Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 443: Bắt giữ

Chương 443: Bắt giữ




Biên: Hắc Dược

“Nếu chiến đấu tiếp ta có thể phải chết!”

Mắt nhìn qua hai tay bị đứt, trong lòng Lợi Duy Thản có ý nghĩ thối lui.

Tiếp tục như vậy thì dù có Bất tử chi Thân hắn cũng sẽ chết, hoặc là bị bắt giữ.

“Nếu không có phong ấn thì tên này chẳng thể làm đối thủ với ta.”

Nghĩ đến phong ấn trên người, Lợi Duy Thản cuồng nộ.

Nếu tên phản đồ Hắc Nghịch đáng ghét kia không phong ấn hắn, tuyệt đối không có chuyện hắn thua thiệt Phương Bình.

“Cùng lắm là mấy tháng phong ấn trên người sẽ bị đánh vỡ, đến lúc đó lại giết hắn không muộn.”

Cảm thụ sơ tình trạng phong ấn trên người, tâm tình hắn ổn định lại.

Tuy cũng là phong ấn, nhưng uy lực của Hắc Nghịch kém xa tên nhân loại trước kia.

Lúc trước hắn cần đến mấy trăm năm chỉ để bào mòn phong ấn, thứ năng lực phong ấn cấp bậc cấm kỵ đó còn kéo cảnh giới hắn xuống tận đáy cấp Huyết Nguyệt.

Mà của Hắc Nghịch thì lại chỉ cầm cự được mấy tháng, hoàn toàn không thể mang đi so sánh.

Vèo!

Bùng nổ tốc độ nhanh nhất, hắn dứt khoát chạy trốn.

Chỉ cần kéo dài thêm mấy, tháng, sống qua thời kì suy yếu này thì Phương Bình chẳng còn tí uy hiếp gì.

Dù đối phương có muốn chạy trốn cũng vô ích, hắn đã đánh dấu lên người đối phương, có chạy đến chân trời góc bể cũng chẳng thể thoát.

“Tuyệt đối không thể để hắn thoát!”

Bá, bá, bá!

Vận dụng ma pháp truyền tống, thân hình Phương Bình nhanh chóng lập lòe, truy kích Lợi Duy Thản.

Tuy hắn không biết phong ấn trên người Lợi Duy Thản kéo dài được bao lâu, nhưng chắc chắn sẽ không quá lâu, trước đó cũng đã có dấu hiệu phong ấn bị vỡ.

Nếu Lợi Duy Thản giải trừ được phong ấn, dù có Trực Tử Ma Nhãn hắn cũng đành bó tay.

Với thứ gọi là sức mạnh tuyệt đối, bất luận mưu kế hay phương pháp gì cũng chỉ là bụi.

Thế nên không được phép để sổng đối phương lần này.

Bạch!

Đuổi theo hơn mười kilomet, Phương Bình chặn đầu Lợi Duy Thản.

Tốc độ của hắn ta không thể nói là không nhanh, còn vượt trội cả khoảng cách một lần thuấn di cực hạn, nhưng trên phương diện chạy đường dài thì ma pháp truyền tống là vô địch.

“Xem ra hôm nay ngươi không chết thì chính là ta.”

Nhìn Phương Bình đứng chăn đường, Lợi Duy Thản xanh mặt.

Bị một kẻ biết thuấn di truy kích, cơ hội thoát của hắn là không, nếu không thể phân thắng bại trận này coi như vô vọng.

Bá!

Hắn giơ cánh tay phải vừa được khôi phục, một cột sáng đen nhánh đánh qua Phương Bình.

Xì xì!

Phương Bình vung Zanpakuto lên, đánh tan cột sáng đen.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một cột sáng nối đuôi bắn ra từ bên trái tới.

Phương Bình kịp xoay người đánh đỡ, lại có cột sáng đen nhanh chóng bắn đến từ sau hắn.

Bá!

Thuấn di rời chỗ cũ, Phương Bình tránh được cột sáng kia, xuất hiện bên cạnh Lợi Duy Thản, một đao chém ngay hông hắn.

Lợi Duy Thản thoát trong đường tơ kẽ tóc, bùng nổ tốc độ còn nhanh hơn hắn thuấn di.

“Nhanh quá!”

Phương Bình nghiêm túc nhìn, tuy Trực Tử Ma Nhãn phá được phòng ngự, nhưng nếu hắn không chạm được đối phương thì đánh bằng mắt à.

Trong cự ly ngắn thì ma vật viễn cổ chiếm ưu thế.

“Luân Mộ: Biên Ngục.”

Hắn một tay kết ấn, bốn phân thân xuất hiện từ bóng hắn, cùng bản thể bao vây Lợi Duy Thản lại.

Tuy năng lực ẩn thân mất tác dụng, nhưng chiến lực vẫn còn xài tốt.

“Hừ.”

Lợi Duy Thản hừ lạnh một tiếng, bốn cột sáng phân biệt bốn phía đánh đến bốn phân thân.

Dùng nhân số áp chế hắn đúng thật là một phương pháp, nhưng hắn đã biết từ trận trước bốn phân thân này rất bình thường, không đủ tư cách bao vây hắn.

Nhưng chuyện bất ngờ phát sinh.

Xì xì, xì xì, xì xì, xì xì!

Trong tay bốn phân thân sinh ra bốn cây gậy đen, gọt tới bốn chùm sáng.

Nương theo thanh âm lanh lảnh, bốn chùm sáng lập tức tán loạn, bốn phân thân lại không hề hấn gì.

Bốn phân thân cũng sở hữu Trực Tử Ma Nhãn như bản thể, chiến lực giờ đây tăng vọt, không phải thứ Lợi Duy Thản dễ dàng kinh khi.

Vèo, vèo, vèo, vèo, vèo!

Bốn phân thân kèm thêm Phương Bình xông lên vây lấy Lợi Duy Thản, dần thu nhỏ vòng vây.

“Chiến lực được tăng cường!”

Thấy phân thân cũng sở hữu thứ năng lực kỳ quái kia, chiến lực tăng vọt, Lợi Duy Thản nghiêm mặt.

Bồng!

Hắn đột nhiên đạp đất. phản lực phóng hắn lên trời, để lại mặt đất một cái hố sâu cùng vòng vây năm người.

Bá!

Phương Bình thuấn di đến trên đỉnh đầu hắn, Zanpakuto trong tay gọt xuống, nhắm ngay giữa đầu, ý đồ chẻ đôi người hắn.

Vèo!

Nhanh chóng đổi hướng rơi xuống mặt đất, thoát được cú chém của Phương Bình, rồi Lợi Duy Thản lựa một phương hướng bắn ra như điện.

Nhưng trên đất có tận bốn phân thân, tuy tốc độ không bằng thì vẫn đủ trấn giữ một phương, không dễ dàng cho Lợi Duy Thản trốn.

Đã có một phân thân đánh cây gậy trong tay đến trước mặt Lợi Duy Thản.

Kèn kẹt!

Nghiêng người, hắn né được cú chém, nắm đấm gõ lên người phân thân.

Phân thân bị kết tinh bay ngược ra ngoài, triệt để hóa thành tinh thể mất sự sống.

Vòng vây trống một chỗ, tốc độ không giảm còn tăng, Lợi Duy Thản chạy vội khỏi chỗ đang đứng.

Đột nhiên hai cánh trái phải ập đến kình phong, nếu tiếp cái đà này Lợi Duy Thản sẽ bị dính đòn.

Thân hình chợt cúi, thoát được thế gọng kìm, hai tay trái phải đã khôi phục của Lợi Duy Thản bắn hắc quang về hai hướng.

Oành oành!

Hai phân thân nữa hóa thành tinh thể đen ngòm, tiếp bước con đường chết của phân thân trước.

Nếu muốn tạo phân thân lần nữa thì Phương Bình phải chờ thêm một quãng thời gian.

Bạch!

Sau lưng Lợi Duy Thản tiếp tục nổi gió, chính là công kích từ phân thân còn lại.

Nhanh chóng xoay người tiếp cận, trước khi cây gậy kịp hạ thì nắm đấm đã chạm bụng phân thân kia.

Phân thân cuối cùng cũng đành gục ngã.

Từ thời gian hai lần triệu hoán, Lợi Duy Thản suy nghĩ một hồi là biết chắc sau khi tử vong cần chờ năng lực khôi phục, tiếp đó sẽ không sợ bị bao vây nữa.

Xì.

Tiếng máu thịt bị xé rách vang lên, Lợi Duy Thản ngạc nhiên nhìn hông của mình, chỉ thấy một vết cắt ngọt xớt xuất hiện.

Nửa thân trên của hắn mất không chế trượt xuống khỏi hông.

Sau lưng hắn, một bóng người xuất hiện, là Phương Bình.

Lúc hắn bị bốn phân thân cuốn lấy, Phương Bình nắm chắc cơ hội vung đao chém ngang hông hắn, chém hắn thành hai đoạn.

Vèo, vèo!

Tuy bị chém thành hai đoạn nhưng Lợi Duy Thản vẫn chưa chết, phần thân trên dùng tay bấu víu mặt đất trườn đi một phía, phần thân dưới chạy trên đôi chân theo hướng ngược lại. (B: Không có lưu hình minh họa, mà nghĩ đến buồn cười chết được, thiện tai <(“))

“Đến giờ vẫn còn muốn trốn?”

Phương Bình cười gằn, cắm Zanpakuto lên đất, hai tay trái phải sinh ra lực hút về hai phía.

Oành!

Hai phần thân thể đang chạy vội bị kéo về, dưới sức hút mạnh mẽ mà đụng vào nhau.

Xì xì, xì xì, xì xì!

Rút Zanpakuto trên mặt đất ra, Phương Bình điên cuồng vung đao chém Lợi Duy Thản.

Trong nháy mắt đầy đủ mười đao trúng đích, hai phần thân thể của Lợi Duy Thản bị chẻ thành trăm khối nhỏ.

Máy tươi trên đất đọng thành vũng, trăm khối thịt đen ngòm chìm chìm nổi nổi trong đống dịch đỏ.

“Hô!”

Lòng Phương Bình thở phào, miệng thì thở hổn hển.

Dù là Trạng thái Siêu Xayda hay năng lực cấm kỵ thì cũng tiêu hao rất nhiều sức của hắn, trong tình huống bình thường hắn sẽ không liều mạng đến vậy.

Cũng may trong không gian hiến tế có cả một quân đoàn kỵ sĩ băng hắn tích trữ mất tháng nay, không ngừng nổ nát cung cấp năng lượng thuần túy giúp hắn kiên trì đến giờ.

“Ngưoi không giết được ta, nhiều nhất mấy tháng sau ta phá phong tìm diệt ngươi!”

Tuy bị chém ra trăm mảnh, Lợi Duy Thản vẫn chưa chết, phần đầu bị chém ra thành mấy khúc, mắt một nơi miệng một chỗ trừng nhìn Phương Bình buông lời nguyền rủa.

Bị một tên nhân loại đánh thành như vậy, đối với hắn là vô cùng nhục nhã, nhưng sau mấy lần chiến đấu hắn chắc chắn Phương Bình không có năng lực giết hắn.

Trừ phi diệt đến không chừa một cọng lông của hắn thì Phương Bình chỉ đang phí công, năng lực hiện tại là dạng phân chia, không phải tuyệt diệt, không thể khiến hắn chết đi, chỉ đang chia nhỏ một tổng số bất biến mà thôi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch