Lợi Duy Thản đuổi theo, nắm đấm đen ngòm vung đánh Phương Bình , nhưng ngay trước khi khi bị đánh trúng, Phương Bình thuấn di biến mất.
Lúc xuất hiện lần nữa là đã ở kế một cường giả Ma Nhân tộc nắm giữ chiến lực Huyết Nguyệt đỉnh phong.
Nhìn thấy Phương Bình đột ngột xuất hiện, vị Huyết Nguyệt đỉnh phong này bỗng nhiên cả kinh, bùng nổ ra tốc độ nhanh nhất lùi về phía sau.
Một kẻ ngang sức với Chủ thượng như Phương Bình, hắn tự nhận không phải đối thủ nên chẳng hề do dự mà tránh né.
Nhưng hắn còn chưa kịp tránh né thì đã bị bàn tay lửa khổng lồ của Phương Bình tóm lấy.
“A!”
Trong ngọn lửa màu vàng, hắn kêu la thảm thiết, huyết nhục cháy đen, chỉ nháy mắt mà đã bị thiêu chết, thân thể hóa thành hình thái ma vật với kích thước dài đến mười mét hơn.
Chêch lệch cấp độ lớn đến năm mươi lần, cho dù là Huyết Nguyệt đỉnh phong cũng dễ dàng bị giết chết.
Vù!
Nắm lấy thi thể tên Ma Nhân tộc này, Phương Bình chui vào cửa không gian rồi lập tức đi hiến tế.
Hắn bây giờ đã hết cách tổn thương Lợi Duy Thản, nếu muốn tiếp tục chiến đấu, cũng chỉ đành gửi gắm hy vọng lên năng lực sắp được hiến tế ra thôi.
Đương nhiên, dù cho có hiến tế ra được năng lực mới thì cũng không chắc có thế đánh bại Lợi Duy Thản, nhưng còn hiến tế được tức còn có hy vọng, nếu không hiến tế thì đến nói còn khó chứ đừng làm nữa.
“Trốn vào không gian thứ nguyên.”
Lúc Phương Bình biến mất với cánh cửa không gian, Lợi Duy Thản cũng đã chạy tới.
Hơn nữa hắn còn thấy được Phương Bình đang trốn trong cánh cửa không gian.
Không phải hắn phán đoán theo trực giác hay cảm nhận siêu việt, mà là thấy tận mắt, vì tầm mắt của hắn đang dừng lại tại nơi Phương Bình đứng bây giờ.
“Cho rằng trốn sang không gian thứ nguyên thì ta sẽ bó tay sao?
Oanh, oanh, oanh!
Song quyền hắn liên tiếp đánh xé hư không, vách tường không gian kịch liệt rung động, không gian tựa như bức màn mỏng manh, rào chắc không gian trong không gian xanh lá bị trùng kích mạnh mẽ.
Răng rắc!
Rào chắc không gian bắt đầu xuất hiện vết nứt, ngày càng nhiều hơn, nếu cứ tiếp tục thì không gian xanh lá sẽ biến mất, còn Phương Bình lại xuất hiện nơi ngoại giới.
“Hiến tế!”
Bỏ thi thể Ma Nhân tộc Huyết Nguyệt đỉnh phong lên tế đàn, Phương Bình nhanh chóng hiến tế, hắn đã nghe được tiếng rào chắc không gian nứt vỡ.
Bạch!
Thi thể dưới ngọn lửa nháy mắt tàn lụi, biển sao xuất hiện trên đầu nối tiếp sau cột lửa đỏ ngòm được phóng lên cao.
Một cột sáng tím bắn ra, nổ nát hóa thành một cô gái mặc kimono trắng.
Mái tóc đen ngắn sóng vai và một đôi con ngươi đen tuyền.
Họ tên: Ryougi Shiki
[Thiên phú]
Thiên phú phát triển: xuất sắc
Thiên phú thể thuật: xuất sắc
[Năng lực]
Trực Tử Ma Nhãn: đôi ma nhãn có thể nhìn thấy sự chết của tất cả vật thể sống lẫn chết dưới dạng dây, nếu cắt theo dây sự chết sẽ tạo thành sát thương không thể phòng ngự không thể phục hồi. (B: Khét thế :v)
"Ryougi Shiki!"
Trong mắt Phương Bình lộ vẻ vui mừng, đã có phương pháp đánh bại Lợi Duy Thản.
Ngay vào lúc này…
Răng rắc!
Thanh âm vỡ vụn vâng lên, rào chắc không gian bị phá, không gian xanh lá biến mất, thân thể Phương Bình rơi xuống mặt đất, nghênh tiếp Phương Bình chính là một cú đấm mang hào quang màu đen.
Oành!
Phương Bình bị một quyền ghim xuống mặt đất, lấy hắn làm trung tâm mà xuất hiện một cái hố khổng lồ, trên người Phương Bình hiện ra vết thương tròn vo kinh dị, da thịt nơi vết thương bắt đầu kết tinh đen nhánh.
Còn chưa chờ hắn bò dậy, nắm đấm đen tiếp tục nện xuống.
"Thần La Thiên Chinh."
Không kịp bò lên, Phương Bình lại xài chiêu cũ đỡ đòn.
Rốt cuộc có thể trở tay, Phương Bình vươn mình bò dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lợi Duy Thản.
Tay phải sờ thanh Zanpakuto bên hông, một tiếng leng keng, hắn rút kiếm.
“Vừa nãy ngươi đã làm cái gì?”
Bản năng mách bảo Phương Bình đã làm gì đó trong không gian xanh lá, Lợi Duy Thản trầm tiếng nói.
Hiện tại dù không muốn thừa nhận, nhưng Phương Bình là một tên kình địch.
Nếu không bị phong ấn, hắn có thể dễ dàng giết Phương Bình, nhưng đời không có nếu như, đối mặt Phương Bình khiến hắn không giữ được thế nghiền ép.
Càng làm hắn lo hơn chính là tiềm lực của Phương Bình.
Nếu phán đoán không sai, Phương Bình cũng nắm giữ năng lực cấm kỵ như hắn, là một tên nhân loại có tiềm năng Liệt Dương cấp.
Một kẻ như vậy nếu hắn đã gặp thì không được phép tha.
Trên thực tế, mấy nhân loại nắm giữ năng lực cấm kỵ kia đều bị hắn sai sử Ma Nhân tộc hoặc tự thân ra tay tìm diệt từ trong trứng nước.
“Ngươi chờ chút là sẽ biết.”
Sát cơ tuôn trào khỏi mắt Phương Bình, dứt tiếng nói, hắn truyền tống xuất hiện bên cạnh Lợi Duy Thản.
“Hừ.”
Một tiếng khinh thường truyền ra, đã nhiều lần thấy Phương Bình thuấn di, Lợi Duy Thản tất nhiên có đề phòng.
Trước khi Phương Bình thuấn di hắn cũng đã phát động công kích, nắm đấm đen đánh tới chỗ Phương Bình xuất hiện.
“Ma nhãn.”
Hai mắt Phương Bình hóa thành hình xoắn ốc.
Trong không gian hiết tế hắn đã chọn Trực Tử Ma Nhãn, năng lực này dung hợp với Rinnegan biến dị rồi biến thành Ma nhãn, không những mang khả năng của Rinnegan, càng có thêm Trực Tử Ma Nhãn năng lực.
Vận dụng Ma nhãn, một sợi lại một sợi tử tuyến đậm màu xuất hiện trên người Lợi Duy Thản, đó chính là sự chết mà Trực Tử Ma Nhãn có thể nhìn thấy.
Không lựa chọn chống đối công kích, mà hắn quyết lấy thương đổi thương, thanh Zanpakuto trong tay cắt dọc một sợi tử tuyến.
Oành!
Nắm đấm mang hào quang màu đen nện trúng ngực hắn, xương ức vỡ vụn, ngực hắn thủng ra một lỗ, thân thể bay ngược.
Xoẹt!
Mà cùng lúc đó, Zanpakuto trong tay cũng đã không chút trở ngại tước ngang cánh tay Lợi Duy Thản.
Máu tươi phun tung tóe, một cánh tay bay lên.
Thân thể Lợi Duy Thản hóa thành tinh thể đen, dù Phương Bình toàn lực ra tay cũng không đả động gì được, sức phòng ngự kiên cố đến dọa người.
“Hừ hừ!”
Rên lên một tiếng đau đớn, sắc mặt Lợi Duy Thản tái xanh nhìn qua nửa cánh tay phải kia.
Đối phương lại lần nữa đả thương được hắn, trừ con thú triệu hồi bị hắn giết kia giờ lại có thêm thanh kiếm trong tay Phương Bình.
Năng lực hồi phục cường hãn của Bất tử chi Thân khiến cho dù mất nửa thân trên thì hắn vẫn có thể khôi phục trong giây lát.
Chỉ đứt mỗi cánh tay, đối với thân thể bất tử này đáng nhẽ phải là xây xước ngoài da, hắn chưa kịp để ý thì đã lành lại rồi.
Nhưng hiện tại nửa cánh tay cụt vẫn chưa mục lại.
Như thể có một lực lượng thần bí nào đó tác dụng lên miệng vết thương, ngăn trở quá trình tự lành.
Lần thứ nhất hắn có sự cảnh giác trong lòng.
Nếu như thứ bị đứt không phải tay mà là đầu, hắn không thể chết cũng không mang ý nghĩa sẽ được an toàn.
Bồng!
Bay ngược ra ngoài mấy ngàn mét, Phương Bình đáp đất, tặng cho đất mẹ một cái hố nữa.
Có chút khó khăn vươn mình dậy, nhưng trong mắt hắn lộ tinh quang.
Cắt theo tử tuyến đúng là có thể đả thương ma vật viễn cổ.
Bạch!
Thấy cánh tay Lợi Duy Thản vẫn chưa khôi phục được, trong lòng hắn vui mừng.
Nhờ Trực Tử Ma Nhãn, vết thương gây ra không những xuyên phá phòng ngự, còn bị ngăn cản khả năng phục hồi.
Với tình huống bình thường, vết thương đó sẽ mang tính vĩnh viễn.
Nhưng ma vật viễn cổ là trường hợp đặc thù, có Bất tử chi Thân, thương thế có thể khôi phục, nhưng cần một thời gian lâu hơn trạng thái bình thường.
Trên thực tế, tình huống tương tự cũng xuất hiện ở người hắn, bị năng lực Hắc Tinh của ma vật viễn cổ đả thương khiến tốc độ khôi phục kém xa thường ngày.
Bạch!
Vận dụng ma pháp truyền tống, hắn xuất hiện ngay bên cạnh ma vật viễn cổ.
Qua Ma nhãn, thân thể ma vật viễn cổ lại được bao trong những sợi tử tuyến đậm màu, Zanpakuto thẳng hướng ngực ma vật viễn cổ chém mạnh.
Vèo!
Thân hình Lợi Duy Thản lùi nhanh về sau né tránh.
Kéo dài khoảng cách cũng tranh thủ ngưng tụ hắc quang, bắn qua Phương Bình.
Biết Phương Bình đã có thủ đoạn đả thương hắn nên Lợi Duy Thản không còn giữ ý định chiến đấu cự li gần.
Xì xì!
Vung Zanpakuto trong tay, Phương Bình đánh tan hắc quang bắn tới.
Tuy không phải vật sống nhưng đây là năng lực công kích, cũng sẽ có cách phá giải, chỉ cần chém dọc tử tuyến công kích sẽ tan vỡ ngay.
"Vạn Tượng Thiên Dẫn."
Mắt nhìn qua Lợi Duy Thản ở xa, tay trái Phương Bình sinh ra lực hút.
Thân thể Lợi Duy Thản mất khống chế bay vọt đến chỗ Phương Bình.
“Không được!”
Thân thể mất kiểm soát khiến Lợi Duy Thản biến sắc, ngưng tụ hắc quang phản kích Phương Bình.
Xoẹt!
Zanpakuto lại được vung lên, cột sáng đen ngòm vỡ tung biến mất.
Thuận thế Phương Bình lại vẽ một đường, lưỡi đao chém qua ngực Lợi Duy Thản lúc này đã đến đủ gần Phương Bình.
Xoẹt! Oành!
Thời khắc mấu chốt, Lợi Duy Thản nâng tay trái đón lấy, cũng đá ra một cước bọc hậu.
Zanpakuto cắt qua một sợi tử tuyến trên tay trái hắn ta, hắn bị cụt ngang cù chỏ, máu tưoi phun trào.
Một cước đến sau khi cũng kịp đá trúng Phương Bình, đá hắn văng đi xa, máu tươi trào khỏi khóe miệng.