Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 501: Đảo Nhân Ngư

Chương 501: Đảo Nhân Ngư




Người dịch: Hương

Người biên: Cẩu ca

Team dịch: Nhóm Cá.

Nguồn: TruyệnYY

Hơn hai tháng vẫn chưa tới, đảo Nhân Ngư đã được xây dựng kha khá, từ lúc bắt đầu xây dựng cũng đã được nửa năm.

Trong nửa năm, một hòn đảo nhỏ đã thay đổi đến long trời lở đất.

Đổ cả mấy chục tỷ nhân dân tệ vào, trên đảo Nhân Ngư đã xuất hiện cây cối chằng chịt đan xen và cỏ xanh, nhìn xa thì có vẻ kỳ lạ nhưng thực chất lại rất hài hòa.

Ở khu vực bên trái là khu vực cư trú, rất nhiều ngôi nhà đã được dựng lên.

Kiến trúc cùng trên con sông trên đảo kết hợp lại, bước ra cửa là thấy dòng nước trong vắt.

Trong khối kiến trúc này có một kiến trúc chính cực kỳ hoàn mỹ là một tòa lầu, cao bốn tầng, từ xa có thể nhìn thấy hoa cỏ trên sân thượng.

Toàn bộ kiến trúc hài hòa cùng với thiên nhiên, thiên thời địa lợi nhân hòa, hoàn mỹ.

Đây là phòng được thiết kế riêng cho Sở Tiên.

Xung quanh con đường, không phải là con đường không ai để ý như lúc Sở Tiên tới trước kia mà trở thành con đường và tuyến đường chính cho xe đi lại.

Hai bên đường là mương nhỏ do nhân công chế tạo, sâu gần nửa thước, bởi vì chưa hoàn thành nên bên trong vẫn chưa có nước dẫn vào.

Con đường này là Sở Tiên giao cho nhà thiết kế làm thật độc đáo, hắn chuẩn bị để nuôi cá cảnh ở hai bên đường.

Hắn muốn cá vàng, cá rồng tự do du lịch bên trong đảo Nhân Ngư, tạo ra nơi tụ tập xa xỉ của cá cảnh.

- Ông chủ.

Máy bay đậu ở vị trí trên bãi biển, lão Hoàng nhìn thấy Sở Tiên liền lập tức ra đón.

Sở Tiên nhìn xung quanh, nói với lão Hoàng:

- Tiến độ thế nào rồi? Bao giờ có thể xong?

- Ông chủ, trước mắt, cơ sở kiến trúc đã xây xong, chỉ còn lại một ít lặt vặt, đợi tới khi ông chủ thanh toán hết là có thể xong rồi.

Lão Hoàng nói.

- Ừ.

Sở Tiên gật đầu, từ lúc vừa mới bắt đầu, đầu tư hai mươi tỷ, liên tục gia tăng thêm năm tỷ, hắn cần ước chừng khoảng mười lăm tỷ nữa mới đủ xây xong toàn bộ.

Mười lăm tỷ, chỉ cần bán đi toàn bộ tài sản lấy được từ nước Kajaa là cơ bản có thể xây dựng xong đảo nhỏ.

Sân bay nằm ở trên bờ biển, vì để ngừa tạp âm mà lựa chọn vị trí này.

Bên cạnh sân bay có một chỗ để xe, bên trong còn có mấy chiếc siêu xe, đây là mấy cái lão Hoàng mua về, xuốn máy bay có thể ngồi lên xe đi vào trong vườn hoa trên đảo.

- Đi trước đi.

Sở Tiên không ngồi xe, đi vào bên trong, quan sát xung quanh thật cẩn thận.

Đi trên con đường nhỏ uốn lượn, hai bên là cây cối xanh tươi, phía dưới có con sông nhân tạo vẫn chưa có nước, ở nơi xa xa còn là nông trường.

Lúc này bên dưới đã trồng cỏ xanh, nhìn qua là một mảnh xanh mướt.

Đi tiếp về phía trước có một cái vườn hoa thật lớn.

Vườn hoa này kết hợp kiểu vườn hoa Keukenhof của Hà Lan, vườn hoa Margoesak của Périgord nước Pháp, bên trong trồng hoa cỏ cực kỳ đẹp, tự nhiên tinh tế.

Đối diện với vườn hoa này là một tòa kiến trúc cực kỳ đẹp đẽ, kiến trúc kết hợp với vườn hoa, nhìn trông rất tự nhiên, vừa ra khỏi cửa là được nhìn thấy vườn hoa đẹp bắt mắt.

Tiếp tục hướng về phía trước còn là một khu vườn trồng trọt. Đất ở đây đã được cải tạo đặc biệt, có thể gieo trồng phần lớn hoa quả.

Lúc này bên trong đã trồng nho, mặt khác có thể tự trồng một ít rau dưa linh tinh.

Trường đua ngựa, sân golf, một khu giải trí xây dựng ở bên cạnh đường vào vườn hoa.

Ở bên cạnh khu giải trí còn có một thác nước nhân tạo, một suối nước nóng.

Nơi này là do sau này Sở Tiên yêu cầu làm thêm.

Sau khi vận động, có thể ngâm suối nước nóng dưới thác nước, trong suối nước nóng, Sở Tiên chuẩn bị pha loãng tâm hạch, cái tạo nước, nếu làm như vậy, khi ngâm nước nóng có thể cải thiện thể chất.

- Không tệ.

Tuy không thể xây dựng hoàn mỹ, nhưng từ trên bố cục, Sở Tiên đã cảm thấy rất vừa lòng, so với dự định ban đầu của hắn thì đã tốt hơn rồi.

- Ông chủ, bây giờ đang xây một đảo nhỏ ở một chỗ khác.

Lão Hoàng nói với hắn.

- Đi, chúng ta đi xem.

Sở Tiên gật đầu, hướng về phía sau khu kiến trúc dân cư, đi vào một hẻm núi liền nhìn thấy một con đường dựng lên, thông qua con đường này đổi phương tiện đi tới bên kia.

Đương nhiên, cũng có thể ngồi thuyền đi tới bên kia.

Đường đi trong suốt, người nhát gan đi bên trên sẽ cực kỳ sợ hãi.

Sở Tiên nhìn xuống phía dưới có thể nhìn thấy cá tung tăng bơi lội bên dưới.

Hắn còn đột nhiên phát hiện, chỗ xây dựng ở hai bên bậc thang còn có một hàng bệ đá, tổng cộng có mười cái.

- Ông chủ, bậc thang này là chỗ cho cá ăn.

Lão Hoàng thấy dáng vẻ nghi hoặc của Sở Tiên liền đứng ra giải thích.

Sở Tiên gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười. "Không tồi, không tồi, tự mình cho cá ăn rồi câu cá ở đây luôn là một chuyện vô cùng thú vị."

Đi qua đường nhỏ, có thể nhìn thấy một vườn hoa không trung hình vòm cung thật lớn đang xây dựng.

Hai bên đường, lại là một phong cách có chút không giống nhau.

Phong cách nơi này nhàn nhã, trong vườn hoa trên không trung còn có cà phê, có thư viện, còn có cả tượng người cá rất lớn.

- Ông chủ, chúng ta lấy không gian ở đằng xa kia để phục vụ công tác nghiên cứu của người cá có trí tuệ, vì phương hương nghiên cứu là phương diện vũ khí, cho nên diện tích rất lớn.

Lão Hoàng chỉ vào một khu vực thật lớn nói.

Sở Tiên gật đầu, cải tạo năm mươi người cá thông minh để nghiên cứu khoa học là rất cần thiết.

- Rất tốt, rất là tốt, thế giới đáy biển được xây dựng chưa? Sở Tiên hỏi.

- Ông chủ, vẫn chưa, chờ số tiền tiếp theo được thanh toán mới bắt đầu xây dựng.

Lão Hoàng nói.

Sở Tiên gật đầu:

- Ước chừng phải bao lâu nữa mới có thể hoàn thành.

- Nhiều nhất là nửa năm.

Lão Hoàng nói, bởi vì trước kia tài chính chưa đủ, cho nên không thể đồng thời thi công.

- Để bọn họ cố gắng tới cuối năm hoàn thành toàn bộ.

Sở Tiên nói với lão Hoàng.

- Được, ông chủ.

Lão Hoàng gật đầu.

Sau khi đảo Nhân Ngư được xây dựng xong, Sở Tiên hoàn toàn có thể đưa bố mẹ tới đây hưởng an nhàn.

Đương nhiên, Sở Tiên tạo ra nơi này chủ yếu là để người cá sinh sống, đối với bố mẹ thì nơi này cứ như là một thánh địa, nơi này rốt cuộc đã có chút dáng vẻ của xã hội con người, cũng là một nơi rất tốt để dưỡng lão.

Sở Tiên nhìn toàn bộ đảo nhỏ, sau đó vừa lòng quay về.

Lúc đảo nhỏ hoàn toàn xây dựng xong, trên thực tế nếu muốn dạo khắp cái đảo nhỏ này này là chuyện rất thuận tiện.

- Ông chủ, phòng mà ngài ở đã xây xong rồi, ông chủ có thể đến đó nghỉ ngơi.

Đi tới kiến trúc chính phía trước, lão Hoàng nói.

- Ừ, ông cũng đi nghỉ đi, tôi vào trong xem.

Sở Tiên gật đầu, đi vào phòng của mình.

Nhà ở không có sân, nhưng rật ra phía trước có mấy cái núi giả, một con đường rực rỡ, hai bên trồng các loại hoa cỏ. Đi vào trong nhà, cũng không phải kiểu nhà cổ kính mà là cực kỳ hiện đại.

Bên trong có các loại đồ công nghệ cao gì cũng có, làm cả phòng trở nên ôn hương mơ mộng.

- Không tệ, Sở Tiên cực kỳ vừa lòng đối với nội thất bên trong, mặt đầy mỉn cười nằm trên giường nhỉ ngơi.

Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Tiên ra khỏi phòng, nhìn biển xanh, trời xanh ở phía xa, tâm tình vô cùng thỏa mái.

Đi vào nơi bọn Alvin đang thi công, Sở Tiên gật đầu, mọi người đang làm việc.

- Ông chủ. Nhìn thấy hắn đi vào, mấy người Alvin lập tức đi tới chào hỏi.

- Vất vả rồi.

Sở Tiên cười với bọn họ.

- Không vất vả, ở đây chúng tôi rất hạnh phúc.

Đám người Alvin lắc đầu.

Trước mắt những người cá không ra biển, mà đám người Alvin cũng không hề nhàn rỗi, bọn họ phụ trách thu thập tư liệu liên quan tới hải vận và tư liệu hải tặc.

Bọn họ đang xem xét sửa chữa những tư liệu này, không bao lâu nữa có thể sẽ dùng đến.

Sở Tiên cùng họ nói chuyện một lúc liền rời đi.

Hắn vẫn luôn yên tâm với Alvin cùng và những người khác, hắn có thể nhìn thấy từ trong mắt sự họ tôn kính và trung thành.

Chính mình khiến cho bọn họ từ một băng hải tặc trở thành nhân viên tin tức, hiện tại đảo Nhân Ngư tiến hành cải tạo, bọn họ theo lý cũng sẽ ở nơi này, nơi sinh sống tốt như vậy, khi làm hải tặc họ cũng vĩnh viễn không thể tưởng tượng sẽ một ngày này.

Đi vào trong tộc nhân ngư, Sở Tiên và tiên tri của bọn họ nói chuyện trong chốc lát, sau đó liền đi tới chỗ ở của nhóm hải tặc Nhân Ngư.

Sáng sớm, một đám người cá đang ở trong phòng huấn luyện rèn luyện, nhìn thân thủ nhanh nhẹn của cả đám người cá, Sở Tiên lộ ra sắc mặt vừa lòng.

- Ông chủ.

Lúc này, Hổ Nhất ở một bên nhìn thấy hắn đi vào, lập tức lên tiếng.

- Ừ, nghỉ ngơi thế nào?

Sở Tiên mỉm cười hỏi.

- Lúc nào cũng có thể chiến đấu.

Hổ cười nói

- Vậy là tốt rồi, ăn xong bữa sáng thì chúng ta liền xuất phát.

Sở Tiên gật đầu.

- Được, ông chủ.

Hổ gật đầu.

Sở Tiên nhìn một lúc, sau đó liền quay về trong phòng của hắn, làm ít đồ ăn sáng ngon miệng, ăn xong rồi thì đi ra ngoài bờ biển.

Ba chiếc thuyền neo ở bờ biển, ngoài ra còn có những đen khổng lồ ở đằng xa.

Trong lòng Sở Tiên vừa động, cảm giác đó là đàn cá Dunkleosteus.

Hai tháng không trông thấy, đàn cá Dunkleosteus đã dài tới 6m, mấy con sinh trưởng tương đối nhanh đã đạt tới độ dài 7m.

Cá Lam Từ, theo cảm giác của hắn cũng gia tăng ước chừng bảy tám nghìn con, hiện tại số lượng cá Lam Từ đạt tới hơn sáu vạn.

Ngắm nhìn chín con cá Dunkleosteus thể hình to lớn, Sở Tiên phát hiện năng lượng của chúng đã tăng lên rất nhiều, xem ra khi cá Dunkleosteus vượt qua Long Môn thì tiềm lực gia tăng đã rất nhiều, có lẽ trưởng thành có thể đạt tới kích cỡ của cá voi.

Không bao lâu sau đàn cá đã bơi tới.

- Hổ Nhất, lấy một cái thuyền ra đây, với lại lấy cả thuyền chứa thuốc nổ N3 ra.

Sở Tiên nói với Hổ Nhất.

- Được, ông chủ.

Hổ Nhất gật đầu đáp.

"Ừ, mục tiêu lần này của chúng ta là Thái Bình Dương."

Ánh mắt Sở Tiên nhìn về phía xa xa, lần này hắn nhất định phải chiếm cho bằng được một cây ác ma.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch