Lợi Duy Thản rơi xuống mặt đất, đưa ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn Phương Bình, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
Dù cho có bị tuột cảnh giới, nhưng liên tiếp chịu thiệt trong tay nhân loại khiến hắn căm phẫn vô cùng.
Bạch!
Một đạo hắc quang có thể chuyển đổi cả vật chất lẫn nguyên tố thành tinh thể quét qua Phương Bình, còn hắn thì nhanh chóng áp sát.
Đùng!
Sắc mặt Phương Bình nghiêm túc, hắn dùng Thần La Thiên Chinh đón đỡ hắc quang, nhưng ngay khoảnh khắc kế tiếp, một nắm đấm màu đen đánh vỡ chân không tạo tiếng vang rền đánh đến chỗ hắn.
Nắm đấm còn chưa hạ xuống mà không khí cũng đã bị xé ra như hai tấm vải mỏng rồi.
Thời khắc mấu chốt, Phương Bình nguyên tố hóa thân thể né đòn.
Ầm!
Nắm đấm gõ lên người Phương Bình, chuyện bất ngờ xảy ra.
Dù thân thể đã hóa thành ngọn lửa vàng rực thì cũng không miễn dịch được đòn đánh tưởng chừng chỉ là công kích vật lí này.
Dưới cú đấm này, thân thể nguyên tố hóa của hắn bị giải trừ, trên ngực xuất hiện một lỗ thủng ghê rợn, máu tươi bắn tung tóe.
Vì tính chất đặc thù của năng lực, công kích tưởng chừng thuần vật lí này lại có thể đả thương thể nguyên tố.
Đùng!
Đạp mạnh mặt đất, vết nứt chằng chịt dưới chân, Lợi Duy Thản nhanh chóng đổi hướng bay dí theo Phương Bình bị đánh văng ngược.
Ầm!
Áp sát Phương Bình lần nữa, hắn tiếp tục vung ra một quyền.
Trên người Phương Bình lại có một lỗ thủng kinh dị, thân thể bị đánh văng đi xa hơn, Lợi Duy Thản bám sát không buông truy kích Phương Bình.
Ầm, ầm, ầm!
Liên tục chịu đòn, cơ thể Phương Bình đầy thương tích, máu tươi tuôn rơi, cuối cùng hắn đáp đất tả tơi như túi lòng heo bị rớt trên đường.
Nếu chỉ là Huyết Nguyệt bình thường thì với thương thế này, người đó đã mất mạng rồi.
Nhưng Phương Bình với Bất tử chi Thân ngoan cường chống chịu đến giờ.
Nhờ năng lực bất tử, thương thế của hắn dần hồi phục, máu văng đầy đường cũng như một thước phim tua ngược chạy về lại cơ thể hắn.
Không lâu nữa Phương Bình chắc chắn sẽ lại đội mồ sống dậy với cơ thể lành lặn như ban đầu, nhưng Lợi Duy Thản không phải người sẽ cho kẻ thù thời gian nghỉ ngơi.
Đùng!
Một cái chân đạp lên người Phương Bình, mặt đất bị nổ ra một cái hố.
Vết thương lại tăng thêm một, Lợi Duy Thản từ trên nhìn xuống Phương Bình đang nằm dưới chân hắn, vẻ mặt lạnh lẽo khinh khi.
“Thân thể bất tử thì sao? Ta cũng muốn kiểm chứng xem có đúng ngươi bất tử thật không.”
Lợi Duy Thản hừ lạnh một tiếng, trên đầu ngón tay hắn sáng lên ánh sáng đen ngòm.
Ngay vào lúc này, ánh mắt Phương Bình đột nhiên sắc bén có thần nhìn Lợi Duy Thản, không giống vẻ mặt một tên bị thương sắp chết sẽ có.
Trong lòng Lợi Duy Thản hơi động, bỗng hắn có một loại dự cảm không tốt, ngay lập tức muốn kéo dài khoảng cách với Phương Bình.
Mà ngay lúc đó, một sinh vật có thân thể giống thủy ngân, hai cái cổ dài như mình rắn quấn xoắn với nhau, ngóc hai cái đầu rồng lên, chính là quyến thú Long Xà Thủy Ngân.
Sau khi xuất hiện, Long Xà Thủy Ngân mở hai cái miệng rộng ra cắn lấy Lợi Duy Thản.
Bạch!
Cảm thấy nguy cơ nồng nặc từ con Long Xà Thủy Ngân, hắc quang trong tay Lợi Duy Thản chuyển hướng bắn nó, còn bản thân hắn thì cấp tốc lùi về sau.
Nhưng khoảng cách giữa hai bên quá mức gần khiến cho Lợi Duy Thản muốn trốn cũng không kịp.
Rộp rộp!
Thân thể kết tinh đen đặc dù cho Thần La Thiên Chinh cũng không thể làm trầy của Lợi Duy Thản bị Long Xà Thủy Ngân cắn ngọt như kẹo đường.
Long Xà Thủy Ngân là loại sinh vật đến cả thứ nguyên đều thôn phệ được, phòng ngự của Lợi Duy Thản dù mạnh đến đâu cũng không cách nào vững hơn vách thứ nguyên được.
Nửa phần thân trên của Lợi Duy Thản bị Long Xà Thủy Ngân nuốt mất, chỉ còn lại nửa thân dưới đứng trơ ra đó, máu tươi chảy dài.
Long Xà Thủy Ngân cũng không dễ chịu gì, hứng trọn đạo hắc quang lên người.
Kèn kẹt!
Thân thể nó nhanh chóng kết tinh thành một khối đen xì, rầm một cái rơi ngay tại chỗ, chết cứng.
“Khục khục!”
Khó khăn bò dậy, Phương Bình vui mừng nhìn qua nửa đoạn thân dưới của Lợi Duy Thản.
Một kẻ biết thuấn di như hắn tất nhiên không thể làm bao cát cho người đánh được, nên sẽ không có chuyện chẳng thể phản kháng liên kích của Lợi Duy Thản.
Ngoại trừ cú đầu đúng là quá bất ngờ nên không né kịp, sau đó là hắn cố ý không né, cố đấm ăn xôi để tạo thời cơ cho Long Xà Thủy Ngân đánh lén.
Không để hắn thất vọng, hắn quả nhiên đánh lén thành công, giết chết ma vật viễn cổ.
Tuy rằng Long Xà Thủy Ngân cũng bị giết, nhưng giá này vừa tầm tay, hắn còn sống thì Long Xà Thủy Ngân vẫn có thể phục sinh, một quãng thời gian qua đi là nó lại khỏe như thường.
Ào ào ào!
Triệu hồi những sợi xích màu máu ra trói buộc lấy nửa phần thân dưới của Lợi Duy Thản lại, hắn đưa mắt nhìn qua địa phương giao chiến của cường giả hai phe.
Tình cảnh Nhân tộc hiện giờ đang rất không ổn, phải đối mặt Ma Nhân tộc áp đảo về thực lực, nhưng may thay bây giờ ma vật viễn cổ đã chết, hắn cũng được rảnh tay hơn.
Lấy thực lực hắn hôm nay, cuộc chiến này cũng dễ dàng xoay chuyển thôi.
Đột nhiên…
Đùng, đùng, đùng!
Thanh âm vang rền như sấm đánh, trong lòng Phương Bình cả kinh, bỗng nhiên quay đầu nhìn hướng âm thanh phát ra.
Chỉ thấy nửa đoạn thân thể còn lại của Lợi Duy Thản đang sản sinh máu thịt, xương chống máu nâng thịt cơ bao bọc, nửa phần thân trên đang nhanh chóng được bồi đắp lại.
Trong thời gian cực ngắn mà nửa phần thân trên bị gặm mất lại xuất hiện, ma vật viễn cổ phục sinh như mới, hắn nhanh chóng thối lui tránh thoát đám dây xích đang bò tới.
“Bất tử chi Thân!? Hắn cũng có thân thể bất tử!?”
Trong lòng Phương Bình kinh hãi, Lợi Duy Thản cũng nắm giữ thân thể bất tử như hắn.
"Thần La Thiên Chinh."
Sóng trùng kích cường hãn quét tới, nhất thời Lợi Duy Thản bị quét bay ngược, nhưng vẫn là không chịu lấy một vết thương.
Sắc mặt Phương Bình cực kì nghiêm túc, ngoại trừ Long Xà Thủy Ngân ra thì không còn phương pháp nào có thể đánh bại đối phương được.
Nhưng Long Xà Thủy Ngân đã bị đối phương giết một lần rồi, trong thời gian ngắn muốn dùng lại cũng không đợc.
Vèo!
Lợi Duy Thản bay tới từ nơi xa, dừng cách Phương Bình mấy trăm mét.
“Nếu không phải ta có thân thể bất tử thì lần này chết chắc rồi, còn là trong tay nhân loại.”
Sắc mặt hắn tái xanh nhìn qua Phương Bình, kinh hãi với trải nghiệm đùa giỡn tử thần vừa rồi.
Bất tử chi Thân, hắn cũng có, chỉ là khác loại với Phương Bình, Phương Bình thì giống như đang quay ngược thời gian, còn hắn là trùng sinh chi gãy.
Ầm!
Khoảng cách mấy trăm mét thoắt cái là qua, Lợi Duy Thản tiếp cận Phương Bình, đấm một quyền đến.
Lần này đến quả đấm cũng được hắc quang bao bọc, nói rõ hắn có bao nhiêu nghiêm túc.
Oành!
Phương Bình dùng Thần La Thiên Chinh đón lấy.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nắm đấm của Lợi Duy Thản thay đổi quỹ đạo tiến đánh Phương Bình từ một hướng khác.
Oành!
Phương Bình tiếp tục dùng Thần La Thiên Chinh, lại rất nhanh, Lợi Duy Thản chuyển hướng tiến công sang một góc khác.
Oành, oành, oành!
Sau khi đón đỡ mấy lần liên tiếp, Phương Bình rốt cuộc đã không bắt kịp nhịp chiến, bị một quyền đánh trúng.
Trên người xuất hiện một vết thương sâu, thân thể bay ngược, phần da thịt bị đấm trúng còn xuất hiện kết tinh đen ngòm.
Vèo!
Lợi Duy Thản nhanh chóng đuổi theo, nắm đấm mang theo hắc quang lại tiếp tục nện xuống.
Bạch!
Ngay lúc hai bên chuẩn bị tiếp xúc, Phương Bình thuấn di biến mất, kéo dài khoảng cách với Lợi Duy Thản.
Trước đó vì cố ý nên hắn không tránh không né nằm yên chịu đòn, vì muốn Long Xà Thủy Ngân có thể đánh lén thành công, bây giờ đã không cần nữa rồi.
Nhìn cục tinh thể ăn vào da thịt hắn, dù bị kết tinh nhưng vết thương vẫn đang dần khôi phục, Bất tử chi Thân của hắn cũng không thua kém Lợi Duy Thản là bao, dù tốc độ khôi phục có vẻ khá chậm nhưng vẫn còn cho phép được.
“Nếu đến cùng không thể giết được Lợi Duy Thản, chỉ sợ trừ ta ra không còn ai sống được.”
“Nhưng Long Xà Thủy Ngân bây giờ tạm vô dụng, ta cũng không còn cách đả thương hắn, nếu có thêm một loại năng lực nào đủ hữu ích khắc chế được lớp phòng ngự đó cũng đỡ.
Nhìn thấy Nhân tộc đang ngày càng thoi thóp, Phương Bình nhíu mày.
Tình cảnh bây giờ đã quá bất lợi cho Nhân tộc rồi, lúc đầu hắn vốn cho là có thể kết liễu dứt khoát được Lợi Duy Thản, không ngờ hắn cũng có Bất tử chi Thân.
Nhưng khi nhìn đến những cường giả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt đỉnh phong kia, lòng hắn khẽ động.
(B: Không ngờ phải không <(") Không ngờ 2k2 xuống còn 1k7 phải không <("))