Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 446: Ấn ký truy tung

Chương 446: Ấn ký truy tung




Biên: Hắc Dược

Sâu trong hoang dã, một cung điện lọt lòng rừng già rậm rạp, có nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt mang hoa văn vàng óng ngồi trên ngai vua cao lớn uy nghiêm.

Phía dưới hắn, bao gồm Xà Cơ, có hơn mười vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt cung kính đứng hầu.

Nam tử trẻ tuổi này chính là ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản Phương Bình cho rằng chưa chết thấu.

Đúng như Phương Bình suy đoán, nhờ vào hai cánh tay bị chặt đứt hắn sống lại.

Chỉ cần còn thừa lại một tí máu thịt là hắn có thể đội mồ sống dậy, đây cũng là năng lực Bất tử chi Thân của hắn.

Lại thêm sức phòng ngự khủng bố sau khi hóa thành tinh thể màu đen, hắn gần như là không thể giết được.

“Nhân loại quả nhiên không đáng tin, trước đây không nên chuyển hóa hắn thành Ma Nhân tộc.”

Một Ma Nhân tộc bộ dáng trung niên phát ra âm thanh vô cùng phẫn nộ.

“Chết nhanh thế thật sướng cho hắn, bằng không ta sẽ khiến hắn sống không bằng chết.”

Một Ma Nhân tộc tướng mạo âm lãnh lạnh giọng nói.

“Hắc Nghịch đến từ khu căn cứ Ngân Xuyên, chắc chắn việc này có liên quan đến nơi đó, ý của ta, bây giờ nên tiêu diệt khu căn cứ Ngân Xuyên đi.”

Một Ma Nhân tộc có thân hình cao lớn mở miệng.

“Đúng, tiến đánh khu căn cứ Ngân Xuyên đi, cho chúng thấy sự hủy diệt.”

“Tán thành”

“Đồng ý.”

Có chừng mấy vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Huyệt cùng hưởng ứng.

Nhưng ngay vào lúc này Vũ Dạ Tuyết thân mặc áo lông nói.

“Tên nhân loại trước đó giao chiến với Chủ thượng xuất thân từ khu căn cứ Ngân Xuyên.”

Nghe được lời nàng, đám quần hùng vừa phấn khích bỗng như bị tạt cho gáo nước tiểu, lập tức trầm mặt câm mồm.

Mấy tên gào to nhất còn nhanh chóng lui về sau lẩn vào hàng người khác, trốn tránh sự chú ý.

Đùa gì nghe vui thế, đến cả Chủ thượng còn chịu thiệt, bọn hắn chạy ra chẳng khác gì thèm được chết.

Bọn hắn thế nhưng là tận mắt chứng kiến, một Ma Nhân tộc Huyết Nguyệt đỉnh phong bị đối phương một kích lấy mạng.

Thực lực như vậy, dù chưa lên được Liệt Dương nhưng cũng đã viễn siêu Huyết Nguyệt đỉnh phong đồng cấp, cho dù có là mấy tên Huyết Nguyệt liên thủ cũng không có khả năng đối chọi.

“Tất cả mọi người cấm ra ngoài, chờ ta bài trừ phong ấn sẽ tự tìm hắn tính sổ.”

Trên chiếc ghế lớn kia, Lợi Duy Thản khẽ cau mày nói.

Không cần nghĩ cũng biết cái tên nhân loại gọi là Phương Chiến kia đang lật cả thế giới lên mà tìm hắn, muốn giết hắn trước khi phong ấn giải trừ.

Nên hắn tuyệt đối không thể để đối phương phát hiện được dấu vết.

“Tuân lệnh.”

Hơn mười vị Ma Nhân tộc Huyết Nguyệt lập tức cung kính cùng đáp.

“Không biết Chủ thượng cần bao lâu để đột phá phong ấn?”

Xà Cơ tiến lên một bước, cung kính hỏi.

“Ít thì một tháng, nhiều thì ba, trong thời gian này lưu ý động tĩnh các đại khu căn cứ, nhất là Ngân Xuyên.”

“Thời điểm ta khôi phục chính là ngày tàn của cả nhân loại.”

Trong mắt Lợi Duy Thản lộ ra hàn mang kèm theo vẻ nóng bỏng.

Hắc Nghịc dù là phản đồ, nhưng hắn không sai khi nói trên người Phương Chiến có bí mật.

Lúc hắn bị bắt sống đã thấy được cái tế đàn khổng lồ kia, đó hẳn là một loại vật phẩm ma hóa cường đại, bằng không cũng chẳng thể đốt hắn thành tro tàn.

Tên Phương Chiến kia có thể sở hữu chiến lực khủng bố như vậy rất có thể là từ tế đàn đó.

Nếu giết chết được Phương Chiến, thu được tế đàn, nói không chừng hắn cũng tiến thêm được một bước.

……

Biệt thự của Phương Bình trong khu căn cứ Ngân Xuyên, Phương Bình kết thúc tu luyện rời khỏi cửa không gian.

“Thiếu gia.”

Nhìn thấy hắn xuất hiện, Kim Lệ cung kính gọi một tiếng, đưa khăn lau mặt.

“Có tin tức gì của ma vật viễn cổ không?”

“Vẫn chưa có tin gì mới, không chỉ ma vật viễn cổ, cả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt cũng mất tăm mất tích.”

Kim Lệ lắc đầu trả lời.

“Cả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt cũng trốn mất dạng.”

Phương Bình nhíu nhíu mày.

Khả năng ma vật viễn cổ còn sống cực lớn, nếu tìm được dấu vết Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt thì có thể thẩm vấn lần tới chỗ ma vật viễn cổ ẩn núp.

Nhưng đến Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt cũng lặn tăm, tự nhiên mất sạch cơ hội truy tìm dấu vết ma vật viễn cổ.

“Các đại khu căn cứ có phỏng đoán gì về ma vật viễn cổ không?”

Tay phải hơi nắn cằm, Phương Bình hỏi.

“Dù ma vật viễn cổ và Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt đều biến mất, nhưng các bộ lạc Ma Nhân tộc không có động thái rắn mất đầu, tỉ lệ ma vật viễn cổ còn sống là cực cao.”

Kim Lệ hồi đáp.

“Quả nhiên chưa chết à?”

Trong lòng Phương Bình thấy nặng nề.

Hắn rất hy vọng ma vật viễn cổ chết mất xác, nhưng quá đáng tiếc, mọi manh mối đều chỉ ra Lợi Duy Thản còn sống nhăn răng.

“Kệ, không chết thì sao, giết được một lần ắt giết được lần hai.”

Ánh mắt Phương Bình trở nên sắc bén.

Thu được thiên phú phát triển siêu phàm của Saitama, thực lực hắn vẫn đang tiếp tục ngồi tên lửa mà lên, mỗi ngày đều thấy được sự khác biệt.

Saitama cần ba năm để thành thiên hạ vô địch, hắn có Hoàng Kim chi Lực nên không cần lâu như thế.

Đợi sau khi ma vật viễn cổ phá phong tái xuất, không chừng hắn đã có thực lực đánh một trận tay đôi.

Tình huống xấu nhất, dù không thể thắng hắn cũng có thể đánh bài chuồn như ma vật viễn cổ, trốn đi một năm sáu tháng này nọ.

Yến Tuyết, Phàn Huyên và thân bằng quyến thuộc khác đã được hắn bí mật đổi vị trí đến cứ điểm ẩn kia, chuẩn bị xong xuôi cho tình huống xấu nhất.

Đương nhiên, trong tình huống không đến mức tuyệt vọng thì hắn cũng không muốn làm như vậy, vì các đại khu căn cứ, đặc biệt là Ngân Xuyên cũng sẽ bị ma vật viễn cổ hủy diệt.

Nghỉ một chút, Phương Bình tiếp tục vùi đầu tu luyện, bây giờ hắn đang chạy đua với thời gian, cần phải giành giật lấy từng giây một.

“Năng lực hệ Băng và năng lực hệ Phong đã đạt đến trình độ cấm kị, mấy ngày nay không ngừng vận dụng cũng đã quen thuộc với biên độ tăng trưởng, kế tiếp đến lượt năng lực Phân Giải Trọng Tổ.”

Từ không gian hiến tế hắn lấy ra một khối kim loại màu tím, bề mặt có lấm ta lấm tấm ánh kim màu bạc.

Đây là kim loại ma hóa vũ khí cấp Huyết Nguyệt, Tinh Kim, là vật hắn mượn từ Khoa Đối kháng Ma vật mấy ngày trước.

“Phân Giải.”

Quang mang màu trắng xuất hiện, bao bọc lấy khối kim loại này, sau một khắc khối Tinh Kim này hóa thành bột phấn bay tán loạn.

“Có thể phân giải cả kim loại ma hóa cấp Huyết Nguyệt, uy lực tất nhiên là đã đạt đến cấm kỵ.”

Dù là cường giả Huyết Nguyệt trong tình huống bình thường cũng khó mà có thể phá hủy kim loại ma hóa cấp Huyết Nguyệt.

Hắn vẫn mang cảnh giới Huyết Nguyệt sơ kỳ mà có thể phá hủy kim loại ma hóa cấp Huyết Nguyệt, năng lực này không thể nào không phải cấm kỵ.

“Kế tiếp là Trọng Tổ.”

Hắn vận dụng năng lực Trọng Tổ.

theo năng lực vận hành, trong đầu hắn xuất hiện thông tin liên quan đến khối Tinh Kim này, là tổng quan thời gian tồn tại của khối Tinh Kim.

Lựa chọn một thời điểm cụ thể trong quá khứ, hắn truyền đạt mệnh lệnh Trọng Tổ, bột phấn rải rác nhanh chóng khôi phục lại như cũ, một lần nữa hóa thành khối kim loại.

“Kế tiếp là năng lực diễn sinh từ Phân Giải Trọng Tổ, bắt đầu từ Vân Vụ Tiêu Tán đi.”

Ném Tinh Kim ra nơi xa, trong tay hắn bắn ra một chùm sáng trắng, vừa vặn trúng ngay khối kim loại trên không trung.

Sau một khắc, Tinh Kim đang bay trên không tiêu tán, bụi phấn phiêu đãng.

Vân Vụ Tiêu Tán là một năng lực diễn sinh từ Phân Giải Trọng Tổ, khác biệt với cách dùng năng lực Phân Giải Trọng Tổ vừa nãy của hắn, loại năng lực này công kích được phạm vi xa, phát triển phương thức công kích cho Phân Giải Trọng Tổ.

“Tiếp theo là Tinh Linh chi Nhãn.”

Phương Bình vận dụng phương pháp thứ hai, một góc nhìn hoàn toàn mới lạ xuất hiện trong đầu hắn.

Đây là một mô hình không gian ba chiều của thế giới, có thể nhìn được khoảng cách rất xa, tầm nhìn xuyên thấu vạn vật, giống kiểu nhìn xuyên tường nhưng vẫn khác biệt.

Thế giới xuất hiện trước mắt hắn bây giờ không phải thể giới vật chất, mà được mô phỏng theo thông số của thứ nguyên.

Đây chính là thế giới chỉ có thể nhìn qua Tinh Linh chi Nhãn.

“Hừm, trong cơ thể ta…”

Ánh mắt đánh giá chung quanh, khi nhìn qua người mình, Phương Bình không khỏi sững sờ.

Qua Tinh Linh chi Nhãn hắn thấy trong cơ thể mình có một thông số khác với bản chất của “sự vật”

“Đây là cái gì?”

Trực giác mách bảo thứ tồn tại không cùng bản chất với “sự vật” này tuyệt đối không mang đến chuyện tốt.

Hắn dùng Tinh Linh chi Nhãn quan sát phân tích thứ này, rất nhanh đã có kết quả.

“Đây là một loại ký hiệu trung tung nào đó, đến tột cùng là ai lưu lại trên người ta?”

Sắc mặt hắn ngưng lại, chỉ cần ấn ký này còn, vị trí của hắn liền không phải bí mật nữa rồi, không thể nghi ngờ, mục đích của chủ nhân ấn kí này không thiện.

“Chẳng lẽ là ma vật viễn cổ…”

Bây giờ kẻ địch của hắn chỉ còn mỗi ma vật viễn cổ.

Những Ma Nhân tộc từng tiếp xúc với hắn đều đã lạnh, cũng chỉ có ma vật viễn cổ chưa bị hắn thanh trừng.

Nếu vậy ấn ký truy tung này nhất định chính là của ma vật viễn cổ lưu lại trên người hắn khi đang chiến đấu.

Mục đích chính là sau khi khôi phục thực lực sẽ đuổi giết thẳng đến chỗ hắn trước.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch