Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quan Cư Nhất Phẩm

Chương 1189: Quân Thần Phụ Tử (3)

Chương 1189: Quân Thần Phụ Tử (3)




Dịch: lanhdiendiemla.

Người bên ngoài nghe thếy tiếng la hét hoảng loạn, đang tò mò không biết chuyện gì xảy ra thì một đám thái giám và ngự tiền thị vệ xúm quanh một cái kiệu từ phòng trực đi ra.

- Quỳ xuống, không được nhìn.

Ngô thái giám dẫn người Đông Xưởng chạy tới quát tháo.

Lúc này dùng đầu gối mà nghĩ cũng biết chính chủ trên kiệu là ai rồi.

Mọi người hoảng sợ trao đổi ánh mắt với nhau, không ngờ hoàng đế ngự giá thân lâm nghe cuộc biện luận này...

Đợi người trong cung đi hết, hội trường lặng ngắt như tờ, chuyện hôm nay gây chấn động quá lớn, bọn họ cần thời gian tiêu hóa và cảm nhận.

Từ Vị đứng dậy phủi bụi trên áo, thở dài:

- Chư vị, vốn có chiêu đãi, nhưng..

Mọi người hiểu cả, lúc này ai dám công khai ăn uống là chán sống rồi.

~~~~~~~~~~~~

Hậu viện Bắc trấn phủ ti.

Thẩm Mặc sắp tức phát điên rồi.

Nội dung cuộc biện luận đúng nguyên bản chuyển tới tay y chỉ sau hai khắc, Thẩm Mặc xem xong như muốn giết người. Lý luận phê phán quân chủ quân quyền mà y tốn mấy năm trời viết ra chẳng được thể hiện. Những người y an bài trước bị lời Lý Chí sửa lời, kết quả cuộc đại hội lớn kết thúc trong lặng lẽ.

Nghĩ tới tâm huyết uổng phí, cơ hội ngàn vàng bỏ lỡ, Thẩm không khống chế được tâm tình, nóng nảy đi vòng quanh phòng. Nếu chẳng phải đang bị giam lỏng, y đã xông tới bóp chết đám người kia.

Thấy đại nhân mặt lúc xanh lúc đỏ, hung dữ khác thường, Chu Thập Tam thận trọng hỏi:

- Đại nhân làm sao thế?

Thẩm Mặc dù nổi trận lôi đình, nhưng còn chút tỉnh táo, sao nói thực với hắn được, nhưng cũng chẳng muốn trả lời qua loa, đi sầm sầm ra phía cửa.

- Đại nhân muốn đi đâu?

Chu Thập Tam vội đi theo.

- Ăn đồ hư đau bụng, đi ngoài.

Thẩm Mặc tức tối nói.

Thẩm Mặc vừa nói vừa ra ngoài, thiếu chút nữa xô phải một người, nhìn kỹ lại thì ra là người đưa tin mới nhất tới.

Hầm hừ cầm lấy, Thẩm Mặc như bị nước lạnh dội từ trên đầu xuống, chỉ thấy bên trên đó viết " nội thị, ngự tiền bao vây quanh một chiếc kiệu từ phòng trực đi ra, Ngô Thân quát không cho mọi người nhìn..."

Không ngờ Gia Tĩnh ở bên nghe, cuối cùng còn xảy ra chuyện giữa chừng, nếu đám Lý Chí đem những lời kinh hãi thế tục mà y chuẩn bị nói ra, hậu quả không dám tưởng tượng.

Thẩm Mặc vã mồ hôi lạnh đứng ngây ra tại chỗ, Gia Tĩnh nếu xảy ra bề gì vào lúc này, mạng y coi như cũng hết.

~~~~~~~~~~~~~~~~

Tây Uyển.

Từ Giai suất lĩnh lục bộ cửu khanh quỳ ngoài đạo quán, chúc phúc cho đương kim thánh thượng.

Ai nấy mặt đều vô cùng thành kính, kỳ thực mỗi người mang tâm sự khác nhau.

Có điều Từ Giai thì thực lòng cầu nguyện, mặc dù không tham gia cuộc biện luận, nhưng chuyện xảy ra nơi đó ông ta biết hết.

Ban đầu Từ Giai chấn kinh bởi lời lẽ của Lý Chí, nhưng may mà hồi sau hắn kéo léo hạ mình khuyên gián hoàng đế, Từ Giai ước chứng hoàng đế nguôi giận kha khá, mạng của Hải Thụy giữ được rồi.

Ai ngờ hoàng đế đột nhiên bệnh nguy, nếu như băng vào lúc này thì đại la kim tiên cũng chẳng thể cứu được Hải Thụy nữa, Dụ vương đăng cơ chuyện đầu tiên là phải giết Hải Thụy bái tế Gia Tĩnh...

Hải Thụy chết, Lý Chí chẳng sống nổi, thậm chí Thẩm Mặc dù có được Dụ vương coi trọng nhưng khó tránh khỏi kết cục lưu đày ba ngàn dặm, vĩnh viễn không được sử dụng.

Từ Giai không muốn thấy cảnh này, cho nên ông ta mời Lý Thời Trân tới, bất kể ra sao cũng phải cứu hoàng đế qua được ải này. Nhưng Lý Thời Trân nói, y thuật cao tới đâu cũng không thể cải tử hồi sinh, dương thọ hoàng đế nếu đã hết, chẳng ai cứu được.

Từ Giai cầu hết thần phật trên trời, mong ông trời có mắt đừng đón con mình về.

Quỳ đằng sau Từ Giai là một lão giả vóc người khôi ngô, tướng mạo đường đường, là binh bộ thượng thư Dương Bác. Luận công tích, luận năng lực, luận thế lực, ông ta đều đứng đầu triều, tới ngay Từ Giai cũng phải kính ông ta ba phần.

Dương Bác lần này về kinh có thể nói là thỏa lòng thỏa dạ, mười mấy trước ông ta làm binh bộ thượng thư rồi, nếu lần này vẫn chức cũ, đúng là đập đầu chết cho xong. Chỉ có vào nội các mới xứng đáng với công lao và năng lực của ông ta...

Tháng này vốn đình thôi rồi, nhưng hoàng thượng bệnh nguy với ông ta mà nói đúng là chuyện hỏng to. Nếu không nhập các trước khi tân vương đăng cơ, thì đám người thân tín của Dụ vương sẽ chen vào, lúc đó hi vọng nhỏ hơn nhiều.

Đầu không nhúc nhích, chỉ dùng khóe mắt liếc nhìn Quách Phác và Cao Củng hai bên, thầm thở dài:" Xem ra phải thương lượng với hai vị này." Ông ta chuẩn bị sẵn sàng hoàng đế giá băng.

Quách Phác và Cao Củng lúc này trấn tĩnh hơn nhiều. Quách Phác kết đồng minh với Cao Củng, từ đó leo lên thuyền của Dụ vương, giờ thuyền cũ sắp chìm, thuyền mới sắp ra biển lớn, sao ông ta lại chẳng vui.

Cao Củng tâm tư phức tạp hơn nhiều, vài ngày trước Từ Giai nói muốn tiến cử ông ta nhập các, đương nhiên đây là chuyện tốt, nhưng quy củ quan trường là nợ nhân tình phải trả.

Năm ngoái ông ta làm chủ khảo, từng vì đề thi phạm húy thiếu chút nữa bị Gia Tĩnh đuổi về quê, Từ Giai khéo léo hóa giải cho ông ta tai kiếp này. Có điều ông ta không cảm kích, vì đó chẳng phải là chuyện to tát gì, cùng lắm về nhà nghỉ ngơi một thời gian, Dụ vương đăng cơ, ông ta chẳng quay lại hay sao?

Nhưng người khác thì đều nghĩ Cao Tân Trịnh nợ ân tình của Từ Hoa Đình.

Mời nghĩ tới đó Cao Củng đã phát ngán, nợ ân tình người ta cũng đành, nhưng sao đó lại là Từ Giai? Ông ta chẳng có thù riêng gì với Từ Giai, nhưng chính kiến hai người khác nhau như trời với đất, không hòa hợp được.

Giờ Từ Giai tiến cử ông ta nhập các, với người khác thì đúng là cầu mà chẳng được, nhưng Cao Củng không muốn, ông ta là sư phụ thái tử, chức thủ phụ chạy không thoát được, cần gì phải gấp?

Hơn nữa trong mắt Gia Tĩnh thì ông ta chẳng là gì, vào nội các thành nha hoàn cho Từ Giai sai phái là cái chắc, làm gì cũng phải nín nhịn, tính thế nào cũng thấy lỗ.

Nhưng trong mắt người đời thì không thể chỉ biến lấy mà không biết trả. Từ Giai đã nói, nếu ông ta không đồng ý thì với người khác sẽ thành hạng chỉ biết ăn không biết bỏ, sau này còn làm gì được nưa? Nhưng đồng ỳ thì nợ ân tình lớn, thật khổ não vô cùng.

Hiện giờ Gia Tĩnh tựa hồ sắp chết rồi, ông ta chờ mong thời khắc đó tới, lúc đó Dụ vương lên ngôi, ông ta nhập các là đương nhiên, Từ Giai chẳng thể mặt dày cho rằng mình ban ân tình cho người khác.

Vì thế Cao Củng vái thần phật khắp trời, cầu ông trời mau đón con ông ta về.

Các công khanh đại thần khác nếu không có cơ hội thắng tiến thì chỉ thuần túy là đóng kịch phụ họa, mỗi Lý Xuân Phương là không hi vọng Gia Tĩnh đế chết, đơn giản là không muốn nhân sinh hoàn mỹ của mình bị vấy bẩn, nếu không người ta sau này nói vì Lý Xuân Phương hắn cãi không lại khiến hoàng đế tức chế, thế thì quá mất mặt.

Nếu Gia Tĩnh đế biết mà biết suy của đám đại thần, chắc chắn sẽ tức tới bật thẳng dậy, sau đó bóp chết từng tên một...

Từ Tam Thanh điện đi ra, đám Từ Giai đợi trong trị phòng ngoài tẩm cung, đợi từ trưa tới nửa đêm, đợi tới lưng mỏi nhừ, bụng lép kẹp, mắt hoa lên nhưng vẫn chưa biết hoàng thượng sinh tử ra sao.

Có lẽ là đói tới mất trí rồi, Cao Củng đột nhiên đề xuất mời Dụ vương tiên cung, lập tức bị một loạt ánh mắt quái dị chiếu vào? Thầm nghĩ:" Có ai tranh với ông ta đâu, cần gì phạm vào thứ tối kỵ này?"

Cao Củng biết lỡ lời, nhưng không muốn mất mặt, liền nói:

- Ta nghĩ lúc bệnh tật có con cái bên cạnh, tâm tình ắt sẽ tốt hơn.

Từ Giai khẽ gật đầu:

- Nói đúng lắm... Nhưng cần xin ý chỉ.

Cao Củng thầm nghĩ:" Thế khác gì không nói?" Nhưng ông ta biết vào lúc mẫn cảm này nói nhiều sai nhiều liền ngậm miệng lại.

Tới canh ba, Lý Thời Trân mệt mỏi xuất hiện, các vị đại thần đồng loạt đứng dậy, đi với bước mới nhớ tới tôn ti, chậm bước lại để Từ Giai đi đầu.

- Sao rồi?

Từ Giai hỏi gấp.

- Tại hạ tận lực rồi.

Lý Thời Trân thở dài:

- Nhưng bệ hạ không tỉnh lại.

-o0o-


















trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch