Sở Tiên đi thẳng tới bàn tiệc, cười nói với mấy người đang ngồi đó.
Đám người trên bàn tiệc nhìn Sở Tiên không mời mà tới, trên mặt không lộ ra nổi một tia vui vẻ.
- Chỗ này có lẽ không phải là chỗ mà cậu nên ngồi đâu, Thanh Tùng sắp lại đây rồi.
Một phù rể nói thẳng với Sở Tiên không kiêng nể gì.
- Chú rể tới thì tôi sẽ đi, có điều tôi nghĩ tôi ngồi đây có lẽ vẫn tốt hơn.
Một đám người thành phố không hiểu lễ nghĩa muốn ép rượu người nhà tôi. Sở Tiên nhún nhún vai, trực tiếp cầm một cái ly mới, rót đầy rượu.
- Sao thế? Chẳng lẽ mọi người không uống rượu sao, uống nào.
Gương mặt Sở Tiên đầy trào phúng nhìn bọn họ.
- Haha.
Mấy người trên bàn tiệc đều phá lên cười.
- Mặc dù cậu cực kì không lễ phép nhưng mà nếu như cậu đã muốn uống rượu thì đám người chúng tôi đây rất vinh hạnh được bầu bạn đến tận cùng.
Một phù rể lạnh lùng nói với Sở Tiên.
- Nhớ câu nói này của anh đấy nhé.
Sở Tiên khẽ cười, giơ ly rượu lên.
- Kính mọi người một ly, mặc dù mấy người các anh đều vô cùng táo bạo và liều lĩnh.
Sở Tiên rót đầy ly rượu, nói với mấy người họ.
Tiểu Vân ở bên cạnh nhíu mày, kéo kéo Tiểu Dĩnh.
- Không sao đâu chị, ai bảo bọn họ bắt nạt chúng ta.
Tiểu Dĩnh nhỏ tiếng đáp.
Sắc mặt Tiểu Vân có chút không tốt, vừa nãy cô cũng uống không ít rượu. Ngồi cùng bàn đều là bạn bè của Thanh Tùng, cô hiểu rất rõ thân phận của đám người này.
Chính vì bởi vì như vậy nên cô mới cảm thấy áp lực của bản thân là vô cùng lớn.
Mỗi người con gái đều mơ ước có thể gả vào một gia đình giàu sang quyền thế, thế nhưng khi thật sự được gả vào rồi thì phải tìm cách “thích ứng” với những mối quan hệ này, trong quá trình đó nhất định sẽ phải chịu rất nhiều ấm ức.
Cô không biết Sở Tiên, Tiểu Dĩnh và mấy người kia có mâu thuẫn gì, chỉ cảm thấy là bọn họ có chút quá đáng. Thế nhưng lại không thể tỏ ra bất kì ý tứ bất mãn nào.
Nếu như cô cũng là con gái của một gia đình giàu có quyền thế như họ thì tình cảnh hôm nay chắc chắn sẽ không giống như thế này, cô hoàn toàn có thể từ chối bọn họ.
Tiểu Vân thở dài một tiếng bất lực, hi vọng đừng phát sinh ra bất cứ chuyện gì không vui. Chỉ có thể ngồi một bên không nói gì.
- Tôi rất khâm phục dũng khí của cậu! Ở thành phố Côn Sơn này mà dám nói với chúng tôi những câu như vậy.
Một phù rể nhếch miệng cười, trực tiếp uống cạn ly rượu trong tay.
- Haha, cạn rồi.
Một phù rể uống cạn, sau đó lại rót đầy ly.
- Nào, người anh em, uống một ly chứ.
- Được thôi.
Sở Tiên biết đối phương là đang muốn ép rượu hắn. Thế nhưng hắn nào có để ý, rót đầy một ly rồi một hơi uống cạn.
- Haha, cũng có khí phách đấy.
Phù rể bên cạnh nói.
- Hi vọng mọi người đến cuối cùng đừng biến thành những người yếu ớt.
Sở Tiên rót đầy ly rượu rồi lại lần nữa một hơi uống cạn.
Một ly rượu trắng ước chừng khoảng hai lạng, vậy thì năm ly là một cân rồi. Hơn nữa trong thời gian đó còn uống không ngừng nghỉ, với tốc độ này thì ai cũng không chịu nổi.
Thế nhưng khi hết một vòng rượu, Sở Tiên vẫn giống như người bình thường, chẳng có vấn đề gì. Khiến cho sắc mặt của mấy tên phù rể có chút sững sờ.
Cạch!
Sở Tiên đi tới bên kia, ôm một thùng rượu tới.
Một thùng vừa hay có đủ sáu chai.
- Uống từng ly một thì chậm quá! Hay là như thế này đi, cạn từng chai một được không?
Sở Tiên khẽ cười rồi trực tiếp mở cả sáu chai rượu ra, cầm lấy một chai rồi sau đó truyền cho năm người phù rể bên cạnh.
- Tôi cạn trước, mấy người ai trước đây?
Sở Tiên mở chai rượu trắng, rót thẳng vào miệng.
Một chai rượu trắng một cân không đến năm giây đã đi thẳng vào bụng. Sở Tiên lại chẳng có chút gì là khác thường, giống như là chưa từng uống một ly nào vậy.
Cạch! Sở Tiên đặt cái chai rỗng lên bàn.
- Đừng làm người yếu đuối như vậy chứ, mọi người ai trước đây?
Lúc Sở Tiên uống hết một chai rượu, cả bàn tiệc chợt rơi vào im lặng.
Sắc mặt năm người phù rể đã có chút không ổn nhìn Sở Tiên uống xong, lại nhìn thấy ánh mắt của hắn. Sắc mặt không ngừng biến đổi.
Đây.. cmn là người đang uống rượu sao? Cho dù là nước thì cũng không thể uống nhanh như vậy được!
- Sao vậy? Vừa nãy không phải là cứ luôn ép rượu sao?
Sở Tiên trừng mắt nhìn bọn họ.
- Tại sao lại không uống nữa thế? Một đám ăn hại?
Sở Tiên mắng thẳng vào mặt mấy người họ.
- Hừ, đây cũng là phong tục của mấy người mà!
- Này, có phải là tên tiểu tử cậu muốn kiếm chuyện không?
Một người phù rể sắc mặt cực kì khó coi, nhìn chằm chằm Sở Tiên.
- Đúng là đang kiếm chuyện đó, sao nào? Thành phố Côn Sơn không phải là địa bàn của mấy người sao? Hẹn thời gian và địa điểm đi.
Sở Tiên ngả người dựa vào ghế, đốt một điếu thuốc, cười cười nhìn bọn họ.
- Haha.
Một tên phù rể phá lên cười, ánh mắt lóe lên một tia hung hãn.
- Thật đúng ý tôi.
- Haha, tôi thích đấy.
Một phù rể khác trong mắt cũng ánh lên sự phẫn nộ, bật cười.
- Thật sự là nhớ cái cảm giác này quá, haha, cái kiểu hẹn nhau đánh nhau như này hình như đều là từ lúc còn đi học.
- Thú vị, thú vị đấy.
Mấy người rõ ràng là bị sự khiêu khích của Sở Tiên làm cho tức giận, sắc mặt đều lộ ra sự hung hãn.
- Thích là được rồi.
Sở Tiên nhìn thời gian.
- Vậy thì tối nay 8h đi, địa điểm là sân bay ở gần đây. Nhớ, có thể mang theo “hậu thuẫn” gì thì nhớ mang hết đi... Nếu không, tôi sợ là mấy người không còn cơ hội nữa.
- Haha, được được.
Một tên phù rể đứng lên.
- Nếu như cậu có thể an toàn rời khỏi thành phố Côn Sơn, vậy thì Lý Thông Quân tôi đây không cần phải lăn lộn ở Côn Sơn này nữa rồi.
- Lăn lộn sau này được nữa hay không thì tôi không biết nhưng ngày mai chắc là anh bạn không lăn lộn nổi đâu.
Sở Tiên cười nói.
- Haha, được.
Hắn cười lạnh vài tiếng rồi đi thẳng ra bên ngoài, mấy tên phù rể trên bàn tiệc đều trừng mắt nhìn Sở Tiên rồi cũng vội vàng nối gót theo sau.
- Tiểu Tiên, như vậy có phải là không ổn lắm không?
Tiểu Dĩnh nhíu mày, đối với sự khiêu khích vừa nãy của hắn mặc dù không có gì bất mãn thế nhưng đối với những ngày tháng sau này của chị họ thì sẽ không tốt.
- Anh tự có chừng mực.
Sở Tiên khẽ cười, nhìn chị họ Tiểu Dĩnh bên cạnh.
- Không cần lo lắng, việc này cứ giao cho em đi.
Đối với địa vị của Tiểu Vân, hắn cũng coi như là nhìn ra được đôi chút.
Mặc dù không gặp phải phân biệt đối xử quá lớn, thế những bạn bè và người thân của Thanh Tùng. Rõ ràng là không quá tôn trọng một cô gái đến từ nông thôn như Tiểu Vân, không hề có thái độ bình đẳng.
Cơ mà sau ngày hôm nay, có lẽ bọn họ nên biết là cần phải đối xử với Tiểu Vân bằng thái độ như nào.
- Không cần lo lắng cái gì? Tiểu Vân, người họ hàng này của cậu thật là không biết phân biệt tốt xấu mà, cậu không phải là không biết thân phận của mấy người bọn Lý thiếu chứ.
Lúc này, một phù dâu ngồi bên cạnh Tiểu Vân chợt lên tiếng.
- Được rồi Tịnh Tịnh, mấy cậu nếu như không còn việc gì nữa thì về đi.
Tiểu Vân nhíu nhíu mày, sắc mặt có chút khó coi.
Toàn bộ phù dâu đều là bạn bè đồng nghiệp của cô, thế nhưng lúc nãy, khi mà mấy phù rể kia ép rượu thì mấy người đó đều chẳng lên tiếng nói đỡ một câu nào, lại còn liên tục khuyên uống, rõ ràng là đang muốn lấy lòng mấy phù rể kia.
Điều này khiến cô thấy rất buồn, cô không ngờ rằng bạn bè của mình lại là người như vậy.
Người tên Tịnh Tịnh đó nghe thấy lời Tiểu Vân nói, sắc mặt lập tức thay đổi dữ dội, sau đó tức giận đứng dậy rời đi.
Mấy phù dâu còn lại sắc mặt cũng có chút khó coi, chần chừ nói một tiếng rồi cũng đứng lên.
- Tiểu Tiên.
Tiểu Dĩnh nhìn thấy nét mặt chị họ mình không vui, sắc mặt cũng liền thay đổi.
- Không sao đâu.
Sở Tiên vỗ vỗ vai Tiểu Dĩnh.
- Nói với chị họ em, gia đình chúng ta cũng là gia đình giàu có, quyền thế. Cho dù phải gả xa đến nơi đất khách thế này thì không cần phải kiêng nể cái gì hết, cũng không cần phải chịu ấm ức. Chỉ là một Lưu gia nho nhỏ và một thành phố Côn Sơn bé xíu thôi mà.
Tiểu Dĩnh nghe thấy những gì Sở Tiên nói, hai mắt liền phát sáng lên.
Bây giờ cô đã hiểu ý của Sở Tiên.
Mấy ngày nay, mặc dù Lưu gia cũng đối xử với Tiểu Vân không quá hà khắc. Thế nhưng vẫn có thể nhìn ra Tiểu Vân trước mặt bố mẹ Thanh Tùng phải cẩn thận từng li từng tí, rõ ràng là rất sợ hãi và lo lắng.
Biểu hiện như vậy đối với một cô gái xuất thân từ nông thôn là điều rất thường thấy.
Thế nhưng, chị họ của cô lại không phải là một cô gái nông thôn bình thường. Tiểu Vân là chị họ của cô, cũng là chị họ của Sở Tiên.
Tất cả những gì gọi là gia đình giàu có quyền thế đối với Sở Tiên mà nói thì chẳng có gì khác so với người bình thường.
Bây giờ, Tiểu Dĩnh có thể tự hào mà nói rằng, chỉ cần là người có quan hệ thân thích với Sở Tiên đều là người thuộc gia đình giàu có quyền thế.
Vì thế, chị họ của cô có được mối quan hệ này của cô thì cũng là người giàu có, không cần phải chịu ấm ức trước mặt bất cứ người nào hết.
- Vậy thì tùy anh đó, để em nói với chị họ em.
Tiểu Dĩnh cười ngọt ngào, hôn hắn một cái.
- Hehe, bây giờ thì đã biết sự “hao tâm tổn sức” của anh rồi chứ.
Sở Tiên cười nói.
Đôi với năm người phù rể kia, Sở Tiên luôn cảm thấy không thoải mái. Thế nhưng nể mặt bọn họ là bạn của chồng chị họ Tiểu Dĩnh nên cũng không muốn làm khó bọn họ.
Bây giờ, bọn họ là bạn của chồng Tiểu Vân thế nhưng lại chẳng phải là bạn của Tiểu Vân, lại suy nghĩ thêm vấn đề về địa vị những ngày sau của chị họ Tiểu Dĩnh... Hắn cố tình chọc tức mấy tên đó, làm một việc “giết gà dọa khỉ”, tạo thanh thế cho chị họ Tiểu Dĩnh.
Tiểu Dĩnh với Tiểu Vân thì thầm to nhỏ nói cái gì đó, Tiểu Vân khẽ liếc nhìn Sở Tiên sau đó gật gật đầu, không nói gì.
Sở Tiên cười lại với cô rồi móc điện thoại ra. Mở Wechat lên, tìm một nhóm chat.
Nhóm chat này là Vạn Giang kéo hắn vào, trong nhóm có Vạn Giang, Giang Lưu Vũ, Cổ Thành, Đặng Huy,... thậm chí còn có cả Hoa Long và vài người nữa mà Sở Tiên không quen.
Lúc vừa mới gia nhập nhóm chat này, Hoa Long còn ở trên Wechat nói một loạt lời xin lỗi với Sở Tiên.
Sở Tiên cũng chẳng để ý, hắn rất ít trò chuyện trong nhóm chat. Có điều mỗi lần mà hắn nói thì mấy người trong nhóm chat đều xuất hiện nói vài câu.
- Muốn nhờ mọi người giúp đỡ đây.
Sở Tiên cười cười, hắn cũng không sợ nợ người khác ân tình. Muốn trả ân tình của người khác, đối với hắn mà nói thì đơn giản vô cùng, một lần trị liệu từ trường, một chút hạch tâm, đừng nói những tiểu thiếu gia này, ngay cả người thuộc tầng lớp đại lão như mấy người Thạch Lão cũng bằng lòng.
Nói chung là hiệu quả của hạch tâm và trị liệu từ trường quá là “biến thái” rồi.
- Có ai ở đây có quan hệ gì ở thành phố Côn Sơn không? Tôi muốn “xử” mấy tên con ông cháu cha cậy quyền cậy thế.
Sở Tiên trực tiếp nói với mấy người trong nhóm chat.
Sau khi tin nhắn của hắn được gửi đi, không đến mấy giây thì Vạn Giang đã xuất hiện.
- Tiên ca, ở thành phố Côn Sơn thì Giang Lưu Vũ có người bên đó. Để em gọi điện thoại cho cậu ta.
- Tiên ca, là tên nào không biết sống chết lại dám đắc tội với anh thế? Thật là đang tìm con đường chết mà, em ở Côn Sơn không quen biết ai cả, nhưng có một phú hào ở tỉnh Vân Nam là người trong nhóm của em, hắn cách thành phố Côn Sơn rất gần.
- Đừng gọi điện cho tên phú hào đó nữa nữa, Tiên ca. Em tìm cho anh vài người ở cả tỉnh Vân Nam này tuyệt đối là dễ sai bảo, ở Côn Sơn cũng có em có quan hệ với một quan sĩ quan. Ông ta là cấp dưới của ba em, để em nói với ông ta một tiếng.
- Tiên ca, là tên mất nết nào dám đụng đến anh thế? Chơi chết hắn, chơi cho hắn thành tàn phế luôn.
Nhóm chat ngay lập tức sôi động hẳn lên, mỗi người một câu.