Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 497: Chuyến Du Lịch Ấm Áp

Chương 497: Chuyến Du Lịch Ấm Áp




Người dịch: Mật

Người biên: Cẩu ca

Team dịch: Nhóm Cá.

Nguồn: TruyệnYY

Mặc dù đã lựa chọn làm việc thiện nhưng Sở Tiên vẫn dứt khoát tiêu thêm một số tiền nữa.

Buổi chiều ngày thứ hai, Sở Tiên lái xe đến trường sư phạm Hải Thanh, sau khi đón Tiểu Dĩnh xong liền mời hiệu trưởng trường với một số vị lãnh đạo đi ăn.

Trong nhà hàng Tiên Cảnh, một bàn đầy các loại thức ăn cao cấp, bào ngư loại 1kg/con, cá lù đù vàng, cá ngừ vây xanh, cá Bahaba taipingensis, bong bóng cá, v.v.., mấy vị lãnh đạo trường đều ngẩn hết cả ra.

Tính sơ qua thì bữa cơm này có trị giá 5, 6 triệu.

Sau đó, Sở Tiên còn nói sẽ quyên góp cho trường sư phạm Hải Thanh một khoản tiền 2000 vạn dùng để xây dựng trường, 3000 vạn dùng để giúp đỡ các sinh viên nghèo, khó khăn.

Các lãnh đạo trường sau khi nghe thấy thì vui mừng, cứ cười suốt không sao ngừng lại được.

Sở Tiên nhìn bọn họ cười, lại nói thêm vài câu xã giao trên bàn rượu.

Sư phạm Hải Thanh là trường cũ của hắn, đồng thời cũng là trường của Tiểu Dĩnh. Bây giờ cô ấy vẫn đang là, giảng viên ở trường thế nên hắn quyết định học theo mấy người nổi tiếng, quyên góp một chút tiền cho trường.

Một, hai ngày tới đây, trường Sư phạm Hải Thanh sẽ tuyên bố việc Sở Tiên quyên góp một khoản tiền 5000 vạn cho trường ra ngoài.

5000 vạn, thực sự là 5000 vạn đó, trường Sư phạm Hải Thanh từ khi thành lập đến nay nhận được khoản quyên góp lớn nhất của sinh viên là 100 vạn. 5000 vạn thật sự là một số tiền quá lớn, tất nhiên đáng để nhà trường ra sức tuyên truyền.

Lúc này, đám sinh viên của học viện sư phạm cũng đang mắt chữ 0 miệng chữ A.

Thật sự là học trưởng đại gia mà, chỉ tốt nghiệp có hai năm mà “giá trị con người” đã đạt được đến mức đáng sợ như thế này.

Chẳng trách cô Tiểu Dĩnh lại có máy bay riêng, du thuyền riêng, hóa ra là vì học trưởng Sở Tiên thật sự không thiếu tiền.

Ngày thứ tư ở nhà, công ty Tiên Cảnh chính thức đưa ra bản kế hoạch đầy đủ về quỹ phúc lợi của nhân viên.

Khoản tiền một tỉ nhân dân tệ được chuyển thẳng vào tài khoản công ty. Các khoản phúc đợi, đãi ngộ cho nhân viên cũng được phân chia rõ ràng, cẩn thận.

Ví dụ như các khoản tiền thưởng cho người làm việc ở công ty tròn 5 năm, 10 năm, 15 năm hay 20 năm.

An toàn của nhân viên trong thời gian làm việc, chi phí khám chữa bệnh và một loạt các phúc lợi sau khi nghỉ hưu, tất cả đều được liệt kê một cách kĩ càng, tỉ mỉ.

Đối với những nhân viên có cống hiến cho công ty thì có thể trực tiếp nhận một khoản thưởng bằng tiền mặt. Mức thưởng cao nhất có thể lên tới 50 vạn.

Điều đó cũng có nghĩa là, chỉ cần làm việc ở Tiên Cảnh cho đến lúc nghỉ hưu thì chính là đang chờ đợi để hưởng phúc.

Đồng thời, với một mức độ nhất định, nếu người nhà của nhân viên nào trong thời gian nhân viên đó đang làm việc ở công ty mà gặp phải bệnh nặng thì nhà hàng Tiên Cảnh cũng sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm về chi phí chữa bệnh.

Sau khi công bố những phúc lợi, đãi ngộ này ra, toàn bộ nhân viên ngẩn ngơ không nói nên lời, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng phấn khởi.

Nhất là những gia đình đang gặp khó khăn, ví dụ như kiểu người già neo đơn như Lý sư phụ, công ty cũng cấp cho chỗ ở đàng hoàng, hơn nữa còn trợ cấp một lần cho Lý sư phụ một khoản tiền 100.000 tệ.

Còn có con gái của nhân viên mắc phải căn bệnh ung thư, cần hơn 100 vạn để điều trị, công ty Tiên Cảnh cũng trực tiếp cử người đi đón con gái của nhân viên đó qua đây, nhận sự điều trị tốt nhất.

Những gia đình tới từ nông thôn, điều kiện vô cùng nghèo khó, công ty cũng trợ cấp họ mấy vạn để trang trải thêm cho cuộc sống.

Hiện nay, nhà hàng Sở Tiên có tổng cộng không đến 200 nhân viên, chi phí cho khoản trợ cấp một lần này đã tiêu tốn 300 vạn.

Hành động này khiến cho toàn bộ nhân viên trong công ty vô cùng cảm kích.

- Đây mới đúng là một công ty đáng để cống hiến hết mình, đúng là một công ty tốt.

Tất cả nhân viên đều thấy cảm kích trong lòng. Bọn họ vô cùng vui mừng vì lúc này bản thân có thể được gia nhập vào công ty. Những ngày sau, người thân của họ sẽ không vì không được khám chữa bệnh mà lo lắng, sẽ không vì cuộc sống sau này mà buồn phiền.

Chỉ cần gia nhập nhà hàng Tiên Cảnh thì sau này sẽ không còn nỗi lo nào nữa.

Mặc dù bọn chỉ là một nhân viên phục vụ, một đầu bếp hay một nhân viên tạp vụ thế nhưng phúc lợi dành cho nhân viên của bọn họ không hề thua kém các nhân viên khác, thậm chí đến một mức độ nhất định thì phúc lợi của bọn họ còn tốt đến mức không gì có thể tốt hơn.

Sau khi nội bộ công ty quyết định những phúc lợi của nhà hàng Tiên Cảnh xong thì ngay lập tức dẫn đến một làn sóng phán ứng mạnh mẽ trong xã hội.

Vô số các doanh nghiệp đều hết sức khâm phục với phúc lợi của nhà hàng Tiên Cảnh.

Mặc dù nói công ty Tiên Cảnh không phải là kiểu khi đến Tết hay sinh nhật sẽ tặng nhân viên quà cáp hay cái gì đó nhưng Tiên Cảnh sẽ bảo đảm cho nhân viên và cả gia đình của họ.

Số tiền này hiển nhiên không phải là một con số nhỏ.

Họ hàng thân thích của nhân viên mắc bệnh nặng, ok, chi phí điều trị ít nhất là mấy chục vạn, thậm chí lên tới hơn 100 vạn. Tất cả chi phí chữa trị Tiên Cảnh sẽ thanh toán hết cho bạn, Tiên Cảnh sẽ cho bạn sự điều trị tốt nhất.

Khi nghỉ hưu rồi cũng không cần phải lo lắng rằng mình không có tiền, công ty sẽ nuôi bạn.

Công ty có thể đãi ngộ và dành cho nhân viên phúc lợi như thế này gần như là không có, hắn cũng chẳng quan tâm nhiều, chỉ có duy nhất một hiệu quả cực kì đơn giản, đó là khiến nhân viên yên tâm làm việc.

Sau khi những phúc lợi đãi ngộ này được phát tán trên mạng đã ngay lập tức gây nên những phản ứng mạnh mẽ.

Nhà hàng Tiên Cảnh lại lần nữa trở thành chủ đề hot trên mạng, đối với tin tức này, mặc dù có thể đa phần mọi người cũng không ngưỡng mộ quá nhiều nhưng quả thật kiểu phúc lợi như này đã đi sâu vào lòng người.

Cho dù là trời thì cũng có lúc nổi cơn giông bất ngờ, con người cũng có sinh lão bệnh tử.

Gia nhập vào Tiển Cảnh cũng giống như có được một sự bảo đảm chắc chắn.

Hơn nữa, phúc lợi này của bọn họ là do quỹ phúc lợi Tiên Cảnh thi hành, một tỉ nhân dân tệ được chuyển trực tiếp vào tài khoản, được giám sát bởi toàn bộ nhân viên, sẽ không xuất hiện việc lời nói gió bay.

Trong lúc vô số người đang cảm thán phúc lợi tốt, công ty có tiền thì cũng có không ít người muốn gia nhập vào nhà hàng Tiên Cảnh.

Thế nhưng lúc này, công ty Sở Tiên lại tiến hành tuyển dụng ở các thành phố lớn.

Cá ngừ vây xanh, cá Bahaba taipingensis ở trên đảo Nhân Ngư lúc này cũng đã lớn hết cả rồi, đã có thể bán ra ngoài, vì vậy Sở Tiên quyết định mở chi nhanh trên toàn quốc.

Đầu tiên là những thành phố tuyến một đã được chuẩn bị kĩ càng.

Số người tuyển dụng lần này lên đến hơn nghìn người.

Rất nhiều người sau khi nhìn thấy thông tin tuyển dụng liền lập tức chuẩn bị tham gia ứng tuyển. Mặc dù hiện giờ có một số phúc lợi bọn họ không thể hưởng thế nhưng 5 năm nữa, bọn họ cũng được coi là chính thức gia nhập Tiên Cảnh, có thể hưởng toàn bộ đãi ngộ.

- Sở tổng, thông tin tuyển dụng đã truyền ra ngoài rồi, ngoài ra chúng ta cũng cần tuyển dụng một số nhân viên quản lý, kĩ thuật. Trong phòng làm việc ở công ty, mấy người quản lý Sở Tiên có chút không quen lên tiếng.

- Được, mấy chuyện này mọi người xử lý đi, có vấn đề gì thì cứ nói với chị tôi và Lưu tổng, chuyện công ty khai trương nhà hàng mới cũng tìm bọn họ. Sở Tiên cười nói.

Hắn sẽ không quản lý bất kì một công ty nào. Ngày nào cũng phiền não thì không nói, lại còn không thể thoải mái vui chơi, sau khi xong việc về vấn đề từ thiện này, Sở Tiên sẽ không tới công ty nữa, mỗi ngày đều ở trong nhà nghỉ ngơi.

Sau khi ở nhà 4, 5 ngày thì trường học cũng bắt đầu nghỉ hè. Sở Tiên nghĩ nghĩ rồi quyết định sẽ đưa ba mẹ ra ngoài chơi.

- Ba mẹ, hai người có muốn đi chỗ nào chơi không? Chúng ta ra ngoài đi dạo đi. Trong lúc ăn cơm, Sở Tiên hỏi ba mẹ mình và ba mẹ Tiểu Dĩnh.

- Đi chơi? Đi chơi ở đâu? Mẹ Sở cười hỏi.

- Cái này đừng hỏi con, mọi người muốn đi đâu, cả nhà chúng ta cùng đi chơi. Mọi người đưa ra một địa điểm đi. Sở Tiên đáp.

- Vậy thì lên Bắc Kinh đi, đi ngắm cảnh, đi đến Trường Thành. Ba Sở nói.

- Đúng, đúng, chúng ta đi Bắc Kinh đi. Cả đời này ta vẫn chưa được đi đến thủ đô nữa, đi xem xem thủ đô nước chúng ta thế nào. Ba Tiểu Dĩnh cũng cười nói.

Mỗi người đều hi vọng mình có thể đi tới Bắc Kinh chơi một chuyến, ngắm những kiến trúc xa xưa của thủ đô, ngắm Trường Thành của Trung Quốc.

Ba Sở và bà Tiểu Dĩnh đã lên tiếng rồi thì tất nhiên mẹ Sở và mẹ Tiểu Dĩnh cũng không có ý kiến gì khác, gật đầu đồng ý.

- Vậy được rồi, hay là hai ngày tới chúng ta đi đến đó đi, nếu có máy bay thì đi tới Bắc Kinh cũng không mất bao nhiêu thời gian. Sở Tiên nói với mọi người.

- Được thôi, ba mẹ mỗi ngày đều ở nhà cũng chẳng có việc gì, lúc nào đi cũng được. Mẹ Sở cười đáp.

- Vậy được, chúng ta quyết định như vậy nhé. Mọi người nghĩ xem sau khi tới Bắc Kinh thì muốn đi đâu, bây giờ đang là mùa hè, chúng ta có thể đi tới bờ biển dạo một vòng. Sở Tiên đề xuất ý kiến.

- Được, nếu đi biển thì chúng ta đi mấy nơi như đảo Bali hay Maldives chơi đi. Tiểu Dĩnh ở bên cạnh cười nói.

- Được được, tùy hai đứa con sắp xếp đó. Ba Sở mẹ Sở vui vẻ lên tiếng.

Sở Tiên và Tiểu Dĩnh gật đầu. Sau khi ăn cơm xong, hai người liền lên kế hoạch xem đi du lịch ở đâu, lập ra một lộ trình.

Hai ngày sau cả nhà cùng ngồi máy bay tới Bắc Kinh.

Sinh viên vừa mới được nghỉ hè, các địa điểm du lịch ở Bắc Kinh vẫn chưa phải là đông lắm, gia đình Sở Tiên trước tiên tìm một khách sạn 5 sao để thuê phòng.

Buổi tối, cả nhà cùng nhau tới Toàn Tụ Đức ăn món vịt quay nổi tiếng nhất.

Ba mẹ hai bên cùng đưa ra đánh giá với thành phố cổ kính này, trên mặt luôn nở nụ cười vui vẻ.

- Mùi vị món vịt quay này rất tuyệt, không hổ danh là vịt quay Bắc Kinh chính thống. Mẹ Sở, ba Sở, mẹ tiểu Dĩnh, ba tiểu Dĩnh đang thưởng thức món vịt quay trên bàn, hết lời khen ngợi.

- Vâng, đúng vậy, mùi vị rất ngon. Tiểu Dĩnh gật đầu. Mẹ, chúng ta ăn cơm xong có thể tới Vương Phủ Tỉnh dạo phố, sau đó đi tới sân vận động quốc gia Tổ Chim. Nếu như sáng sớm mai có thể dậy được thì chúng ta đi xem kéo cờ, buổi sáng đi dạo ở quảng trường.

- Được được, nghe theo các con hết, các con quen thuộc nơi đây hơn chứ chúng ta có biết gì đâu. Các con nói đi đâu thì chúng ta sẽ đi đó.

Bốn vị phụ huynh đối với kế hoạch của Tiểu Dĩnh không có bất cứ ý kiến nào. Trong khoảng thời gian này, bọn họ nhờ có sự trị liệu từ trường của Sở Tiên mà tố chất cơ thể vô cùng khỏe mạnh, so với người trẻ tuổi cũng không kém là bao.

Nên đối với những hoạt động như thế này, thể lực cũng không phải là không chịu nổi.

- Vậy được, ăn cơm xong chúng ta đi tới Vương Phủ Tỉnh đi. Tiểu Dĩnh mỉm cười.

- Được. Cả nhà cũng cười.

Hơn 8 giờ, cả nhà sáu người cùng đến phố Vương Phủ Tỉnh.

Vương Phủ Tỉnh là thiên đường mua sắm. Ở đây tập trung đủ loại vật phẩm xa xỉ trên toàn thế giới.

- Ba mẹ, đi nào, chúng ta đi mua ít quần áo. Tiểu Dĩnh kéo tay họ đi tới từng cửa hàng một.

Quần áo của ba mẹ Sở Tiên và ba mẹ Tiểu Dĩnh đều là mua ở thành phố Hải Thanh. Mặc dù thành phố Hải Thanh là một thành phố cũng không đến nỗi nào nhưng so sánh với thủ đô thì vẫn còn kém xa.

Quần áo bọn họ mặc trên người tuy rằng không tệ nhưng chỉ có thể coi là hàng trung cao cấp.

Đi vào trong trung tâm thương mại, khắp nơi đều là các biển hiệu bằng tiếng anh.

Người trẻ tuổi yêu thích cái đẹp thì người trung niên cũng như vậy, yêu thích cái đẹp. Nhìn thấy những bộ quần áo tinh xảo, bốn vị phụ huynh cũng tràn đầy hưng phấn đi dạo một vòng.

- Cái áo này rất được, nào nào, ba nó, ông qua đây thử xem. Đi vào một cửa hàng quần áo nam, mẹ Sở liên chỉ một cái áo sơ mi, nói.

- Chị nhân viên, cho chúng tôi thử cái kia một chút. Tiểu Dĩnh ở bên cạnh cười nói.

- Nào nào, ba xem xem có thích cái nào không, có thể thử đó.

Tiểu Dĩnh sắp xếp, lo liệu còn Sở Tiên chỉ đứng một bên cười cười nhìn mọi người.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch