Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 447: Giải trừ phong ấn

Chương 447: Giải trừ phong ấn




Biên: Hắc Dược

"Cũng may là phát hiện ra!"

Trên trán Phương Bình đổ mồ hôi lạnh, cũng may hắn sớm phát hiện ký hiệu trong cơ thể mình.

Nếu không mà nói, nếu là lúc chiến đấu với ma vật viễn cổ không đánh lại được, vậy thì nguy hiểm rồi.

Dựa vào ấn ký trung tung này, bất kể là hắn có trốn được tới địa phương nào thì cũng không thể thoát khỏi bàn tay của ma vật viễn cổ.

"Phân Giải."

Vận dụng năng lực Phân Giải trong năng lực Phân Giải Trọng Tổ, nhất thời ấn ký trung tung bị phân giải.

Nếu không có năng lực Phân Giải Trọng Tổ mà muốn trừ đi ấn ký trung tung này, thì cũng còn có một chút phiền phức, dù sao thì đây là thứ cắm sâu trong bản nguyên của chính hắn.

Nhưng ở dưới năng lực Phân Giải Trọng Tổ, cũng có thể tinh chuẩn phát hiện ra ký hiệu này, rồi lau đi mất.

"Năng lực kế tiếp là Chất Lượng Bạo Tán, biến thể tối thượng của Phân Giải."

Trong mắt Phương Bình lộ ra một vài tia chờ mong.

Chất Lượng Bạo Tán có thể trực tiếp phân giải vật chất thành năng lượng, chỉ cần phân giải 50mg vật chất là có thể phóng xuất ra nhiệt lượng so được với 10.000 tấn TNT. (B: Dành cho các đại năng, “dựa trên công thức của Einstein (e = mc²) năng lượng phát ra thông qua sự phân hủy của vật chất, là khối lượng của chất bị phân hủy nhân với tốc độ ánh sáng bình phương” - Wiki.)

Ầm!

Vận dụng ma pháp truyền tống, hắn xuất hiện ở vùng hoang dã bên ngoài khu căn cứ Ngân Xuyên.

Kích hoạt Tinh Linh chi Nhãn, ánh mắt hắn nhìn về phía xa xa, rơi vào một giọt sương sớm còn đọng trên lá cây, phát động Chất Lượng Bạo Tán.

Ầm ầm!

Ánh sáng cùng nhiệt độ nóng cháy bùng nổ, mây hình nấm khủng bố xuất hiện, sóng xung kích cường hãn càn quét, khuếch tán ra xung quanh.

"Thần La Thiên Chinh."

Phương Bình nhanh chóng vận dụng Thần La Thiên Chinh, đỡ lấy sóng xung kích đang xông về phía mình.

Sau khi sóng xung kích càn quét qua, một khu vực có hình tròn xuất hiện, hóa thành mảnh đất khô cằn, cũng chỉ có một mảnh nhỏ phạm vi ở chỗ hắn đứng là vẫn duy trì vẹn toàn thôi.

Shiba Tatsuya cũng không dám vận dụng Chất Lượng Bạo Tán trong lúc chiến đấu với người ta, đó là bởi vì uy lực quá mạnh mẽ, hơn nữa chẳng phân biệt được địch ta, sẽ cuốn mình vào trong đó luôn.

Chẳng qua là hắn cũng không giống vậy.

Không nói đến thân thể cường hãn cấp Huyết Nguyệt của hắn, loại công kích ở mức độ này chỉ cần không phải bị vây trong trung tâm trận nổ thì không có khả năng có thể làm hắn bị thương được.

Huống chi hắn còn sở hữu Thần La Thiên Chinh cùng với ma pháp truyền tống, đủ để đỡ được và tránh thoát sóng xung kích của trận nổ một cách dễ dàng.

"Nếu là toàn lực thi triển, chỉ sợ năng lực này sẽ có uy lực mạnh nhất trong tất cả năng lực cấm kỵ mà ta sở hữu."

Vừa rồi, tất nhiên là hắn không hề dùng toàn lực, chỉ là phân giải một giọt nước mà thôi, đây cũng không phải là cực hạn của năng lực Phân Giải hiện giờ của hắn.

Nhưng dù vậy thì cũng đã có uy lực như thế rồi, có thể thấy rằng năng lực Chất Lượng Bạo Tán có uy lực cực mạnh.

Điều duy nhất cần lo lắng chính là, loại năng lực này chẳng phân biệt được địch ta, rất dễ dàng làm chính mình bị thương.

Tuy hắn không bị gò bó bởi những dụng cụ đặc thù, chỉ dám vận dụng cách đó mấy ngàn kilomet như Shiba Tatsuya, nhưng cũng cần phải cẩn thận.

Không tiếp tục thí nghiệm nữa, Phương Bình quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên, tiếp tục đầu nhập tu luyện.

Hoang dã, bên trong cung điện ở chỗ sâu trong một mảnh rừng rậm, ngay lúc Phương Bình giải trừ ấn ký truy tung, Lợi Duy Thản lập tức có dự cảm trong lòng, hắn biết ấn ký trung tung trong cơ thể Phương Bình đã bị phát hiện giải trừ rồi.

"Giải trừ thì đã có sao, khi ta ra tay với khu căn cứ Ngân Xuyên, ta không tin ngươi sẽ không lộ mặt."

Miệng hắn nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh.

Đối với phong cách làm việc của loại sinh vật như nhân loại này, hắn thật sự hiểu rõ quá rồi, có đôi khi, thường sẽ bởi vì một vài cái nhìn đạo đức hoàn toàn không cần thiết, chủ động đặt mình vào chỗ hiểm, thậm chí là chịu chết.

Tựa như Hắc Nghịch, biết rõ đối nghịch với hắn hẳn sẽ phải chết không thể nghi ngờ, nhưng vẫn không chút do dự làm như vậy.

Hắn tin rằng Phương Chiến cũng là người như vậy, chỉ cần mình tập kích vào khu căn cứ Ngân Xuyên, tất nhiên đối phương sẽ xuất hiện thôi.

Ba tháng sau, bên trong cung điện ở chỗ sâu trong rừng rậm hoang dã.

Rầm!

Một cỗ hơi thở khủng bố bùng nổ, như đại dương mênh mông vô tận ập xuống, mang theo uy thế không gì sánh kịp.

Dưới cổ khí thế kinh khủng này, cho dù là cường giả cấp Huyết Nguyệt, cũng sẽ không cảm thấy tự thân nhỏ bé cực độ.

Lúc này, một đám cường giả Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt bên trong cung điện đều có cảm giác như thế.

Trên trán đổ mồ hôi lạnh, mười mấy người chạy nhanh tới chỗ của Lợi Duy Thản, quỳ một gối xuống đất rồi cung kính nói.

"Chúc mừng Chủ thượng giải trừ phong ấn."

Có thể bộc phát ra khí tứd cường hãn như thế, không hề nghi ngờ gì, tất nhiên Lợi Duy Thản đã giải trừ phong ấn, khôi phục thực lực vốn có.

"Ừ."

Tâm tình của Lợi Duy Thản không tệ mà gật đầu, tiêu phí thời gian ba tháng, cuối cùng hắn cũng giải trừ được phong ấn trên người, khôi phục lại cấp Liệt Dương.

Với cảnh giới cấp Liệt Dương của hắn cộng thêm năng lực cấm kỵ, hắn tin rằng, hắn bây giờ đã đủ để dễ dàng gạt bỏ cái tên nhân loại Phương Chiến kia rồi.

"Bây giờ cái tên nhân loại Phương Chiến kia đang ở đâu?"

Ánh mắt hắn lộ ra sát khí lạnh như băng, hắn dò hỏi.

"Sau khi hắn quay trở về khu căn cứ Ngân Xuyên thì đã biến mất vô tung, ta nhiều lần phái Ma Nhân tộc lẻn vào tìm hiểu, nhưng cũng không có tìm thấy tin tức của hắn." Xà Cơ hồi đáp.

"Có thể xác định hắn đang ở khu căn cứ Ngân Xuyên hay không?"

Lợi Duy Thản hỏi.

"Không thể, nơi mà đối phương che giấu thuộc loại cơ mật cao nhất của khu căn cứ Ngân Xuyên, người biết được cực ít."

Xà Cơ hổ thẹn mà nói.

"Đã ẩn tàng rồi? Cũng được, đợi ta ra tay với khu căn cứ Ngân Xuyên, ta không tin ngươi không xuất hiện."

Lợi Duy Thản hơi cau mày, sau đó dần dần giãn ra.

Chỉ cần hắn ra tay với khu căn cứ Ngân Xuyên, hắn tin đối phương sẽ chủ động nhảy ra, hắn thật sự hiểu quá rõ tính cách của tên nhân loại Phương Chiến này rồi.

Xem mạng sống của người khác còn quan trọng hơn cả mạng sống của mình, quả thực là ngu xuẩn đến cực điểm, chẳng qua là cũng chính là loại ngu xuẩn này giúp hắn có cơ hội trục lợi.

"Xuất phát đến khu căn cứ Ngân Xuyên!"

Hắn hạ lệnh.

"Vâng!"

Một đám Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt đều kích động mà đáp.

Hiện giờ thực lực của Chủ thượng đã khôi phục, cho dù là cái tên nhân loại Phương Chiến kia tất nhiên cũng không phải đối thủ của hắn, thời cơ hủy diệt nhân loại cuối cùng đến rồi.

Mấy ngày sau, Lợi Duy Thản cộng thêm hơn mười vị Ma Nhân tộc cấp Huyết Nguyệt xuất hiện ở bên ngoài khu căn cứ Ngân Xuyên.

"Hắc Viêm."

Ánh mắt nhìn về khu căn cứ Ngân Xuyên, trên mặt Lợi Duy Thản lộ ra vẻ lạnh như băng.

Ngọn lửa màu đen vô tận phóng ra mãnh liệt, hóa thành sóng biển màu đen, tập kích về phía khu căn cứ Ngân Xuyên.

Đây là một kích mang tính hủy diệt, là đủ để dễ dàng xóa sổ khu căn cứ Ngân Xuyên chỉ trong một kích.

"Đến rồi."

Trong căn biệt thự của Phương Bình ở khu căn cứ Ngân Xuyên, sắc mặt của Phương Bình chợt trở nên ngưng trọng.

Bá!

Thuấn di một cái, hắn xuất hiện trên không khu căn cứ Ngân Xuyên, ngay khi vừa xuất hiện, hắn vận dụng Thần La Thiên Chinh, mãnh liệt càn quét hướng về phía biển lửa màu đen đang đến.

Biển lửa màu đen bị đánh tan, ngọn lửa màu đen vẩy ra xung quanh, tựa như mưa sao băng màu đen, bắn tung tóe ra xung quanh.

Từng cái hố như bị thiên thạch đập ra xuất hiện, mặt đất biến thành mảnh đất khô cằn, chỗ trung tâm lại hòa tan thành nham thạch nóng chảy, hết thảy sinh vật bị diệt sạch.

"Quả nhiên không trốn."

Nhìn Phương Bình xuất hiện đỡ lấy công kích, trên mặt Lợi Duy Thản lộ ra một nụ cười trào phúng.

Như hắn đoán trước, đối phương cũng không vứt bỏ khu căn cứ Ngân Xuyên mà chạy trốn, chung quy thì đối phương chỉ là một tên phàm nhân bị ý thức trách nhiệm và chủ nghĩa anh hùng trói buộc mà thôi. (B: Chủ nghĩa anh hùng không đáng sợ, chủ nghĩa anh hùng cá nhân mới là địch… Còn vô địch hay ra địch thì /quác/

<(“))

"Thực lực đã khôi phục lại rồi."

Nhìn chằm chằm vào ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản, vẻ mặt Phương Bình ngưng trọng lại.

Hơi thở trên người ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản kia tựa như đại dương mênh mông, rõ ràng là biểu lộ ra thực lực đã khôi phục lại.

Hít sâu một hơi, hắn nói.

"Muốn chiến cũng được, chẳng qua là phải rời xa khu căn cứ Ngân Xuyên, hơn nữa trước khi chúng ta chiến đấu phân thắng bại, một bên các ngươi không được ra tay với khu căn cứ Ngân Xuyên."

"Ngươi có tư cách nói điều kiện với ta sao?"

Lợi Duy Thản khinh thường mà cười lạnh.

"Nếu khu căn cứ Ngân Xuyên bị diệt, ta tuyệt đối sẽ rời đi trước, ta có được năng lực không gian, nếu ta muốn chạy, ngươi không ngăn được đâu."

Phương Bình uy hiếp mà nói.

"Phải không? Ngươi thử xem xem bây giờ ngươi còn có thể vận dụng được hay không."

Trong mắt Lợi Duy Thản lộ ra một tia trào phúng.

Biết rõ Phương Bình sở hữu năng lực không gian, tùy thời đều có thể mượn dùng năng lực không gian mà chạy thoát, tất nhiên là hắn là đã có đề phòng rồi.

Tuy rằng hắn không có năng lực không gian, nhưng làm một bộ vật phẩm ma hóa giam cầm không gian cũng không hề khó, hiện giờ vật phẩm ma hóa không gian này đã được hắn vận dụng rồi, trong phạm vi năm kilomet, hết thảy năng lực không gian đều bị cấm chỉ.

Vèo!

Phương Bình thử vận dụng ma pháp truyền tống, lập tức phát hiện một loại lực giam cầm nhằm vào năng lực không gian, dưới loại lực giam cầm này, ma pháp truyền tống trở nên vô hiệu.

Ma vật viễn cổ Lợi Duy Thản là có chuẩn bị mà đến, hẳn là đã chuẩn bị vật phẩm ma hóa có thể giam cầm không gian nào đó rồi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch