Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 440: Phòng ngự cường hãn

Chương 440: Phòng ngự cường hãn




Biên: Hắc Dược

“Hắc viêm!”

Ngọn lửa màu đen xuất hiện, xoay tròn, hóa thành một trụ lửa màu đen cực lớn, bắn ra từ bên cạnh Lợi Duy Thản, đánh về phía Phương Bình.

Vù!

Nhìn thấy trụ lửa màu đen kéo tới, Phương Bình nghênh trận sẵn sàng đón đỡ, một luồng sức đẩy cường hãn phóng ra.

Đùng!

Trụ lửa màu đen nổ nát, sức đẩy cường hãn tiếp tục càn quét đến chỗ Lợi Duy Thản.

“Hửm, chiến lực trở nên mạnh mẽ nhiều như vậy?”

Lợi Duy Thản phát ra một tiếng nghi hoặc.

Hắc viêm tuy không phải năng lực mạnh nhất của hắn, nhưng cũng là hàng đỉnh chóp của thượng đẳng, với cảnh giới Huyết Nguyệt đỉnh phong bây giờ của hắn triển khai mà vẫn cản được, chiến lực hiện tại của Phương Bình khiến hắn bất ngờ.

Bạch!

Một đạo hắc quang quét ngang, hắn hóa sức đẩy đánh tới thành tinh thể rồi vỡ vụn biến mất.

Sau đó hắn nhanh chóng áp sát Phương Bình.

Trong thời gian cực ngắn thân thể hắn hóa thành tinh thể đen, vung quyền đón đánh.

Hắn không những có thể chuyển hóa ngoại vật thành tinh thể, mà còn cả thân thể hắn.

Ở trạng thái này, thân thể hắn có được sức phòng ngự cường hãn cùng chiến lực khủng bố.

“Thần La Thiên Chinh.”

Thân thể Phương Bình co gồng lại, hai tay bắn ra sức đẩy khủng bố, chặn đánh Lợi Duy Thản đang tới gần.

Đùng!

Nắm đấm cường hãn va chạm sức đẩy kinh người, kẻ tám lạng người nửa cân hai phe đều bị cản phá.

Luồng sóng trùng kích khủng bố khuếch tán bốn phía, phạm vi ngàn mét quanh hai người bị giày xéo nát bấy.

Khống ít cường giả hai phe bay ngược.

“Phương Chiến các hạ chưa chết!?”

“Hơn nữa chiến lực lại mạnh thêm rồi, còn chặn được công kích của ma vật viễn cổ!?”

Nhìn thấy Phương Bình phá đá chui ra, lông tóc hóa vàng đón đánh công kích của Lợi Duy Thản, không ít cường giả Nhân tộc vui mừng kinh hô.

Con át chủ bài được cho là hy vọng cuối cùng của mười đại khu bị phá nát, tất cả Huyết Nguyệt đỉnh phong bị tuyệt diệt, vốn cho rằng thế cuộc ngã ngũ, nhân loại vô vọng, không ai ngờ được Phương Chiến đội mồ sống dậy còn có thể đánh ngang tay ma vật viễn cổ.

“Không thể nào, sao hắn có thể đánh ngang cơ với Chủ thượng!?”

“Không phải vừa nãy chỉ một đòn hắn cản cũng chẳng được à!?”

Trái ngược Nhân tộc, bên phía Ma Nhân tộc thì lo lắng thất kinh.

Xuất hiện một kẻ có thể đương đầu với đấng sáng thế chí cao vô thượng của chủng tộc bọn họ, đối với Ma Nhân tộc chuyện này khó mà có thể tin nổi, bọn chúng cứ tưởng mình đang bị ảo giác hay nằm mơ giữa ban ngày cơ.

“Cuối cùng cũng đánh được một trận đúng nghĩa!”

Hít sâu một hơi, Phương Bình kích động dị thường.

Hai lần liên tiếp bị ma vật viễn cổ thuấn sát, nếu không phải nắm giữ Bất tử chi Thân thì hắn đã được ăn giỗ hai lần.

Hắc Nghịch phong ấn cảnh giới Lợi Duy Thản, tuy vẫn ở Huyết Nguyệt đỉnh phong, nhưng nhờ hắn kích phát huyết mạch Siêu Xayda kịp thời, kéo đến tình huống hiện tại, hai người đánh ngang cơ.

“Lại đỡ được…”

Trên mặt Lợi Duy Thản xuất hiện nét kinh ngạc, một đòn công kích năng lực cấm kỵ do chính mình vận dụng mà vẫn có kẻ đỡ được, chiến lực đối phương bây giờ không thua gì hắn rồi.

Điều này khiến hắn vừa sợ vừa giận, một tên nhân loại tầm thường mà cũng dám đối chọi với mình.

Vèo!

Thân hình Lợi Duy Thản lóe lên một cái, đánh vòng công kích mạn sườn của Phương Bình.

Đùng!

Phương Bình lần nữa dùng Thần La Thiên Chinh đỡ đòn.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo Lợi Duy Thản cực kỳ mau lẹ xuất hiện sau lưng Phương Bình, đánh ra một quyền.

“Luân Mộ: Biên Ngục.”

Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Phương Bình kích hoạt tuyệt kỹ, bốn “Phương Bình” vô hình chui ra khỏi bóng hắn, đón đỡ Lợi Duy Thản.

Sau khi lên Huyết Nguyệt, Luân Mộ: Biên Ngục của hắn đã gọi được bốn phân thân, nhiều hơn trước đây hai cái.

“Phân thân?”

Trong miệng Lợi Duy Thản truyền ra tiếng nói kinh ngạc.

Nếu tiếp tục đánh Phương Bình thì bốn phân thân này sẽ vây đón hội đồng hắn, dứt khoát thay đổi mục tiêu, hắn huy động song quyền, đánh bốn phân thân trước.

Ầm, ầm, ầm, ầm!

Không một phân thân nào đỡ được đòn của hắn, bốn tên bay loạn bốn hướng.

Thực lực của Phương Bình hiện giờ khi tạo ra phân thân sẽ không tên nào dưới cấp Huyết Nguyệt đỉnh phong, nhưng đáng tiếc, năng lực ẩn thân đã vô dụng thì chiến lực càng không bì được Lợi Duy Thản.

Dù vậy vẫn tranh thủ được thêm tí thời gian cho Phương Bình.

Phương Bình xoay người phóng ra Thần La Thiên Chinh, va chạm Lợi Duy Thản còn chưa kịp thu chiêu.

Oành!

Lực trùng kích khủng bố đụng trúng Lợi Duy Thản, nhưng khá bất ngờ, trừ việc bị đẩy về sau mấy trăm mét thì Lợi Duy Thản không bị trầy xước miếng nào.

Lực phòng ngự từ tinh thể màu đen trên người đối phương còn vượt qua tưởng tượng, không cách chi đánh vỡ được.

“Phòng ngự quá mạnh!"

Sắc mặt Phương Bình đanh lại.

Lợi Duy Thản thấy được phân thân từ Luân Mộ: Biên Ngục thành thử chiêu này đã mất đi giá trị cơ bản.

Mà khiến hắn kinh hoàng hơn là sức phòng ngự khủng bố của tinh thể màu đen, hứng trọn một đòn Thần La Thiên Chinh mà không có lấy một vết trầy.

“Hừ!”

Hừ một tiếng rõ vang, Lợi Duy Thản tuy không thương tích gì, nhưng rõ ràng hắn cũng không thoải mái cho cam, khiến sắc mặt đã đen lại càng tối.

Vèo!

Bùng nổ tốc độ nhanh nhất, hắn nhanh chóng đập tới chỗ Phương Bình.

Phương Bình lại dùng Thần La Thiên Chinh đón đỡ.

Oành!

Hai phe va chạm rồi triệt tiêu động năng của nhau, tuy hòa nhưng bước tiến của Lợi Duy Thản vẫn coi như đã ngưng lại.

Ngay lúc này, bốn phân thân bị đánh văng từ bốn hướng vây công tập kích Lợi Duy Thản.

“Hắc tinh!”

Bốn đạo hắc quang quét ra, đánh trúng bốn phân thân.

Bốn phân thân rất biết điều mà né đi, nhưng tốc độ vẫn thua xa hắc quang, bốn phân thân chưa kịp lách người thì đã bị chiếu trúng.

Bốn khối tinh thể hình người ra đời, cắt đứt liên hệ giữa chúng với Phương Bình.

Đùng!

Thừa dịp Lợi Duy Thản bị bốn phân thân làm sao lãng, Phương Bình lần nữa dùng Thần La Thiên Chinh càn quét đến.

Lợi Duy Thản lần nữa trượt bay ra ngoài, nhưng dù vậy hắn vẫn là chẳng hề bị thương.

“Dù với chiến lực bây giờ thì ta vẫn không thể đả thương được hắn, xem ra chỉ có thể thử chiêu phong ấn.”

Hít sâu một hơi, Phương Bình cho nổ kỵ sĩ băng trong không gian hiến tế, lấy năng lượng thuần túy bổ sung hao hụt.

Rồi sau đó hắn vận dụng Địa Bộc Thiên Tinh.

Bạch!

Một khối cầu màu đen sinh ra từ hai tay hắn, bay lên trời cao, trôi nổi trong không khí.

Sức hút khủng bố được sinh ra, hết thảy mọi vật trên mặt đất kể cả Lợi Duy Thản đều bị lực hút tác động đến, bay vút lên trời.

Một khối cầu vượt quá ngàn mét xuất hiện, Lợi Duy Thản bị phong ấn trong không gian hình cầu to lớn đó.

“Không thể nào, Chủ thượng không thể bại được!”

Vì sợ dư chấn lan đến, cường giả Ma Nhân tộc phải chạy nạn đến mấy ngàn mét xa, bọn họ không dám tin mà nhìn lên trên trời, nơi quả cầu to ngự trị.

“Phương Chiến các hạ thắng rồi?”

Cường giả Nhân tộc với số lượng ít oi nhỏ lẻ còn sót lại cũng nhìn lên trời với vẻ mặt mừng vui phấn khởi.

Trái với Nhân tộc, Phương Bình cũng nhìn lên trời, nhưng là với vẻ mặt nghiêm túc.

Răng rắc!

Thanh âm vỡ vụn vang lên, trên bầu trời, quả cầu có đường kính ngàn mét kia dần xuất hiện vết nứt nơi mặt ngoài.

Vết nứt nhanh chóng lan rộng ra, chi chít như mạng nhện chồng chất lên nhau, bao phủ lấy cả khối cầu.

Cuối cùng, khối cầu tan vỡ, bụi đất rơi tán loạn, một bóng người màu đen hạ xuống từ trời cao, vững vàng đứng thẳng trên mặt đất.

Địa Bộc Thiên Tinh không thể phong ấn Lợi Duy Thản.

(B: Bây giờ toi mới nghiệm thấu tiềm năng của cái lười =v= 2k chữ bị ăn còn 1k5 :))~)






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch