Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 442: Đơn Thân Độc Mã

Chương 442: Đơn Thân Độc Mã




Dịch: Mật

Biên: Cẩu ca.

Nhóm: Cá.

Nguồn: Truyenyy.com

- Có chuyện gì thế Tiểu Vân? Sao lại không vui thế này?

Tiểu Dĩnh có chút ngạc nhiên nhìn Tiểu Vân, nghi ngờ hỏi.

- Công ty của Thanh Tùng hình như xảy ra chuyện gì đó, bây giờ anh ấy đi với ba đến công ty rồi.

Tiểu Vân ảo não đáp.

- Công ty xảy ra chuyện?

Tiểu Dĩnh sững sờ.

- Có nghiêm trọng không?

- Chị cũng không biết.

Tiểu Vân lắc đầu.

- Không sao đâu, chắc là không có chuyện gì lớn đâu.

Tiểu Dĩnh vỗ vai cô an ủi.

- Chuyện bạn trai em với mấy người bọn họ sao rồi?

Tiểu Vân chần chừ, do dự hỏi một câu.

- Chị yên tâm đi, chuyện này cứ giao cho Sở Tiên. Cũng có lợi cho chị sau này.

Tiểu Dĩnh cười đáp, sau đó đưa cô đến chỗ ba mẹ nói chuyện.

Sở Tiên sau khi nghe xong một cuộc điện thoại, trên mặt liền lộ ra ý cười.

Đám người Vạn Giang quả thật là rất có thực lực mà! Một khi bọn họ đã liên kết lại thì sức mạnh của bọn họ đủ để làm chấn động nhiều người.

Bọn họ hợp sức lại giúp đỡ tìm được năm người: một người là phú hào, một người làm trong quân đội, còn ba người kia cũng là con nhà quyền thế. Dựa theo những gì mà đám người Giang Lưu Vũ nói thì mấy người này không sợ bất kì một ai ở tỉnh Vân Nam, thành phố Côn Sơn thì càng khỏi phải nói.

Sở Tiên cực kì hài lòng. Hôm nay hắn muốn gọi người tới “ra mặt”. Nếu như Sở Tiên muốn ra tay thì một tên vô danh tiểu tốt như hắn cũng có thể đánh cho đám người đó một trận.

Buổi chiều, Tiểu Dĩnh ở cùng với Tiểu Vân trong ngôi nhà mới của cô.

Buổi tối, sau khi ăn cơm với ba mẹ Tiểu Dĩnh và ba mẹ Tiểu Vân xong Sở Tiên liền rời đi ngay.

- 7h, đến giờ rồi.

Sở Tiên nhìn đồng hồ, sau đó thong dong đi tới địa điểm đã hẹn.

Trang viên Sơn Thủy, một nơi để nghỉ ngơi rất tuyệt. Vị trí nằm ở bên cạnh sân bay, rất nhiều người thành công có tiền có quyền đều thích tới đây giải trí, bởi vì ở đây có thể học ngoại ngữ.

Hôm nay, việc kinh doanh của trang viên Sơn Thủy vẫn tốt như cũ.

Trang viên Sơn Thủy được phân thành Sơn Viên và Thủy Viên. Có điều, hôm nay khu Sơn Viên đã được người ta bao cả rồi.

Trong khu Sơn Viên, một đám thanh niên đang ngồi trên ghế nghỉ ngơi ở bên ngoài. Bên cạnh còn có bốn năm chục tên thanh niên vừa nhìn đã biết không phải loại tốt đẹp gì tụ tập lại, thế nhưng đám lưu manh này ở đây đến thở mạnh cũng không dám.

- Haha, thật không ngờ người của Lý Thông Quân mấy cậu lớn mạnh như này thế mà lại hẹn người ta đánh nhau. Thật là thú vị quá đi mà!

Một tên thanh niên trong tay đang ôm người đẹp ngoại quốc lên tiếng.

- Haha Tần đại ca, anh không cảm thấy như này thú vị lắm sao? Một thằng nhóc ở ngoài tới lại dám ở chỗ chúng ta hống hách, hôm nay phải dạy dỗ cho nó biết nên làm người thế nào.

Lý Thông Quân cười nói.

- Không ngờ là Tần đại ca cũng đang ở Côn Sơn. Thật là trùng hợp quá!

- Đưa mấy người bạn tới đây chơi một chút, ai ngờ được ở đây lại bị cậu bao cả rồi.

Tần đại ca cười cười.

- Haha Tần đại ca, các anh cứ vào chơi là được rồi! Bọn em xử lý xong chuyện này sẽ tới tìm anh. Mọi chi phí hôm nay cứ tính cho em.

Lý Thông Quân cười đáp.

- Vậy thì anh sẽ không khách khí đâu đấy.

Tần đại ca đứng lên.

- Anh đưa mấy người bạn vào trong chơi. À đúng rồi, bọn em 8h bắt đầu hả? Lát nữa anh sẽ tới “hóng” một chút, chuyện thú vị như thế làm sao anh có thể bỏ lỡ được.

- Haha, cảm ơn Tần đại ca, lát nữa nhất định sẽ vô cùng “đặc sắc”.

Lý Thông Quân lớn tiếng cười.

Tần đại ca cười với hắn rồi ôm mỹ nữ ngoại quốc cùng với mấy người bạn đi vào bên trong.

- Lý tổng, không ngờ anh lại quen biết với cả Tần đại thiếu gia.

Một người trung niên béo múp đi tới, gương mặt tươi cười hỏi.

- Chỗ quen biết, quan hệ cũng khá tốt.

Lý Thông Quân trả lời, khẽ nhếch miệng cười.

- Haha, có Tần ca thiếu gia ra mặt ở đây thì cho dù tên kia có người ở tỉnh Vân Nam này cũng vô dụng.

Một phù rể hôm nay lạnh lùng lên tiếng.

- Haha, cho dù không có Tần thiếu gia thì hôm nay hắn ta cũng đừng mong đi ra khỏi trang viên Sơn Thủy. Ở Côn Sơn của chúng ta kiếm chuyện sao, mặc kệ ngoài kia hắn ta lợi hại đến thế nào thì ở đây cũng phải lết ra ngoài.

- Đúng thế, hôm nay phế luôn hai chân của hắn ta đi! Cho nó biết dám hống hách ở Côn Sơn của chúng ta thì phải trả cái giá như thế nào.

- Thật sự là không biết ai đã cho hắn ta cái dũng khí này?! Ở địa bàn của chúng ta mà cũng dám hẹn đánh nhau, thật sự là thú vị.

Một đám thanh niên chẳng mảy may lo lắng gì, cứ ngồi cười đùa tám chuyện.

Mấy người bọn họ tập trung lại với nhau thì cả thành phố Côn Sơn này, mà cho dù là cả tỉnh Vân Nam cũng chẳng có gì đáng sợ cả.

Giới chính trị, thị trường kinh tế, còn cả “thế giới ngầm” nữa, cái gì cũng có.

Hơn nữa bọn họ lại còn là những người “đứng đầu”.

Ví dụ như Lý Thông Quân, con trai của một người “quản lý”, cả Côn Sơn này ai cũng phải nhường hắn ba phần.

Hôm nay hắn còn mời rất nhiều bạn bè tới, có người bên thành phố, cũng có người bản địa.

Mỗi người đều lái xe thể thao tới, đỗ ngay ngắn tại bãi đỗ xe trước cổng trang viên. Chỉ cần nhìn một hàng xe thể thao này thôi là cũng có thể nhìn ra thực lực của đám người này.

Vì vậy mà bọn họ vô cùng ung dung, tự tại.

Cả đám vẫn đang vô tư bàn luận xem tối nay nên xử cái tên hống hách kia như thế nào.

Bọn họ, cho dù không đại diện được cho “đỉnh cao” của tỉnh Vân Nam thì cũng dám nói là bọn họ chẳng sợ bất kì ai hết, bất kể đối phương là nhân vật tầm cỡ như thế nào ở tỉnh khác.

- Sắp 8h rồi, tên đó không phải là không dám tới đó chứ?

Một người trẻ tuổi cười nói.

- Hôm nay cho dù hắn ta không tới thì hắn ta cũng chạy không thoát được.

Lý Thông Quân khẽ cười.

- Máy bay của hắn ta tôi đã cho người giám sát rồi, hắn ta không đi nổi đâu.

- Cơ mà đối phương có giấy phép của quân đội đó, cậu dám giữ máy bay của hắn ta sao?

Một người thanh niên khác cười hỏi.

- Haha, quân đội thì sao chứ?

Lý Thông Quân cười lạnh một tiếng.

- Hắn ta có bối cảnh của quân đội, tôi cũng có bạn bè trong ngành, không ở trong cùng một quân khu, ai sợ ai chứ?

- Ồ, cậu gọi Nhiếp Hải qua đây sao?

Có người kinh ngạc hỏi.

- Đã hẹn rõ thời gian rồi, 8h10 Nhiếp Hải sẽ tới, dựa vào quan hệ của bọn tôi. Anh ta chắc chắn sẽ tới!

Lý Thông Quân nói đầy tự tin.

- Thông Quân, “mối quan hệ” của cậu bây giờ được đó, lát nữa giới thiệu Nhiếp Hải với Tần đại thiếu cho chúng tôi làm quen đi.

- Được thôi, xử lấy tên khốn kia xong thì chúng ta tụ tập một bữa. Mấy người bên cạnh Tần đại ca thân phận cũng không đơn giản, bọn tôi cũng có quen biết.

- Được.

Mấy tên công tử xung quanh vẻ mặt tươi cười hớn hở.

- Trang viên Sơn Thủy, cái tên này cũng được đấy.

Sở Tiên nhìn bốn chữ huỳnh quang được khắc trên hòn đá to bự bên cạnh. Nét mặt lộ ra ý cười, đi thẳng vào bên trong.

- Thưa ngài, Sơn Viên đã có người bao cả rồi ạ! Mời ngài tới Thủy Viên.

Người phục vụ ở ngoài cổng nói.

- Tới Sơn Viên, tôi đã hẹn rồi.

Sở Tiên vẫy vẫy tay.

Người phục vụ không cản lại nữa, ra hiệu cho hắn một vị trí.

Sở Tiên gật gật đầu, đi vào bên trong. 7h50, vẫn còn mười phút nữa.

Người mà bọn Giang Lưu Vũ gọi vẫn chưa tới, thế nhưng hắn cũng chẳng lo lắng gì. Tám giờ bọn họ sẽ tới đúng giờ.

Mà theo những gì hắn nói, ở vị trí cách trang viện Sơn Thủy một kilomet năm người thanh niên có, trung niên cũng có đang đứng vô cùng lộ liễu. Một xe Rolls – Royce, ba siêu xe,... lại còn có năm xe tải quân dụng, trên xe tải toàn bộ đều là binh lính được vũ trang đầy đủ.

Một người trung niên mặc quân trang đứng bên cạnh.

- Tôi nói này cậu Nhiếp, sao cậu lại còn đưa toàn bộ thuộc hạ của cậu tới thế?

Một người trung niên trông có vẻ phúc hậu cười hỏi.

- Haha, không phải đã nói là dốc toàn lực sao? Dù sao thì tôi cũng không sợ.

Người mặc quân trang đáp.

Mấy người xung quanh cũng cười theo. Đúng vậy, bọn họ không cần phải sợ. Chuyện này là do mấy vị đại thiếu gia liên kết lại, gọi bọn họ tới thì chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì. Cho dù là có chuyện gì thì mấy vị đại thiếu gia cũng sẽ giúp đỡ giải quyết thôi, thế nên người trung niên mặc quân trang đó không thấy sợ.

Thực tế thì mấy vị thiếu gia cũng có làm gì đâu? Ngược lại, là bọn họ đang giúp đỡ Sở Tiên, cho dù các vị lão gia trong nhà biết cũng chẳng sao.

Thế nên bọn họ cũng có chút thoải mái, chẳng kiêng nể gì.

- Cũng không biết là ai lại có thể khiến cho mấy vị đại thiếu gia đích thân gọi điện cho chúng ta. Chú Vương, chú có biết là ai không?

Một người thanh niên tò mò hỏi người đàn ông phúc hậu kia.

- Chú nghĩ chú biết đấy là ai.

Nụ cười trên gương mặt ông có chút ngưng đọng.

- Nếu như chú đoán không nhầm thì là người thanh niên trong buổi tụ tập lúc trước, cũng chỉ có hắn ta lên tiếng thì mấy vị đại thiếu gia mới tích cực gọi điện thoại cho chúng ta như thế.

- Người thanh niên đó....

Chàng trai trẻ có chút sững sờ, đối với sự việc xảy ra ở Bắc Kinh cách đây không lâu, bọn họ cũng nghe được chút tin tức.

- Vậy thì hôm nay chúng ta phải biểu hiện cho thật tốt.

Chàng trai trẻ mỉm cười lên tiếng.

- Xử lý việc này ổn thỏa là được rồi.

Người trung niên phúc hậu nói.

- Lát nữa bốn người chúng ta vào trong chơi một chút. Chú Nhiếp đợi lúc nữa hãy vào, đừng dọa đám trẻ đó sợ chết khiếp.

- Haha đến giờ rồi, chúng ta qua đó đi.

- Hey yo, đi nào!

Trong Sơn Viên của trang viên Sơn Thủy, một thanh niên đang nhìn Sở Tiên với ánh mắt tàn bạo.

Mười mấy vị “công tử” đứng lên, không chống nạnh thì cũng đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt đầy thú vị đánh giá Sở Tiên.

Bốn năm chục thanh niên phía sau, lần lượt cũng đứng lên, đi tới sau lưng mười mấy vị công tử

Lúc này, năm sáu chục người đang đối mặt với một mình Sở Tiên.

- Haha.

Hắn nhìn cái đám trẻ ranh đang giương nanh múa vuốt trước mặt, bật cười. Khí thế cũng rất được đó.

- Tao còn tưởng mày sẽ mang theo mấy người có “uy” một chút tới chứ.

Lý Thông Quân đi về phía Sở Tiên, đứng trước mặt hắn.

- Thật không ngờ là chỉ có một mình đi tới. Nếu như chỉ một mình mày ở đây, vậy thì mày chỉ còn cách nằm ở đây qua đêm thôi, đến cả người đưa đi cũng không có.

- Ồ?

Sở Tiên nhìn hắn một cách đầy hài hước.

- Anh định để tôi nằm ở đây đi ra sao?

- Không đâu, tao sẽ phế hai chân mày. Mày có thể bò đi ra.

Lý Thông Quân đáp.

- Tiểu tử, mày không phải là ngông cuồng lắm sao? Ở Côn Sơn này mà còn dám hống hách như vậy, đợi lát nữa tao xem mày còn hung hăng được nữa hay không?!

- Hơi thất vọng à nha! Cứ tưởng tối nay sẽ thú vị một chút... Nào ngờ mày chỉ tới có một mình, thật chẳng vui gì hết. Mau dạy dỗ hắn ta “tử tế” đi, chúng ta còn đi chơi.

- Phải đó, chúng ta mời đến một người “máu mặt” như vậy thế mà lại gặp phải một tên rác rưởi. Thật là phí công.

- Tên nhóc mày cũng gan dạ phết đấy.

Lý Thông Quân giơ tay chỉ thẳng Sở Tiên.

- Đáng tiếc, chỉ là một tên ngu mà thôi. Hôm nay tao đây sẽ cho mày một bài học, người trẻ tuổi thì đừng nên liều lĩnh... Nhất là ở địa bàn của người khác.

Sở Tiên khẽ cười, đánh giá đám thanh niên xung quanh. Sau đó liếc đồng hồ trên tay xem giờ.

- Vẫn còn ba phút, hi vọng sau ba phút nữa... mấy người vẫn có thể ung dung như thế này.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch