Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 499: Cái Này Tôi Nhất Định Mua (2)

Chương 499: Cái Này Tôi Nhất Định Mua (2)




Người dịch: Mật

Người biên: Cẩu ca

Team dịch: Nhóm Cá.

Nguồn: TruyệnYY

- Ba mẹ, việc này giao cho con đi. Sở Tiên bước lên phía trước, nói với mẹ mình và mẹ Tiểu Dĩnh một câu, sau đó ánh mắt hướng về vị giám đốc họ Trần kia, cất giọng chất vấn:

- Giám đốc Trần phải không? Ông nói là tượng ngọc này là được người ta đặt làm, đúng chứ?

Giám đốc nhìn Sở Tiên, nhíu nhíu mày.

- Đúng vậy, tượng ngọc này đã được khách đặt trước, vì vậy thật là ngại quá, đã mang đến phiền phức cho mọi người rồi, chúng tôi vô cùng xin lỗi.

- Được, đây là ông nói đó. Khóe miệng Sở Tiên khẽ nhếch lên, cười lạnh một tiếng rồi trực tiếp móc điện thoại ra, tìm số điện thoại của Lãnh Lan.

Giám đốc Trần nhìn thấy Sở Tiên lôi điện thoại ra, trên mặt ánh lên chút nghi ngờ, ông lão họ Tống đứng bên cạnh liếc Sở Tiên một cái, sau đó thúc giục nhân viên bán hàng:

- Làm phiền gói hàng nhanh lên một chút, tôi thanh toán bằng chuyển khoản ngân hàng.

Tống tổng vỗ vai giám đốc Trần ngầm ra hiệu.

Giám đốc Trần nhìn lại ông ta, ý bảo cứ yên tâm.

- Alo, Sở đại ca. Lãnh Lan nhận được điện thoại của Sở Tiên, cảm thấy có chút bất ngờ, nhẹ giọng gọi một tiếng.

Sở Tiên mở luôn loa ngoài, nói vào trong điện thoại.

- Lãnh Lan, Tống Tử Quan Âm của Lãnh Ngọc Phường ở phố Vương Phủ Tỉnh có phải là được khách hàng đặt làm không, cô kiểm tra lại giúp tôi một chút.

- Tống Tử Quan Âm được đặt làm? Lãnh Lan nghe thấy ngữ khí của Sở Tiên có chút gì đó không đúng, trong lòng có chút căng thẳng.

Về Sở Tiên, Lãnh Lan vẫn có chút gì đó sợ hãi.

Đối phương lấy đá quý trị giá chục tỉ ra giúp đỡ cô, Lãnh Ngọc Phường hiện nay có thể làm ăn được đến như thế này, 80% là do có sự giúp đỡ của hắn.

Hơn nữa, hắn đồng thời lại là một cổ đông lớn của Lãnh Ngọc Phường, không thể không đối đãi tử tế.

- Đúng vậy, cô kiểm tra lại giúp tôi. Sở Tiên lại cười lạnh một tiếng:

- Hôm nay tôi ở Vương Phủ Tỉnh muốn mua một tượng ngọc, tôi đã mua trước rồi, thế nhưng bọn họ lại bán cho một người khác đến sau, bọn họ nói là tượng ngọc đó do khách đặt làm, cô giúp tôi kiểm tra một chút, tôi muốn biết là có phải đã được khách đặt trước hay không?

- Hả? Sở đại ca, anh muốn mua tượng ngọc? Lãnh Lan vô cùng ngạc nhiên, vội nói: Sở đại ca, nếu như anh đã muốn mua tượng ngọc thì cho dù là đặt trước cũng có thể làm lại một cái khác, có thể để cho khách hàng đợi một chút cũng được.

- Cô kiểm tra xem tượng ngọc này có phải được đặt làm hay không. Sở Tiên trực tiếp ngắt lời cô ta.

- Kiểm tra? Lúc này Lãnh Lan mới kịp phản ứng lại, vội vàng gật đầu:

- Được được, Sở đại ca, em kiểm tra ngay bây giờ đây, anh cho em 5 phút. 5 phút nữa em sẽ gọi điện lại cho anh.

- Được. Sở Tiên gật đầu, ngắt điện thoại trong tay, ánh mắt hướng về phía giám đốc Trần đang đứng bên cạnh.

Lúc này, giám đốc Trần đã chết lặng người.

Cuộc điện thoại lúc nãy của Sở Tiên và Lãnh Lan bởi vì đã được bật loa ngoài cho nên giám đốc Trần ở bên cạnh đã nghe được không sót một chữ nào.

Ông có chút kinh hãi nhìn người thanh niên trước mặt.

Hắn thế mà lại trực tiếp gọi điện cho chủ tịch xinh đẹp của bọn họ.

Sở Tiên nhìn thấy biểu tình của giám đốc Trần, khẽ cười khẩy một cái.

- Có lẽ ông không biết tôi là ai? Để tôi tự giới thiệu một chút nhé, Lãnh Ngọc Phường có 49% cổ phần là của tôi, ngoài Lãnh gia ra thì tôi là cổ đông lớn nhất. Hôm nay, nếu như tượng ngọc này là do bọn họ đặt mua thì tôi sẽ không nói gì nữa, còn nếu như không phải là bọn họ đặt thì tôi sẽ khiến ông lập tức cút khỏi đây.

- Cậu... Giám đốc Trần nghe thấy lời này của hắn, đồng tử không kìm được mà co rút lại, đổ mồ hôi lạnh. - Cậu là cổ đông của công ty?

- Haha. Sở Tiên chỉ nhìn ông ta cười.

- 5 phút nữa, ông sẽ biết đáp án thôi.

Lúc này, mồ hôi đã chảy ướt đẫm lưng áo giám đốc Trần, nhìn dáng vẻ ung dung của chàng trai trước mặt cùng với cuộc điện thoại ban nãy khiến ông ta có chút đứng ngồi không yên.

Trịnh tổng ở bên cạnh khẽ nhíu mày, cảm thấy sự việc này có chút khó giải quyết, vội vàng đi tới.

- Hóa ra là cổ đông của Lãnh Ngọc Phường, thật là may mắn, may mắn quá. Tôi là tổng giám đốc của cao ốc Hưng Nam, cũng là người phụ trách trung tâm thương mại này.

- Ừ. Sở Tiên nhìn ông ta một cái, rồi nói nhân viên bán hàng đang gói tượng ngọc lại:

- Đặt tượng ngọc ở kia đi.

Người nhân viên có tên Tiểu Mỹ có chút căng thẳng, không dám động đậy mà chỉ đứng ngơ ngẩn ở đó.

Trịnh tổng nhìn thấy Sở Tiên đến liếc ông ta một cái cũng không thèm, gương mặt liền ánh lên tia tức giận, nhưng cũng không nói gì.

- Kiểm tra được chưa? Lúc này điện thoại của Sở Tiên kêu lên, hắn hỏi luôn.

- Kiểm tra được rồi, không có ai đặt làm tượng ngọc Tống Tử Quan Âm hết. Sắc mặt Lãnh Lan có chút khó coi, nói. Sở đại ca, việc này là do sơ suất của em, bây giờ người phụ trách khu vực Bắc Kinh sẽ lập tức qua đó.

- Được, lập tức bảo giám đốc Trần cút khỏi công ty, ngoài ra còn có một nhân viên bán hàng nữa. Sở Tiên nói thẳng.

- Dạ được, Sở đại ca. Lãnh Lan gật gật đầu.

Sở Tiên ngắt điện thoại, vẻ mặt coi thường nhìn giám đốc Trần một cái. Mà lúc này, điện thoại của giám đốc Trần cũng vang lên. Khi ông ta nhìn thấy tên người gọi, sắc mặt tái mét, hai tay run rẩy nhấn nút nghe.

Rất nhanh sau đó, sắc mặt ông ta liền trở nên trắng bệch.

- Mau đem đồ đã gói lại xong qua đây. Sở Tiên nói với một nhân viên khác trong cửa hàng.

- Dạ vâng. Người nhân viên đó lập tức gật đầu, rồi nhanh chóng cầm tượng ngọc đưa qua.

- Nói với người phụ trách của mấy người, tiền tượng ngọc trừ vào lãi cổ phần. Sở Tiên nói.

Nhân viên đó có chút băn khoăn, đứng ở đó không nói gì.

- Đi thôi, chúng ta đi về đi. Sở Tiên cầm lấy tượng ngọc, cười với ba mẹ.

Mẹ Sở cười vui vẻ đến híp cả mặt, liền bật ngón cái hướng về phía hắn.

- Đi, con trai, chúng ta đi về.

- Đợi đã. Lúc này, ông lão được gọi là Tống tổng gọi một tiếng, rồi đi tới chỗ Sở Tiên:

- Người anh em này, mặc dù cậu là cổ đông của Lãnh Ngọc Phường, thế nhưng bây giờ tôi muốn mua tượng ngọc này, có lẽ nên “coi khách hàng là số 1” chứ.

- Oh, không, không. Sở Tiên nhìn ông ta lắc đầu:

- Công ty của tôi, đương nhiên là phải vì bản thân tôi rồi, huống chi, bây giờ tôi là một khách hàng, tượng ngọc này cũng là chúng tôi mua trước, chỉ là có một số người không biết phải trái đúng sai, muốn lén giở trò mèo gì đó thôi.

- Cậu... Ông lão nghe thấy câu này của hắn liền nghẹn lời đỏ bừng hết cả mặt, phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn:

- Lẽ nào đây là thái độ phục vụ của Lãnh Ngọc Phường sao.

- Ha. Sở Tiên cười lắc đầu. Đừng nói nhiều mấy lời vô ích như vậy, nếu ông muốn mua ngọc thì có thể xem cái khác, nếu như không muốn, vậy thì thật xin lỗi.

- Được được, tôi coi như là đã thấy rõ được trình độ phục vụ của Lãnh Ngọc Phường rồi. Ông lão sắc mặt khó chịu, nói.

- Nói thật thì, tôi cũng nhìn thấy rồi, Lãnh Ngọc Phường có những loại “rác rưởi” như thế này tôi cũng rất đau lòng. Sở Tiên chỉ về phía giám đốc Trần ở bên cạnh.

Ông lão trầm mặt, vẻ mặt u ám trừng Sở Tiên.

Mẹ nó, ông đây nói một câu ngươi “đáp” lại một câu, từ lúc nào mà ông đây lại phải chịu sự bực bội như thế này chứ?

- Người anh em này. Trịnh tổng nhìn thấy dáng vẻ tức giận của ông lão liền sầm mặt nói.

- Tôi là người phụ trách của trung tâm thương mại này, tôi cần có trách nhiệm với tất cả khách trong trung tâm của chúng tôi. Cậu làm như vậy là trái với quy định đã được ban hành của chúng tôi, phiền cậu suy nghĩ một chút tới hậu quả.

Trịnh tổng nói, có chút đe dọa nhìn hắn.

Sở Tiên nhìn ông ta rồi cười khẩy hai tiếng, thế mà lại có người dám uy hiếp hắn cơ đấy?

- Tốt lắm, rất lâu rồi không có người dám uy hiếp tôi. Sở Tiên trưng ra bộ mặt tươi cười. Tổng giám đốc của của cao ốc Hưng Nam? Ông có tin ngay lập tức ông không còn là tổng giám đốc nữa không?

- Haha. Trịnh tổng nghe thấy lời của Sở Tiên, đột nhiên cười phá lên, trong mắt có chút phẫn nộ trừng hắn. Cậu tưởng cậu là ai chứ? Nhìn cho rõ đi, tôi không phải là người của Lãnh Ngọc Phường các cậu, tôi là người của tập đoàn Hưng Nam. Lập tức cắt chức tôi? Cũng thú vị thật đấy.

Trịnh tổng nói một hơi, không kìm được mà cười phá lên.

- À, đúng rồi, tôi quên nói với cậu, chủ tịch tập đoàn Hưng Nam là cậu của tôi, haha, chỗ dựa này đủ lớn chứ.

- Bây giờ tôi nói cho cậu biết, đây là cao ốc Hưng Nam, ở đây, tôi nói là được, nếu như Lãnh Ngọc Phường mấy người muốn yên ổn ở đây buôn bán vậy thì mau bán tượng ngọc này cho Tống tổng.

Lúc này, Trịnh tổng cũng có chút tức giận, chỉ tay vào hắn nói.

Ông lão ở bên nhìn thấy biểu hiện của người trung niên, trên mặt khẽ lộ ra tia cười.

- Tập đoàn Hưng Nam, vậy thì tôi phải xem xem thế nào rồi. Sở Tiên nhìn ông ta, khẽ cười rồi hỏi trực tiếp một nhóm người trên Weibo: Chủ tịch tập đoàn Hưng Nam là ai? Một tên họ Trịnh giám đốc cao ốc Hưng Nam là cháu trai của ông ta. Hiện giờ đang hung hăng đứng trước mặt uy hiếp tôi.

-.......

Tin nhắn Sở Tiên vừa gửi đi, Hoa Long liền gửi lại một loạt dấu chấm, để biểu thị sự cạn lời của hắn. Tất nhiên, là hắn cảm thấy cạn lời với tên tổng giám đốc họ Trịnh đó, đồng thời cũng mặc niệm trong lòng.

Tên này không phải là đang tự tìm đường chết sao?

- Tôi biết, chủ tịch tập đoàn Hưng Nam tên Đỗ Thành Công. Tôi có số điện thoại của ông ta, để tôi gọi thông báo cho ông ta. Một cái tên mà Sở Tiên không quen biết trả lời hắn trong nhóm chat.

- Được. Cảm ơn mọi người. Sở Tiên vừa cười vừa gõ chữ.

- Sở ca, lúc nào thì chúng ta cùng nhau ăn cơm, anh tới Bắc Kinh rồi, bọn em muốn tiếp đón anh thật hoành tráng.

- Đúng thế, Sở ca, lúc nào thì anh rảnh vậy?

Đám người trong nhóm chat Weibo nhao nhao hỏi.

- Sắp rồi, anh đi chơi với người nhà hai ngày, sau đấy rồi chúng ta tụ tập. Sở Tiên lập tức trả lời.

- Vậy được Sở ca, bọn em đợi anh. Ở Bắc Kinh nếu như cần gì thì trực tiếp tìm bọn em là được rồi.

- Đúng vậy, tên nào không có mắt chọc đến Sở ca, anh chỉ cần nói một tiếng trong nhóm, không có việc gì là bọn em không giải quyết được.

Cả đám vô cùng sôi nổi buôn chuyện.

Hiện giờ, đám công tử này đều hi vọng có thể thắt chặt mối quan hệ với Sở Tiên. Nếu như nói trước đây là vì mấy vị lão gia trong nhà thì bây giờ hoàn toàn là vì uy danh của hắn.

Sự dũng mãnh của băng hải tặc Nhân Ngư đã nổi tiếng toàn thế giới. Đặc biệt là cá Dunkleosteaus mới lộ tin tức ra ngoài, một loài quái vật đáng sợ, được người nước ngoài dự đoán là có thể sánh ngang với cả tàu ngầm, có thể tấn công cả chiến hạm.

Thực lực của băng hải tặc Nhân Ngư hiện này được coi là đủ để hủy diệt cả một đất nước.

- Thế nào? Lại gọi một cuộc điện thoại nữa sao? Tôi rất muốn xem xem tôi có thể nhận được điện thoại từ chỗ cậu tôi hay không? Trịnh tổng sắc mặt khinh khỉnh nhìn hắn.

- Đỗ Thành Công tôi lại không quen, mà tôi cũng chẳng muốn quen, thế nhưng tôi biết, ông sắp sửa gặp xui xẻo đến nơi rồi. Sở Tiên cười, nhìn lại ông ta.

Lời của hắn vừa dứt thì điện thoại của Trịnh tổng vang lên. Lúc ông ta nhìn thấy tên người gọi, cả người liền sững lại một chút, hừ lạnh một tiếng rồi nhận điện thoại.

Thế nhưng, ông ta vừa mới nghe máy thì những tiếng mắng mỏ tức giận thi nhau truyền tới.

Sắc mặt Trịnh tổng đông cứng, ngay lập tức tối sầm lại.

Ông ta cũng muốn quỳ luôn rồi.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch