Đôi mắt không thể tưởng tượng được của Trịnh tổng trừng lớn nhìn Sở Tiên, bên tai là tiếng giận dữ của cậu mình làm hắn run rẩy.
Cậu của hắn sợ hãi, cậu của hắn hỏi có phải hắn muốn chỉnh chết y không? Cậu của hắn còn nói có phải mày muốn đi tìm chết hay không?
Lần đầu tiên hắn nghe thấy tiếng cậu hắn giận dữ đến thế.
Cậu hắn nói sẽ đưa hắn ra khỏi thủ đô, vĩnh viễn đừng nghĩ ở lại thủ đô nữa.
Câu này khiến cho Trịnh tổng cực kỳ sợ hãi.
Cậu hắn dù nói thế nào cũng là nhân vật có uy tín ở thủ đô, ở trên đường Vương Phủ Tỉnh có một tòa cao ốc, còn có vài tòa nhà khác nữa, giá trị con người cũng không chỉ có vài tỷ.
Nhưng bấy giờ, thanh niên trước mắt này chỉ tùy tiện lấy điện đoại di động, trong thời gian ngắn ngủi không tới 5 phút đồng hồ, cậu của hắn liền hoảng sợ gọi điện thoại tới.
Hắn ta rốt cuộc có thân phận gì?
Trịnh tổng có chút run rẩy nhìn mặt thanh niên đang mỉm cười này, cả người run rẩy đi tới trước mặt y, cúi mình nói:
- Vị tiên sinh này, thật xin lỗi, thật xin lỗi, là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, thật xin lỗi, mong ngài không cần phải so đo với tôi, cảm ơn, cảm ơn.
- Ha.
Sở Tiên cười lạnh nhìn hắn, mặt đầy khinh thường xoay người, ra hiệu cho cha mẹ một cái rồi trực tiếp rời đi.
Đối với thể loại khong đáng nhắc tới này, hắn cũng không có nhiều thời gian so đo.
Huống gì có đám công tử, đại thiếu gia cũng sẽ ra tay, cuộc sống ngày sau của hắn sẽ không tốt như hiện tại được.
- Tiểu Tiên, bây giờ cháu giỏi quá, ở thủ đô có quan hệ lớn như vậy.
Ba tiểu Dĩnh có chút giật mình nói.
Sở Tiên cười cười:
- Quen biết được mấy người có máu mặt thôi.
Người một nhà cùng cười, mấy người quen biết này, năng lực cũng quá lớn đi.
Mà lúc này, Trịnh ổng và Tống tổng vẫn còn ở Lãnh Ngọc Phường, mặt xám xịt đứng đó, tinh thần vẫn còn hoảng hốt.
Lão già vẻ mựt khiếp sợ nhìn bên cạnh, nhìn bộ dáng Trịnh tổng, cau mày há miệng thở dốc:
- Trịnh tổng về chuyện hợp tác, ngày mai chúng ta có thể sẽ nói chuyện.
- Xong rồi, cái gì cũng đổ bể hết rồi.
Trịnh tổng vẻ mặt ngốc nghếch lẩm bẩm, sau đó là một bộ mặt tươi cười kỳ quái thất tha thất thểu đi ra ngoài.
Gương mặt lão già đầy kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía thân ảnh đang dần dần biến mất, trong mát hiện ra một tia kiêng kỵ.
Chuyện mua ngọc khi du lịch chỉ là một bước đệm nho nhỏ.
Mấy ngày kế tiếp, Sở Tiên và bố mẹ ở thủ đô tham quan, cố cung, trường thành, Di Hòa Viên,...
Ở thủ đô ngày thứ năm, Sở Tiên dành thời gian đi vào Tứ Hợp Viện của Thạch lão, đồng thời, trong tứ hợp viện còn có rất nhiều người khác.
Sở Tiên ở nơi đó một ngày mới đi ra ngoài.
Buổi chiều ngày hôm sau, trong một hội sở, một người trung niên có chút sợ hãi đúng bên cạnh cửa, nhìn mười mấy vị công tử cùng mấy vị tiểu thư, trong lòng nổi lên sóng gió.
Mấy công tử tiểu thư này, cho dù là một người thì hắn cũng phải hầu hạ cẩn thận, vậy mà hôm nay tới những mười mấy người.
Trong lòng hắn liệt kê một chút, có vẻ như mấy đại thiếu gia ở thủ đô đều đã ở đây.
Hơn nữa nhìn bộ dáng của bọn họ hình như đều ở cửa đợi một người.
“Người nào đáng để cho toàn bộ đám công tử tiểu thư ở thủ đô đều tập trung ở đây?”
Người trung niên nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra được.
Dựa vào địa vị thân phận của bọn họ, cho dù là người giàu sang địa vị cao tới đâu cũng không thể có đãi ngộ như thế này.
- Không biết rốt cuộc là hạng người nào mà có thể khiến bọn họ ở đây chờ đợi.
Ông chủ trừng lớn đôi mắt không ngừng nhìn về phía xa xa.
Nhưng mà chờ không được bao lâu, một thanh niên từ trong chiếc siêu xe bước xuống.
Thanh niên tuấn lãng, quần áo trên người không nhìn ra nhãn hiệu gì, cả người toát ra một khí chat đặc thù.
Khi thanh niên vừa mới xuống xe, hắn liền nhìn tới, cả đám công tử đều nháy mắt, trên mặt tươi cười tới nghênh đón.
Người trung niên đứng cách đó không xa trong nháy mắt sắc mặt cứng đờ, nhìn phản ứng của đám công tử có chút không tưởng tượng được.
Chờ một người cũng thôi đi, bây giờ lại còn mỗi người khuôn mặt tươi cười tới đón tiếp, kiểu cười này, hắn vô cùng quen thuộc.
Bời vì, mỗi khi đi nghênh đón đám công tử này thì hắn lại có kiểu tươi cười nịnh bợ này.
Nhưng loại tươi cười này xuất hiện trên khuôn mặt của đám công tử kia khiến hắn có cảm giác không tưởng tượng được.
Dù người có trâu bò cũng không tới mức đám công tử, tiểu thư này nhiệt tình đón tiếp như thế chứ?
- Sở ca, Sở ca
Nhưng lúc ông nghe đám công tử gọi, càng cảm thấy vi diệu.
Sở ca?
Nhóm nười này vậy mà lại gọi là Sở ca, quan trọng nhất là trong đó có mấy vị đại thiếu hàng đầu của thủ đô vậy mà cũng gọi như vậy.
- Chào mọi người, ngại quá, đến muộn.
Sở Tiên nhìn đám người, trên mặt lộ ra tươi cười, ánh mắt nhìn mọi người.
Trừ đám người Giang Lưu Vũ, Hoa Long là quen biết, ngoài ra còn có mấy cô gái, trong đó có Hoa Duyệt là hắn quen biết, em gái của Hoa Long.
- Anh Sở Tiên.
Hoa Duyệt hướng hắn gọi một tiếng ngọt ngào, vẻ tươi cười hiện trên mặt.
Sở Tiên cười với nàng:
- Tiểu nha đầu em sao cũng tới đây.
- Không có việc gì nên tới chơi thôi, lâu rồi không thấy anh Sở Tiên.
Hoa Duyệt nói cười vui vẻ, theo sau vào hội sở.
Đi vào trong hội sở, môt đám người uống rượu ăn uống nói chuyện thỏa mái.
Vì đều là bạn cùng lứa nên Sở Tiên cũng tương đối cởi mở, so với ngày hôm qua ở chỗ Thạch lão thì vui vẻ hơn nhiều.
Cả ngày hôm qua, Sở Tiên dùng từ trường trị liệu cho mỗi người già một lần.
Sau cũng cho họ rất nhiều tâm hạch và nước pha loãng.
Hiện tại tâm hạch đã được tích lũy rất nhiều, cá lam từ gia tăng khiến tâm hạch cũng tăng gấp hai ba lần.
Tuy nhiên Sở Tiên không muốn lấy tâm hạch để kiếm tiền.
Cả đám người vây quanh Sở Tiên hỏi chuyện về của băng hải tặc Nhân Ngư, Sở Tiên mỉm cười cũng nói cho họ một ít, chuyện về cá dunkleosteus hắn cũng không có giấu diếm quá nhiều.
Dù sao cũng đã công bố trước toàn thế giới rồi nên hắn cũng không để ý lắm.
Đang lúc đám công tử tò mò về thế giới dưới đáy biển, Sở Tiên cũng không giấu diếm, chuyện về nhân ngư, cá mập megalodon... cũng nói cho bọn họ biết.
Mà khiến cho Sở Tiên kinh ngạc là một đại thiếu gia nói tại hồ lộ thiên ở núi Trường Bạch có một loài sinh vật đặc biệt.
Ở nơi đó, một đội đi thăm dò, phát hiện ở bên trong có một thế giới ngầm, hơn nữa dưới lòng đất trong mạch nước phát hiện ra sinh vật đặc biệt.
Đại thiếu gia kia vừa nói, một đám người chuyển sang đề tài về sinh vật không ai biết tới.
Tỷ như nói hiện tại Trung Quốc hàng năm đều tìm ra con đường tiến vào các động ngầm dưới lòng đất, cũng có tin tức có người chụp được sinh vật lạ.
Có người dưới động ngầm phát hiện ra có động vật viễn cổ.
Còn có người đoán, động ngầm, có khả năng sẽ có một thế giới khác, thế giới kia tồn tại một nền văn minh khác.
Nhưng mà một vị thiếu gia cười nói, có nhà nghiên cứu khoa học đoán có lẽ dưới động ngầm có cả khủng long cổ đại, có thể khủng long vẫn chưa bị tuyệt chủng.
Đám người xung quanh nghe rồi cười cười, đối với việc giải mã bí mật như thế này, bọn họ cũng không kết luận.
Ai mà biết được dưới động ngầm thực sự có khủng long hay không.
Sở Tiên nghe bọn họ phán đoán về mấy thứ dưới động ngầm, trong lòng ngược lại cảm thấy suy đoán của những nhà nghiên cứu khoa học ấy cũng có thể có khả năng.
Từ chút manh mối hắn biết được, động ngầm đúng là có thể có sinh vật lớn tồn tại, nói không chừng là văn minh khủng long.
Ác quỷ đáy biển gây dựng văn minh, người Nam Cực của Nam Cực, động ngầm của myanmar, cùng động ngầm ở hồ Tiên Phủ.
Một ngày nào đó Sở Tiên muốn đi thăm dò một chuyến, còn có tam giác quỷ Bermuda bí ẩn nhất đại dương.
Đại dương vẫn còn rất nhiều bí ẩn, trước mắt nói tới Sở Tiên hắn, hắn cũng chỉ Thái Bình Dương dạo quanh một vòng, còn rất nhiều nơi chưa đi.
Chỉ trong Thái Bình Dương đã có những loài như rùa đen, rắn biển và sứa khổng lồ đủ để uy hiếp Sở Tiên rồi, ở những đại dương khác phải chăng cũng có những sinh vật khủng bố gì đó.
- Nghỉ một thời gian, trước tiên phải chiếm ác ma để tăng thực lực, sau đó sẽ tiếp tục đi thăm dò đáy biển.
Sở Tiên thầm nghĩ trong lòng.
Sở Tiên cùng đám công tử thiếu gia này chơi với nhau đến 11 giờ mới về.
Mấy ngày sau, Sở Tiên, Tiểu Dĩnh và cha mẹ cùng nhau đi Tam Á du lịch.
Hai tháng kế tiếp, Sở Tiên vẫn luôn cùng người nhà Tiểu Dĩnh đi chơi khắp nơi hoặc ở nhà chơi.
Trong hai tháng, nhà hàng Tiên Cảnh đã mở rộng khắp nơi trên dất nước.
Trước mắt Sở Tiên một là không thiếu tiền, hai là không thiếu bối cảnh, ba là không thiếu nhân tài.
Tốc độ khai trương của nhà hàng Tiên Cảnh cực nhanh, trong khoảng hai tháng tổng cộng đã hai trương mười lăm nhà hàng.
Mười lăm nhà hàng khai trương, có đám công tử, tiểu thứ giúp đỡ, một khi hai trương, trong nháy mắt liền nổi tiếng.
Bắc Kinh không phải là đô thị mà thành phố Hải thanh có thể so được, người ở Bắc Kinh có rất nhiều tiền, khả năng tiêu phí cực cao.
Ở Kinh Hải cũng mới mở mười nhà hàng, vừa khai trương, mười tiệm đều bán được mấy nghìn vạn.
Tuy rằng trong đó có đám thiếu gia công tử ủng hộ, nhưng theo tổng phân tích thị trường của nhà hàng Tiên Cảnh, tiêu phí bình thường của nhà hàng Tiên Cảnh tại Kinh Hải và Thượng kinh mỗi ngày tốn một trăm rưỡi tới hai trăm vạn.
Đây là mức độ tiêu phí ở thành phố lớn.
Căn cứ theo phân tích, tính toán của Sở Tiên, trước mắt hai mươi tiệm mỗi năm có thể đem lại cho hắn khoảng bốn mươi, năm mươi triệu lợi nhuận.
Ngày sau, lúc nhà hàng Tiên Cảnh phổ biến khắp cả nước, con số này ắt phải tăng lên gấp đôi.
Rốt cuộc, nói tóm lại, Nhà hàng Tiên Cảnh độc quyền thị trường cá cao cấp.
Không có nhà hàng nào có thể không gián đoạn cung cấp cá Bahaba Taipingensis, hiện tại kẻ có tiền mua cho vợ mình, tình nhân và tiểu tam ăn cũng không cảm thấy đau lòng, thậm chí đây là một biểu hiện của tình yêu.
Trong lúc nhất thời, hai chữ Tiên Cảnh trở thành tiêu biểu cho nhà hàng cao cấp nhất.
Chân chính nổi tiếng toàn quốc.
Hai tháng sau, trường Tiểu Dĩnh khai giảng, Sở Tiên cũng ngây người ở nhà hơn hai tháng, thông báo một chút với Tiểu Dĩnh, người nhà rồi một tiếng sau lại bắt đầu lên đường.
Ngồi máy bay đến đảo nhân ngư rồi tiếp cuộc hành trình.
Mục tiêu của hắn chính là Thái Bình Dương mênh mông.