Ánh mắt Phương Bình lạnh lẽo, Lợi Duy Thản đoán không sai, lấy năng lực của hắn giết không được cái thân thể bất tử này.
Một khi phong ấn giải trừ Phương Bình khẳng định không phải đối thủ của ma vật viễn cổ.
Nhưng hắn lại không có thủ đoạn diệt trừ ma vật viễn cổ.
Ào ào ào!
Những sợi xích huyết sắc ồ ạt trào ra từ hư không, trói buộc trăm khối thịt vụn của Lợi Duy Thản.
Gom hết thân thể Lợi Duy Thản lại rồi nhấc cao lên, kéo vào hư không biến mất.
Phương Bình nhanh chóng tiếp bước theo vào không gian hiến tế.
Dù là cường giả cấp Huyết Nguyệt hắn cũng không lo chuyện đối phương thoát ra được từ Ma Vật Tế Đàn, nhưng với ma vật viễn cổ thì hắn không chắc lắm.
“Nơi này là nơi nào?”
Bị một đám dây xích đỏ ngòm trói buộc, Lợi Duy Thản hoang mang đánh giá xung quanh.
Đặc tính huyền bí kia của Ma Vật Tế Đàn vô dụng với hắn, nhưng từ những sợi dây xích hắn cảm nhận được một loại nguy cơ kinh người.
Trực giác mách bảo thứ trước mắt có thể giết hắn triệt để.
“Hiến tế.”
Phương Bình không trả lời, trực tiếp hiến tế.
Lại trì hoãn thêm giây phút nào thì nguy cơ càng cao thêm.
Hiện tại chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào ngọn lửa màu đỏ của Ma Vật Tế Đàn có thể đả thương được ma vật viễn cổ.
Phần phật!
Ngọn lửa đỏ ngòm xuất hiện, đốt cháy đám thịt xương của ma vật viễn cổ.
“A!!!”
Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, kéo dài cả hơn mấy giây sau mới biến mất, ma vật viễn cổ cần phải đốt mấy giây mới triệt để tiêu tán.
Dù thi thể của cường giả Huyết Nguyệt cũng có thể nháy mắt hóa tro tàn, nhưng thân thể của Lợi Duy Thản lại cần mấy giây mới đốt được, ngọn lửa màu đỏ quả thật rất bá đạo, nhưng thân thể Lợi Duy Thản có sức phòng ngự khiến hắn kinh hãi hơn.
Bạch!
Một tia sáng màu vàng hạ xuống, một nam tử đầu trọc xuất hiện.
Nam tử mặc bộ đồ bó sát màu vàng, lưng khoác áo choàng màu trắng.
(B: Chắc chẳng ai xa lạ với thanh niên nhọ nồi này đâu, đến cả cục đá ven đường còn được họa sĩ khắc họa chân thật hơn mặt lão <("))
Họ tên: Saitama
[Thiên phú]
Thiên phú phát triển: siêu phàm
Thiên phú thể thuật: siêu phàm
Saitama, nhân vật chính trong One-Punch Man, có tốc độ tu luyện khủng bố, chỉ trong ba năm thành vô địch thiên hạ, qua hai cột thiên phú cũng thấy được điều đó.
Nếu không có gì bất ngờ, đẳng cấp siêu phàm khẳng định chính là cấp bậc cao hơn phi phàm, đây cũng là lần đầu hắn hiến tế được thiên phú cấp siêu phàm, nhưng nghĩ đến việc phải dùng cường giả siêu việt Huyết Nguyệt hiến tế thì cũng đúng.
“Lựa chọn thiên phú phát triển.”
Không cân nhắc nhiều hơn, Phương Bình chọn thiên phú phát triển, so với thiên phú thể thuật thì hạn mức phát triển quan trọng hơn, nó quyết định cả tốc độ đề thăng thực lực lẫn giới hạn cuối cùng hắn có thể đạt được.
Bạch!
Thu được thiên phú phát triển của Saitama, Phương Bình không tiếp tục lưu lại không gian hiến tế, nhanh chóng ra ngoài quay về chiến trường cũ.
Ma vật viễn cổ dù đã chết nhưng vẫn còn thứ khiến hắn lo.
Trong trận chiến trước có hai cánh tay của ma vật viễn cổ bị chém đứt, nếu dựa theo năng lực bất tử của ma vật viễn cổ, không chừng hắn có thể phục sinh nhờ vào hai tay đó, Phương Bình cần quay về xác nhận.
Lúc xuất hiện lần nữa hắn đã ở khu vực tay trái ma vật viễn cổ rớt, hắn nhanh chóng tìm kiếm.
“Biến mất rồi, là bị lấy đi hay tự chạy mất rồi?”
Tìm một lát không thấy tung tích gì.
Trong lòng hắn có cảm giác nặng nề, dự cảm không ổn mãnh liệt trào lên, nhanh chóng truyền tống đến chỗ cánh tay khác.
Vẫn là không tìm thấy, tâm hắn trầm xuống đáy vực, tuy có khả năng bị người nhặt được, nhưng phần lớn nhất định là tay tự chạy mất.
“Phương Chiến các hạ!”
Nhìn thấy Phương Bình lần nữa xuất hiện, một đám cường giả Nhân tộc chạy đến đón.
Ai cũng thương tích đầy mình, nhân số còn thê thảm đến mức không được phần ba ban đầu.
Rất nhiều người quen không còn nữa, Ngân Xuyên gửi đến hơn ba mươi người, giờ đây tính cả Phương Bình thì cũng không đếm đủ mười đầu ngón tay.
Thương cảm trào dâng, Phương Bình hỏi.
“Ma Nhân tộc đâu rồi?”
“Sau khi ma vật viễn cổ chạy trốn, Ma Nhân tộc cũng rút lui, chúng ta không phải đối thủ nên không truy kích.”
Một cường giả Huyết Nguyệt đáp lời, lúc nói ánh mắt hắn nhìn Phương Bình đầy kính nể.
Tuy có phong ấn kéo cảnh giới xuống, nhưng ma vật viễn cổ vẫn quá mạnh, “Phương Chiến các hạ” có thể đánh bại khiến ma vật viễn cổ phải chạy mất, đủ biết người này kinh khủng ra sao.
Nếu không nhờ “Phương Chiến các hạ”, tất cả mọi người ở đây chỉ sợ không ai còn sống.
“Phương Chiến các hạ, không biết ma vật viễn cổ có trốn được không?”
Một cường giả Huyết Nguyệt khác lo lắng hỏi.
“Ta tuy giết chết hắn, nhưng ma vật viễn cổ có năng lực bất tử, khả năng rất cao là đã mượn chi trùng sinh.”
Phương Bình lắc đầu, hai cánh tay kia đã mất, khả năng ma vật viễn cổ chết thấu không cao.
Nghe Phương Bình nói, đám người còn sống không khỏi nặng lòng.
Ma vật viễn cổ chưa chết, nguy cơ chưa được giải trừ, khiến bọn họ lo hơn là phong ấn quá yếu, đến lúc phá phong chỉ sợ Phương Chiến các hạ cũng không phải đối thủ.
“Nhiều nhất mấy tháng nữa phong ấn trên người ma vật viễn cổ sẽ biến mất, nhất định phải tìm diệt hắn trong khoảng thời gian này.”
Phương Bình trầm tiếng nói.
“Ta cũng am hiểu truy tung, kính xin những người am hiểu truy tung cùng hợp tác tìm kiếm.”
Có người chuyên truy tung chủ động đứng ra tổ chức, thử nghiệm từ nơi hai cánh tay biến mất để điều tra.
Đáng tiếc, bất kể là mùi hay vết tích, thậm chí khi tức đều không cho ra kết quả cần tìm.
Đã không có phương pháp truy tìm ma vật viễn cổ, Phương Bình bất đắc dĩ đành từ bỏ.
Các khu căn cứ bắt đầu thu dọn chiến trường, tìm ra từng thi thể một, đa số đã không còn thi thể nào lành lặn, rất hiếm được người chết toàn thây.
Bên phía khu căn cứ Ngân Xuyên, từng thi thể người quen được Phương Bình tìm thấy.
Lữ Vận, Tần Lam, Hồ Ngạo Nhi, Thường Thắng…
Tâm tình nặng nề, Phương Bình nhìn kỹ lần lượt từng người.
Mấy tiếng trước còn đang sống cười nói đi lại, bây giờ chỉ còn mỗi cái xác nằm trơ, trong lòng hắn có một cảm giác bi thương không thể miêu tả thành lời.
Rồi hắn đưa mắt nhìn thi thể hai người Ngụy Vưu và Hắc Nghịch, gọi là thi thể, nhưng đúng hơn là hai khối tinh thể màu đen.
Dưới năng lực của ma vật viễn cổ, thân thể hai người bị chuyển đổi thành hắc tinh, ngay cả một mẩu xương cũng không còn sót lại.
Lòng kính nể Phương Bình dành cho hai người là cao nhất, nếu không nhờ hai người bày mưu tính kế phong ấn thực lực ma vật viễn cổ, hắn không thể nào đánh một trận ngang hàng với Lợi Duy Thản được.
Nếu không có hai người, hậu quả cuộc chiến này không ai dám tưởng tượng tiếp.
Nghĩ đến Hắc Nghịch, kính ý trong lòng hắn trào dâng, nhờ sự hy sinh cả đời của đối phương Nhân tộc mới thoát được nguy cơ lần này.
Tuy rằng nguy cơ chưa được giải trừ, nhưng ít nhất cũng cầm cự được thêm mấy tháng, cơ hội mong manh này chính là nhờ Hắc Nghịch đánh đổi một cuộc đời.
Phó cục trưởng Từ Đông đi tới, báo cáo với Phương Bình.
“Phương Chiến các hạ, không tìm thấy thi thể Phương Bình, khả năng rất cao là đã không còn.”
“Hắn cũng chưa chết.”
Phương Bình lắc đầu, sở dĩ đến cả một mẩu xương cũng không thấy vì đó chỉ là ảnh phân thân, không có thực thể.
“Vậy hắn hiện tại đang ở đâu?”
Từ Đông kinh ngạc hỏi.
"Hắn chính là ta, ta chính là hắn."
Phương Bình giải tử thuật biến thân, khuôn mặt trở về vẻ vốn có.
Sáng tạo ra thân phận Phương Chiến này mục đích là khiến mọi người không nghĩ hắn quá “thiên tài”.
Nếu cứ lấy tuổi tác hắn có mà triển lộ thực lực cấp Huyết Nguyệt, chắc chắn Ma Nhân tộc sẽ tìm diệt không tha.
Bây giờ đã không còn cần thiết, trừ ma vật viễn cổ ra đã không ai có thể là đối thủ của hắn rồi, về sau không cần che giấu thân phận.
“Cái gì?”
Nhìn thấy Phương Bình giải trừ biến thân, Từ Đông đầu tiên là cả kinh, nhưng khi nghĩ đến những năng lực tương đồng giữa Phương Chiến và Phương Bình, hắn không khỏi bừng tỉnh.
Trước đây rất lâu hắn và cao tầng Ngân Xuyên cũng đã nghi ngờ việc năng lực hai người này quá giống nhau.
Dù có liên hệ máu mủ cũng không thể cùng lúc tồn tại hai cá thể độc lập sở hữu bộ kỹ năng giống nhau nhiều đến vậy, nhưng Phương Bình và Phương Chiến là minh chứng sống.
Nếu cả hai là một người thì mọi chuyện được lí giải, lại thêm vào năng lực phân thân, hai người cùng xuất hiện đều có khả năng.
Bây giờ nghĩ lại, Phương Bình hẳn là một Huyết Nguyệt đỉnh cao che giấu thực lực, mà Phương Chiến là thân phận ngụy tạo ra để phù hợp với việc giúp đỡ khu căn cứ Ngân Xuyên.
Phương Bình mang theo những người còn sống cũng như đã chết của khu căn cứ Ngân Xuyên quay về bằng ma pháp truyền tống.
“Hừm, Ngân Xuyên bị tập kích?”
Xuất hiện trước mắt Phương Bình là khói lửa mịt mù bao phủ đường phố Ngân Xuyên.