dừng lại nơi cổ Hắc Nghịch bỗng dưng lan tràn lên trên, đầu của Hắc Nghịch nhanh chóng bị bao bọc lại.

“Hắc Nghịch!”

Thanh âm lo lắng vang lên, một bóng người vọt tới chỗ Lợi Duy Thản, theo đà mà đến còn có một cây thập tự màu bạc khổng lồ, người này chính là Ngụy Vưu.

Đối với Hắc Nghịch, lòng hắn hổ thẹn không thôi, bởi chính quyết định ban đầu của hắn mà Hắc Nghịch phải chịu điều tiếng đến nay.

Bạch!

Còn chưa chờ Ngụy Vưu tới gần, Lợi Duy Thản đã quay đầu nhìn hướng Ngụy Vưu, một đạo hắc quang bay đến đón.

Cây thập tự trước người Ngụy Vưu lẫn thân thể Ngụy Vưu đều bị đạo hắc quang bao trùm, hóa thành một khối tinh thể màu đen to lớn.

“Cục trưởng Ngụy!”

Tiếng đau buồn phát ra từ những người còn sót lại cuối cùng của khu căn cứ Ngân Xuyên, đặc biệt là là những người thường hay tiếp xúc với Ngụy Vưu như Tần Lam, Lữ Vận, còn có rất nhiều người mang theo vẻ mặt căm phẫn phông cam lòng.

“Rút lui, tất cả mọi người phân tán chạy trốn đi!”

Một vị cường giả cấp Huyết Nguyệt còn sót lại biết đã không còn phần thắng nào, đột nhiên hét lớn.

Vèo!

Hắn lên tiếng khiến cho Lợi Duy Thản chú ý, tựa như một tia sét, Lợi Duy Thản nhanh chóng tiếp cận hắn.

“Thứ ma quỷ nhà ngươi!”

Vị cường giả cấp Huyết Nguyệt này gào thét một tiếng, từ bên trong cơ thể mọc ra rất nhiều sợi dây leo to lớn, đánh phủ đầu Lợi Duy Thản.

Biết người bị Lợi Duy Thản để mắt sẽ cầm chắc cái chết, hắn dứt khoát không trốn chạy, lựa chọn đứng lại đánh liều một trận, vì những người khác mà tranh thủ thêm chút thời gian.

“Hắc viêm.”

Một lượng lớn lửa đen xuất hiện, phừng phừng xông tới đám dây leo thô to kia, trong nháy mắt dây leo tấn công Lợi Duy Thản hóa thành tro tàn.

Không dừng lại ở đó, ngọn lửa chạy dọc theo dây leo bám lên người vị Huyết Nguyệt kia.

“A!”

Vị cường giả cấp Huyết Nguyệt chỉ kịp kêu la thống khổ một cái, thân thể hắn theo ngọn lửa màu đen bị dập tắt mà biến mất.

“Không để một ai thoát được.”

Sau khi giết vị Huyết Nguyệt kia, Lợi Duy Thản nhìn qua những cường giả Nhân tộc phân tán chạy loạn kia, lãnh khốc ra lệnh.

“Vâng.”

Tất cả cường giả Ma Nhân tộc đáp lại, dồn dập đuổi theo chặn hướng những người đang chạy trốn.

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, thỉnh thoảng có người ngã vật ra đất, chỉ số ít là cường giả Ma Nhân tộc, còn phần nhiều là của Nhân tộc.

Liên tiếp có cường giả Huyết Nguyệt của Nhân tộc bị giết, cường giả Huyết Nguyệt đỉnh cấp của Nhân tộc thì chết sạch, đây quả thật không phải là kẻ Nhân tộc nhận làm đối thủ được, đây là cuộc thảm sát của quỷ thần.

Bên trong lớp tinh thể màu đen, nhờ vào thân thể bất tử của Chân tổ, Phương Bình tưởng chừng đã lạnh thấu nay lại phục sinh.

Thế nhưng hắn bị kẹt mãi trong tinh thể màu đen, không có cách chi thoát ra được, hơn nữa cũng không thể dùng năng lực không gian.

“Cục trưởng Ngụy, phó cục Lữ, phó cục Tần, Hồ Ngạo Nhi, Thường Thắng, Mắt Diều Hâu,...”

Cảm nhận từng nhịp thở quen thuộc nối tiếp nhau biến mất, trong lòng Phương Bình một mảng lộn xộn, đau buồn dằn vặt xen lẫn phẫn nộ điên cuồng.

Ảnh phân thân của hắn sớm đã bị chém nổ trong trận chiến trước đó, bây giờ đến cả bản thể cũng bị nhốt lại, mắc kẹt trong khối tinh thể đen tuyền, vô lực quan sát ngoại giới, trơ mắt nhìn từng người từng người hắn quen hắn mến khổ sở rồi chết đi.

Cứ thêm một người ngã xuống, lửa giận trong lòng hắn càng thêm mãnh liệt, huyết mạch Siêu Xayda như dòng dung nham nóng chảy sôi trào lên.

Thời gian từ lúc hắn có được thiên phú Siêu Xayda đến nay cũng không lâu lắm, nhưng nhờ có Hoàng Kim chi Lực mà tốc độ khai phá trở nên cực nhanh.

Theo Hoàng Kim chi Lực không ngừng khai phá, năng lực Siêu Xayda vẫn đang nằm ì dưới đáy túi cũng chịu rục rịch ngóc đầu dậy.

Bây giờ, lửa giận quấn thân, hắn càng thỏa mãn điều kiện “cơn phẫn nộ dị thường”, yếu tố quyết định để kích hoạt năng lực Siêu Xayda.

Ầm ầm!

Tất cả yêu cầu đã đạt được, thực lực của hắn nhất thời tăng trưởng với tốc độ vô cùng khủng khiếp.

Gấp mười lần.

Gấp hai mươi lần.

Gấp ba mươi lần.

Gấp năm mươi lần.

Tại thời điểm cực hạn, thực lực của hắn đã được đề thăng lên gấp năm mươi lần.

Con ngươi của hắn biến thành màu xanh lá, tóc đen hóa vàng, quanh thân có luồng hào quang vàng óng bao phủ.

“Thần La Thiên Chinh.”

Uy lực được cường hóa gấp năm mươi lần, sức đẩy khủng bố lấy hắn làm trung tâm càn quét bốn phía.

Răng rắc!

Vốn là một cỗ quan tài tinh xảo và kiên cố, bây giờ lớp tinh thể màu đen lại như thể vỏ trứng vỡ nát bấy ra, dưới cỗ sức đẩy kinh người kia mà tan thành vụn cám, bắn bay chung quanh hắn.

Hắn thoát khỏi tinh thể màu đen.

“Hừm…?”

Truyền lệnh xong, Lợi Duy Thản đang bận với việc ung dung nhìn hai phe chém giết, bỗng nhiên xoay người, ánh mắt nhìn thẳng khối tinh thể màu đen đang bao lấy Phương Bình trong đó.

Nhất thời, Phương Bình với lường hào quang vàng rực phủ lấy xuất hiện trong màn bụi tro đen xám rơi lả tả.

“Còn chưa chết? Mà sao tóc hắn hóa vàng rồi?”

Hắn có chút kinh ngạc nhìn cảnh Phương Bình tái xuất.

Hắc Tinh là năng lực cấm kỵ của hắn, loại năng lực này có thể chuyển hóa hết thảy sự vật tồn tại hình thái vật chất thành tinh thể màu đen.

Cho dù thân thể có là bất tử, một khi hình thái vật chất bị thay đổi thì làm sao có thể sống được.

“Có vẻ là do cảnh giới của ta bị hạ xuống.”

Hắn rất nhanh đã nghĩ ra nguyên nhân, cảnh giới hiện giờ ảnh hưởng đến uy lực của Hắc Tinh, hẳn là vậy nên đối phương mới có thể dùng Bất tử chi Thân gắng gượng chống đỡ sự chuyển hóa mà sống dậy.

“Không chết cũng được, thật ra ta cũng có chút tò mò đến cùng bí mật trên người ngươi là gì.”

Hắc Nghịch đột nhiên làm phản khiến cho hứng thú của hắn bị giảm, bây giờ Phương Bình không chết, nhất thời khiến cho hứng thú của hắn tăng thêm mấy phần, có suy nghĩ bắt sống tra tìm trí nhớ Phương Bình.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch