Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 496: Làm Việc Thiện

Chương 496: Làm Việc Thiện




Người dịch: Mật

Người biên: Cẩu ca

Team dịch: Nhóm Cá.

Nguồn: TruyệnYY

Ngày thứ hai, sau khi Sở Tiên đưa Tiểu Dĩnh đến trường học sau đó liền lái xe đến nhà hàng “Tiên Cảnh”.

- Sở tổng, Sở tổng. Đám nhân viên trong nhà hàng nhiệt tình chào hỏi.

Sở Tiên gật đầu với bọn họ, quản lý nhà hàng lập tức đi qua. Sở tổng.

- Ừ. Sở Tiên gật đầu với ông ta.

- Sở tổng, đây là nhân viên kế toán của công ty chúng ta để xem xét về vấn đề tiền lương. Quản lý chỉ một cô kế toán xinh đẹp bên cạnh nói.

- Ừ, mọi người vất vả rồi. Sở Tiên gật đầu.

- Hiện giờ doanh thu của nhà hàng thế nào?

- Thưa ông chủ, khá tốt ạ, doanh thu một ngày không dưới 50 vạn, còn ngày lễ tết là gấp đôi. Quản lý mặt mũi tươi cười đáp.

- Khá lắm. Sở Tiên gật đầu, nhìn nhân viên kế toán bên cạnh. Lợi nhuận thuần một tháng của cơ sở chính khoảng bao nhiêu?

- Chào ngài, Sở tổng. Cô kế toán xinh đẹp mới 22 tuổi khẽ mỉm cười. Hiện nay, lợi nhuận thuần của tháng trước là 830 vạn, lợi nhuận của tất cả các chi nhánh rơi vào khoảng 2.100 vạn.

Sở Tiên khẽ gật đầu, lợi nhuận thuần mà kế toán nói là bao gồm cả các loại cá như cá lù đù vàng lớn hay cá ngừ vây xanh, trên thực tế, chi phi đầu vào của những loài cá cao cấp này đều bằng 0.

Nếu như cộng thêm cả những thứ này vào thì lợi nhuận thuần có thể tăng thêm 50%

- Tốt lắm. Sở Tiên gật đầu, vô cùng hài lòng, quan sát trong nhà hàng thêm một lúc thì phát hiện ra điều kiện và các món ăn của nhà bếp không khác so với lúc khai trương là mấy.

- Tháng này, tiền lương của tất cả nhân viên nhà hàng Tiên Cảnh tăng thêm 1000. Tâm tình Sở Tiên cực kì tốt, trực tiếp thưởng cho mỗi người 1000 tệ.

Mỗi người một nghìn, tổng cộng cũng phải mấy chục vạn. Hiện nay mấy chục vạn đối với hắn mà nói chỉ là “mưa phùn” mà thôi.

- Cảm ơn ông chủ. Quản lý hết sức vui vẻ, sau đó vỗ vỗ tay, gương mặt tươi cười rạng rỡ nói với những nhân viên đang làm việc gần đấy. Hôm nay Sở tổng của chúng ta đã nói rồi, tiền lương tháng này của mỗi người sẽ tăng thêm 1000. Mọi người mau cảm ơn Sở tổng đi. Nhớ làm việc cho tốt, đừng phụ lòng mong đợi của Sở tổng. Quản lý vui mừng nói liền một hơi.

- Cảm ơn Sở tổng, cảm ơn Sở tổng. Đám nhân viên hướng ánh mắt về phía Sở Tiên, nét mặt hưng phấn hơi cúi đầu. Một vài nhân viên mới đến có chút hiếu kì mà nhìn Sở Tiên.

Những nhân viên gạo cội của nhà hàng Tiên Cảnh đều biết người thanh niên trước mắt này mới là Boss chân chính của nhà hàng Tiên Cảnh, cũng là một ông chủ cực kì hào phóng.

- Cảm ơn Sở tổng. Lúc này chợt có một ông lão tuổi đã cao bị tật ở chân, cảm kích nói.

- Sở tổng, đây là Lý sư phụ, tuổi tác có chút lớn, trong nhà lại gặp khó khăn nhưng mà Lý sư phụ có tay nghề nấu cá rất tuyệt, được rất nhiều khách hàng yêu thích. Vì thế Lưu tổng đã đồng ý để cho ông ấy đảm nhận nấu món cá trong nhà bếp. Quản lý giải thích với Sở Tiên.

- Không sao. Lão đã vất vả nhiều rồi. Sở Tiên nhìn ông lão, đột nhiên suy nghĩ chợt lóe lên, sau đó vỗ vỗ tay để thu hút đám nhân viên xung quanh: Thế này đi, tôi có một ý tưởng như này, không lâu nữa nhà hàng Tiên Cảnh của chúng ta sẽ mở rộng phạm vi ra khắp cả nước, sẽ có thêm ít nhất 50 cửa hàng. Sau này nhân viên của chúng ta sẽ ngày càng đông.

- Tôi sẽ lập một quỹ cho nội bộ nhân viên chúng ta, tất nhiên đó cũng coi như là một phần phúc lợi. Sau này những nhân viên làm việc ở công ty chúng ta trên 15 năm thì nhà hàng Tiên Cảnh sẽ chịu trách nhiệm về vấn đề dưỡng già của mọi người. Mỗi tháng sẽ nhận được một khoản tiền dưỡng lão không dưới 3000 tệ.

- Nếu như nhân viên nào đang trong thời gian làm việc mà bị bệnh hay gặp phải sự cố gì đó thì nhà hàng Tiên Cảnh cũng sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ viện phí và tiền thuốc men. Thời gian làm việc càng dài, đóng góp cống hiến càng nhiều thì đãi ngộ sẽ càng tốt, chắc chắn sẽ vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.

- Tôi sẽ dùng một tỉ nhân dân tệ để khởi động quỹ phúc lợi này. Chỉ cần gia nhập Tiên Cảnh, tôi nhất định sẽ dành cho mọi người phúc lợi tốt nhất.

- Đây là bước đầu tiên của ý tưởng này, nội dung chi tiết, cụ thể tôi sẽ cùng các quản lý khác của Tiên Cảnh thảo luận, bàn bạc thêm. Thế nhưng tôi có thể đảm bảo rằng, mọi người sẽ nhận được những đãi ngộ tốt nhất.

- Tất nhiên, phúc lợi tốt như vậy thì cũng yêu cầu nhân viên của chúng ta phải cống hiến. Sau này, nhà hàng Tiên Cảnh của chúng ta chỉ tuyển dụng những người tốt nhất, tinh anh nhất.

Sở Tiên nói ngắn gọn, ánh mắt hướng về phía Lý sư phụ bị tật ở chân kia. Những lời này không phải là tôi chỉ nói cho có thôi đâu. Lúc nào Lý sư phụ không thể làm việc được nữa thì ông ấy sẽ là người đầu tiên nhận được đãi ngộ phúc lợi của công ty chúng ta.

- Oaa, Sở tổng vạn tuế. Một người học việc khoảng mười mấy tuổi phấn khích hét to một tiếng.

Mấy người xung quanh cũng sững lại một lúc, nét mặt lập tức ánh lên sự vui mừng.

Chuyện gì thế này? Thế này là sao chứ? Tại sao lại có chuyện tốt như vậy?

Đám nhân viên đều ngây ngẩn hết cả, trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng khó tin.

- Chỉ một tỉ nhân dân tệ thôi mà, ông chủ của mấy người cũng đâu có thiếu tiền. Chỉ cần mọi người làm việc chăm chỉ, chỉ có mọi người không nghĩ được chứ không có gì là không làm được. Sở Tiên mỉm cười nói.

Quản lý đứng một bên, cả người có chút kích động, bọn họ là thành phần cấp cao của nhà hàng Tiên cảnh, đối với vị sếp thần bí trước mắt này cũng có đôi chút hiểu biết.

Mấy người thuộc tầng lớp giữa giữa trong công ty bọn họ cũng thường xuyên thảo luận về vị Sở tổng thần bí này.

Mặc dù không biết rốt cuộc là hắn có bao nhiêu tiền, cũng không biết bối cảnh cụ thể của hắn là như nào. Thế nhưng có thể khẳng định rằng, thực lực của Sở tổng thâm sâu khó lường, từ những người trước đây tới ăn cơm có thể nghe ngóng được chút gì đó.

- Cảm ơn Sở tổng, có thể gia nhập vào Tiên Cảnh của chúng ta là quyết định sáng suốt nhất đời này của tôi. Quản lý kích động nói.

Đãi ngộ của nhà hàng Tiên Cảnh vốn dĩ đang tốt hơn những nhà hàng khác rất nhiều, bây giờ lại có thể khoản phúc lợi này thì một số đơn vị chính phủ cũng không bằng được.

- Cảm ơn Sở tổng, cảm ơn Sở tổng. Lý sư phụ mắt ngập nước đi tới chỗ hắn cúi người cảm ơn.

- Không cần cảm ơn. Sở Tiên đỡ lấy cánh tay của Lý sư phụ, vỗ nhẹ sau lưng ông.

- Được rồi, vất vả cho mọi người rồi, mọi người tiếp tục làm việc đi. Sở Tiên cười với bọn họ rồi nói với quản lý bên cạnh. Đem những lời tôi nói viết thành một công văn gửi cho mọi người trong nhà hàng. Sau này nếu như mọi người gặp phải vấn đề gì thuộc phạm vị toàn quốc, chỉ cần không phải là lỗi của chúng ta hoặc là mọi người gặp phải chuyện không công bằng thì tới tìm tôi, tôi sẽ giúp mọi người giải quyết.

Sở Tiên khẽ cười rồi vỗ vai quản lý.

- Tôi đi trước đây, ở đây giao cho ông nhé.

- Dạ vâng Sở tổng, tôi nhất định sẽ khiến nhà hàng của chúng ta trở thành nhà hàng cao cấp nhất cả nước. Quản lý tràn đầy ý chí chiến đấu nói.

Sở Tiên cười gật đầu, sau đó vẫy tay tạm biệt với đám nhân viên.

Đưa ra đãi ngộ tốt như vậy không phải là Sở Tiên là người ngốc lắm tiền mà là nhìn thấy Lý sư phụ như vậy thì có chút thương xót.

Khi nghèo thì đi cướp của thế giới, còn khi giàu thì cứu giúp cả thiên hạ.

Lúc trước không có tiền liền đi làm cướp biển cướp bóc kiếm tiền. Bây giờ có tiền rồi thì nên giúp đỡ những người nghèo khó.

Tất nhiên, Sở Tiên không có năng lực thay đổi cả thế giới, hắn cũng không thể là người cứu giúp toàn thiên hạ, thế nhưng hắn có thể khiến cho những nhân viên làm việc trong công ty của hắn có một cuộc sống tốt đẹp, có bệnh thì chữa bệnh, già rồi cũng sẽ không thiếu tiền.

Mỗi năm cũng không cần phải bỏ ra bao nhiêu tiên, chỉ cần một tỉ là có thể duy trì được quỹ phúc lợi này rồi.

Ngoài ra, Sở Tiên vẫn còn một ý tưởng cần phải suy nghĩ thêm chút nữa. Đó là thành lập một quỹ của băng hải tặc Nhân Ngư trong phạm vi quốc tế.

Mà món tiền này cũng không cần hắn phải chi ra mà trực tiếp dùng tiền mà hắn kiếm được nhờ livestream.

Đem tất cả tiền kiếm được để hút fans, giành lấy ánh mắt của tất cả mọi người trên toàn thế giới. Ngoài ra còn có thể giành được hảo cảm.

Tất nhiên, nên cướp thì vẫn cần phải cướp.

Sở Tiên rất mong đợi có một ngày, khi mà băng hải tặc Nhân Ngư của bọn hắn có tiếng nói, bất kì tập toàn nào, bất kì quốc gia nào cũng phải giao nộp phí vận chuyển trên biển. Đến cuối cùng tất cả người trên thế giới này đều nói “Mọi người nên nộp tiền cho băng hải tặc Nhân Ngư”.

Mặc dù điều này có chút khó khăn nhưng hắn có thể “chơi” thử xem sao, thành công hay không thì nói sau.

Tóm lại, đây là một việc cực kì thú vị, không phải sao?

Thế nhưng khi Sở Tiên vừa rời đi thì đám người trong nhà hàng Tiên Cảnh bắt đầu xôn xao hết cả lên.

Một vài nhân viên mới kinh ngạc nói: Đây là boss của chúng ta sao? Thật là cmn đẹp trai quá đi.

- Chứ còn gì nữa, mấy người không biết ông chủ của chúng ta lợi hại cỡ nào đâu. Lúc mới khai trương đã dùng cá Bahaba taipingensis làm đồ ăn cho nhân viên đó. Cậu nói xem có ngầu hay không. Bất cứ người nào ở thành phố Hải Thanh này đến trước mặt ông chủ chúng ta cũng phải tỏ ra khách khí.

- Ông chủ thật sự lấy một tỉ ra để làm quỹ phúc lợi cho chúng ta sao? Không phải là thật chứ? Một tỉ đó? Nhà hàng này của chúng ta phải buôn bán bao lâu mới có thể kiếm được một tỉ?

- Boss thật là đẹp trai quá đi, có điều hình như boss không hay đến nhà hàng của chúng ta lắm, thế mà vừa đến đã trực tiếp thưởng cho mỗi người 1000 tệ. Quá là hào phóng.

Đám nhân viên trong nhà hàng phấn khích vui mừng bàn luận.

Quản lý ở một bên vỗ vỗ tay, gương mặt cũng rạng rỡ nói:

- Mọi người cũng nghe thấy Sở tổng của chúng ta nói rồi đó. Có thể có người chưa từng gặp qua Sở tổng, Sở tổng là người sáng lập nên nhà hàng Tiên Cảnh, là một ông chủ vô cùng vô cùng có thực lực. Hôm nay ông chủ đã nói ra những lời như vậy thì nhất định sẽ thực hiện. Đầu tiên chúc mừng cho tất cả chúng ta, có thể gia nhập Tiên Cảnh, có thể gặp được ông chủ tốt như vậy.

- Tôi tin việc mà Sở tổng đã nói, mấy ngày tới đây sẽ có công văn gửi xuống, mọi người cùng chờ đợi đi.

- Nên như vậy, ông chủ đã cho chúng ta đãi ngộ tốt như vậy thì chúng ta cũng cần phải nỗ lực cống hiến, chúng ta càng phải nghiêm túc làm việc hơn. Sở tổng đã nói, người của nhà hàng Tiên Cảnh sau này đều là những người tài giỏi. Những người lười biếng, thiếu trách nhiệm, chúng ta không cần.

- Công ty Tiên Cảnh của chúng ta có tự tin, có thực lực, sau này công ty chắc chắn sẽ không thiếu người, vì thế hi vọng mọi người chăm chỉ làm việc. Những nhân viên cũng biết mấy vị quản lý cấp cao của công ty chúng ta đối xử với nhân viên cực kì tốt, nhất định phải trân trọng. Nếu như bỏ lỡ rồi mọi người sẽ không bao giờ tìm được một công ty tốt như chỗ này nữa đâu. Tôi dự định sẽ làm việc ở đây cho đến tận lúc nghỉ hưu.

Quản lý có chút kích động nói.

- Làm tới già, Tiên Cảnh không “gục” tôi sẽ không đi. Tôi sẽ làm việc ở Tiên Cảnh cho đến già.

- Haha, đúng vậy, làm tới già.

Đám nhân viên cũng hào hứng nói.

Sở Tiên đi dạo một vòng mấy nhà hàng, nói chuyện quỹ phúc lợi với tất cả nhân viên.

Khoảng thời gian này, nhân viên toàn công ty đều xôn xao cả lên, sau lần dùng cá Bahaba taipingensis làm đồ ăn cho nhân viên lần trước, ông chủ của bọn họ lại lần nữa “tung chiêu lớn”.

Mà tuyệt chiêu này càng khiến con người ta kinh ngạc hơn, dùng một tỉ nhân dân tệ để làm phúc lợi đãi ngộ cho nhân viên.

Loại phúc lợi “đáng sợ” này thử hỏi xem trên thế giới này còn công ty nào có thể làm được?

Sau khi Sở Tiên trở về trụ sở chính của công ty liền nói chuyện này với chị gái và anh rể mình. Hai người họ không hề có ý kiến gì, ngược lại còn rất tích cực tán thành.

Hai người họ cũng biết tài sản của Sở Tiên hiện nay đã không thể đếm nổi nữa rồi, dùng một chút làm việc thiện cũng có thể có được báo đáp tốt đẹp.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch