Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ta Có Thể Biến Thành Cá

Chương 546: Vây Quét

Chương 546: Vây Quét




Người dịch: Nguyên Dũng

Biên: Cẩu ca

Team dịch: Cá

Nguồn: TruyenYY.com

Ở trên hòn đảo xinh đẹp và mĩ lệ, có một con tàu chiến hạm của Ấn Độ đậu bên bờ.

Có hai viên sĩ quan đang đứng ở trên boong tàu, mặt mày phấn khởi nhìn về phía hòn đảo.

- E là hòn đảo này không lâu nữa sẽ thuộc về sở hữu của chúng ta rồi. Một viên sĩ quan trung niên mặt mày hăm hở chắc mẩm như thật.

- Cũng không chắn chắn đâu, đối phương không biết là có thân phận gì, nhưng có khả năng là sẽ đồng ý hợp tác với chúng ta đấy, nhưng mà nếu như vậy thì chủ nhân hòn đảo này đúng là gặp xui xẻo ba họ rồi. Viên sĩ quan còn lại cười tiếp lời.

- Vậy thì tôi lại hi vọng hắn ta chọn cách không hợp tác, người chủ nhân của hòn đảo này sẽ ngoan cường trống trả tới cùng, đến lúc ấy sẽ có nhiều cái hay để xem lắm. Viên sĩ quan trung niên cười ha hả nghe chừng rất khoái trá.

- Chắc hắn ta không ngu muội như vậy đâu.

Hai người vừa nói vừa cười rất là rôm rả, nhìn vọng về phía hòn đảo xinh đẹp ấy, ai trong lòng cũng nghĩ tới chuyện sau này nhất định phải tới chỗ này chơi cho xả láng mới thôi.

Thế nhưng, chính vào cái lúc hai viên sĩ quan đang tưởng bở ra viễn cảnh hạnh phúc đó, thì ở trên đảo, mười mấy trung niên tay cầm súng ống tiến về phía bọn họ.

- Chuyện gì thế này? Một viên sĩ quan hơi nhíu mày khó hiểu, sau đó lập tức lôi ngay chiếc súng dắt ở thắt lưng ra.

- Các ngươi là ai vậy? Tới đây để làm gì? Viên sĩ quan đứng ở đằng trước trong tay nắm chắc súng, ở bên cạnh hắn còn có mười mấy binh sĩ cầm súng đi theo.

- Tới để tiễn các ngươi về chầu diêm vương chứ sao. Một người cá trong số đó nói giọng đều đều lạnh như băng, liền sau đó mười mấy người cầm súng lao vào tấn công trực diện đám người đang đứng trên chiến hạm trước mặt.

- Pằng pằng pằng.

Kĩ thuật bắn súng của mỗi một người cá đạt đến trình độ siêu việt bách phát bách trúng, hợp sức tấn công qua một hồi tất cả binh sĩ Ấn Độ ở trên chiếc tàu chiếm hạm đó đã bị bắn chết tươi.

Người cá nhảy lên trên chiếm hạm, khống chế nó luôn trong nháy mắt.

Sở Tiên bước ra khỏi phòng họp rồi tới chỗ nông trường.

Vào lúc đó, ở nông trại có một con khỉ đuôi dài, hai con gấu trúc, một con ngựa thuần màu đen tuyền, còn có một con chim ưng lông trắng toát.

Ngoài những con vật đó ra, còn thêm hai con khỉ, hai con hổ, bốn con hươu cao cổ, hai con ngựa Akhal- Teke, những loại động vật cao cấp khác phải kể tới hai mươi con ngựa, gấu đen, báo, vân vân.

Gần một trăm các loài động vật khác nhau nuôi ở trong nông trường, trải qua quá trình huấn luyện đặc biệt chúng đều sinh sống một cách hoà thuận với nhau.

Trong đó Đại Hùng và Nhị Hùng không thể phủ nhận được là bá vương trong cả đám, ở nơi đây ngoài Long Mã và Bạch Mao Ưng Vương ra thì không còn một con vật nào có thể là đối thủ của bọn chúng nữa.

Ở trong nông trại, bọn chúng có thể tha hồ vùng vẫy lăn lộn tuỳ ý, ngay cả tới nhân viên thuần phục động vật cũng phải bó tay với chúng.

Thế nhưng có mệnh lệnh của Sở Tiên thì bọn chúng cũng sẽ không tấn công con người, cả ngày cùng với đông đảo các loài động vật khác chạy nhảy chơi đùa với nhau loạn cả hòn đảo này lên.

Nông trường rộng lớn như vậy, nhưng chỉ cần Sở Tiên huýt sáo một cái thôi thì Long Mã đang nằm bẹp người dưới đất nhàn nhã nghỉ ngơi đã ngay lập tức ngóc đầu dậy, nhìn thấy hắn liền vui mừng phấn kích nhảy cả người lên phi nhanh như một cơn gió lao tới bên Sở Tiên.

Sở Tiên chuyển mình một cái nhảy nhẹ nhàng lên trên mình con Long Mã:

- Đi thôi, chúng ta đi dạo quanh hòn đảo chơi.

- Hí. Long Mã hí lên một tiến phấn khởi sau đó nhanh chóng lao ra bên ngoài.

Cái rào chắn ba mét đối với Long Mã như để làm cảnh vậy, chẳng gây bất cứ trở lại nào cho nó cả, chỉ cần bật nhẹ cơ thể lên một cái, chân nó liền không chạm đất bay trực tiếp lên không trung vượt ra khỏi cái hàng rào phóng như bay.

- Hí. Long Mã phát ra tiếng ngựa hí nghe vô cùng phấn khởi vì được gặp chủ, âm thanh vang vọng cả một bầu trời.

Sở Tiên cũng vui mừng chả kém, hiện giờ ở trên hòn đảo, ngoài người cá ra thì chỉ có bọn chúng cùng bộ lạc nguyên thuỷ và đám Alvin, bộ lạc người nguyên thuỷ đối đãi với hắn tôn kính như một vị thần, nhìn thấy hắn cưỡi Long Mã bay lượn trên không trung, trong ánh mắt hiện ra một sự ngưỡng mộ sùng bái vô cùng.

Còn về hội người Alvin hắn cũng không e ngại mấy, vì giờ đây tất cả đã là người cùng hội cùng thuyền rồi.

Từ trên không trung nhìn vọng xuống cảnh sắc của đảo Nhân Ngư kì ảo vô cùng, nào là hoa viên, con kênh nhỏ, thật sự là đẹp hơn truyện cổ tích.

Có tổng cộng tất cả trên dưới năm mươi kiến trúc, mỗi một kiến trúc đều đẹp đẽ vô cùng, mang đậm phong cách và cá tính độc đáo riêng, bay qua một bên hòn đảo có thể nhìn thấy cái vết nứt và nơi câu cá ở hai bên nữa.

Ở một bên góc khác của đảo Nhân Ngư, là một hoa viên trên không trung cực kì lớn, còn có cả một nhà hàng trên không trung, hiện giờ Ngạc Thất đang dạy hội người bộ lạc nguyên thuỷ học cách phục vụ và dọn dẹp vệ sinh.

Ở trên đảo còn vô số các loài cây như cây dừa, cùng với rất nhiều loài cây ăn quả khác.

Dùng năng lực từ trường của cá lam từ làm loãng nước để nuôi trồng cây nho, sau này có thể ủ rượu nho và rượu trắng.

Rồi còn các loại quả tươi ngon khác nữa cũng có mặt ở trên hòn đảo này.

Ở một nơi gần với hoa viên còn có một suối nước nóng, ăn cơm xong có thể đi ngâm mình thư giãn.

Ở bên cạnh suối nước nóng có một cái thác nước nhân tạo.

Ở phía trước có trồng mấy cây nhỏ.

Nơi đây đúng là một thiên đường trên nhân gian.

Sở Tiên ngắm nhìn hết thảy hòn đảo được xây dựng tuyệt mĩ của mình lấy làm hài lòng lắm, ở trên hòn đảo có rất nhiều nơi rộng rãi có thể dừng đỗ cho các xe sang, có thể nhanh chóng leo lên xe phi đi nếu có việc gấp.

Hơn nữa có chỗ giao với đường núi nên khoảng cách đường được rút ngắn đi rất nhiều.

Sở Tiên ngồi ở trên đỉnh của cái vườn hoa trên không trung, ở trước mặt hắn có bày một đĩa sushi cá ngừ vây xanh đại tây dương, một con tôm hùm, một con cua hoàng đế, một bình rượu vang đỏ, một đĩa sa lát hoa quả cùng một ít rau xanh ngon mắt khác.

Hắn ngồi nhàn nhã hưởng thụ trên ấy, tay nhấc cốc rượu vang đỏ được lên men ủ cất có một không hai trên đảo Nhân Ngư lên nhâm nhi, ăn uống các loại mĩ thực đẳng cấp trên thế giới, Sở Tiên mỉm cười thoải mái.

“Nếu như gọi cả ba mẹ tới đây thì đúng là tuyệt vời không còn gì để chê” Sở Tiên nghĩ thầm trong bụng.

Ăn uống no nê xong, hắn sai người cá mang một cái laptop đến, sau đó vào các trang mạng của Ấn Độ.

Ở các website Ấn Độ có một rin tức đang hot rầm rộ hiện giờ, đó chính là xoay quanh chủ đề về một hòn đảo nhỏ được mệnh danh là hòn đảo thiên đường siêu sang chảnh, ai nấy nhìn thấy những bức ảnh thật chưa hề qua chỉnh sửa ấy liền nung nấu ý định tới đó dạo chơi một chuyến.

Thậm chí còn có người phát biểu muốn tổ chức thành một nhóm nhỏ để tới hòn đảo này làm một cuộc thám hiểm.

Sở Tiên đọc xong mấy tin ấy chỉ cười không nói gì, xem xem mấy người đó tới đây còn quay trở về được không, cẩn thận bỏ mạng lại đấy nhé những kẻ tò mò.

“Chẳng biết hôm Ấn Độ hay tin người của họ tới đảo Nhân Ngư đều một đi không trở lại, bị giết sạch trong một nốt nhạc như thế thì sẽ có biểu cảm gì nhỉ?”

Sở Tiên nghĩ tới đây thú tính liền bộc phát, hắn chỉ bật cười lạnh nhạt.

Thế nhưng, hắn cũng chẳng biết được giờ đây ở quốc gia Ấn Độ đang có cuộc họp khẩn, bàn bạc xoay quanh vấn đề ấy, các vị lãnh đạo cấp cao của Ấn Độ đang ngồi ở trong phòng hội nghị ai cũng cau có chau mày lại.

- Có khi nào bọn họ gặp phải bất trắc gì không mà điện thoại lại không liên lạc được nhỉ? Ở trong phòng hội nghị một người trung niên đang nhíu chặt mày thắc mắc.

- Sao có thể xảy ra chuyện gì được, mà ngay cả tới chiến hạm cũng không liên lạc được là cớ làm sao, bọn họ nhất định là gặp rắc rối gì đó rồi.

- Đúng đấy, tất cả người cử đi đều không liên lạc được với một ai hết, đã phái máy bay tới hòn đảo bộ lạc nguyên thuỷ để do thám rồi.

- Nhất định phải tra cho rõ, phải tìm được đám người Brahman.

- Rõ.

Từng chiếc máy bay một được cất cánh khởi hành từ Ấn Độ bay tới hướng đảo Nhân Ngư tìm kiếm người mất tích.

Vào chập choạng tối hôm đó, Sở Tiên đang thả mình vào trong suối nước nóng giãn gân cốt thì nhận được thông báo của hội Alvin, có năm máy bay trực thăng đang bay về phía đảo Nhân Ngư của họ.

Sở Tiên tâm niệm vừa động, ngay lập tức triển khai năng lực sóng âm do thám, Sở Tiên phát hiện ra năm chiếc máy bay trực thăng đã sắp tới phía trên hòn đảo của hắn rồi.

“Muốn chết hả bây” Sở Tiên thở hắt ra một hơi lạnh lùng, sau đó đứng phắt dậy, gọi Long Mã ở bên cạnh và Bạch Mao Ưng Vương cũng tới bên hắn.

Không tới hai mươi phút sau, Bạch Mao Ưng Vương đã tới bên hắn, Sở Tiên vuốt ve cái đầu của nó:

- Đi đi, tấn công số máy bay trực thăng trên trời đó cho ta, phải khiến cho chúng mất lái rớt xuống mới thôi.

- Tù tù. Bạch Mao Ưng Vương kêu lên hai tiếng, liền sau đó dang rộng đôi cánh to lớn của mình lên, ánh mắt sắc bén như dao lam xuyên thủng cả bầu trời, nó lao vút lên nhắm vào vị trí của năm chiếc trực thăng.

Trong màn đêm, Bạch Mao Ưng Vương như là một tia điện, nó bay với tốc độ kinh hoàng, vận tốc đạt cực đại của nó có thể nhanh gấp ba lần tốc độ âm thanh.

Không mất tới ba mươi giây sau, ở trên bầu trời xuất hiện từng đợt pháo hoa nổ tanh tách trên không trung, ngay sau đó, từng chiếc trực thăng cứ thế đâm thẳng xuống lòng biển sâu.

Sở Tiên ngồi trên đảo ngắm nhìn cảnh tượng ấy, hơi nhướn mày lên:

- Xem ra phải gọi cá Dunkleosteus và cá lam từ tới đây rồi.

Vào buổi tối hôm đó, tám con cá Dunkleosteus nay đã đạt thân hình khổng lồ tầm mười lăm mét bơi tới trước mặt, ngay phía sau nó có năm sáu mươi con cá megalogon dài hơn mười mét và cá Dunkleosteus, tiếp theo nữa là từng tia sáng xanh lam phát ra lập loè dưới mặt nước.

Cái ánh sáng xanh xinh đẹp này phạm vi của nó trải dài tận hơn hai ngàn mét vuông, nhìn kĩ hơn dưới những tia sáng đó là nhi nhi nhít nhít những con cá bé màu xanh.

Bọn chúng bơi với tốc độ nhanh chóng mặt, như kiểu đi ăn cướp không bằng, tất cả mọi sinh vật mà gặp phải đàn cá này đều khiếp sợ té ra tứ phía nhường đường cho cả một đội quân cá.

Hai tiếng sau, bọn chúng đã có mặt ở hải vực gần chung quanh đảo Nhân Ngư, sau đó, cá lam từ lũ lượt kéo nhau bơi về vị trí vết nứt.

Sở Tiên nằm trên giường cảm ứng được bọn chúng đã kéo đến đông đủ liền nhếch mép lên cười.

Cùng buổi tối hôm đó sau khi nhận tin dữ, đám người lãnh đạo cấp cao của Ấn Độ lại một lần nữa mặt mày u ám ngồi trong phòng họp.

- Năm chiếc máy bay trực thăng cử đi trong nháy mắt đều mất liên lạc, bây giờ chúng ta có thể khẳng định một điều rằng, nhất định là người trên hòn đảo đó đã tiến hành tấn công chúng ta, cả đám người Brahman cử đi trước đó chắc chắn đã bị mấy người trên đảo bắt giam hoặc bị giết hại rồi.

- Lập tức phái quận đội đi ngay, vây kín cái hòn đảo này cho ta.

- Nếu như người trên đảo dám phản kháng lại thì giết sạch luôn.

- Rõ!

Ấn Độ là một nước tương đối lạc hậu và nghèo nàn, thế nhưng lực lượng của một quốc gia vẫn luôn rất kinh khủng.

Khi lực lượng của cả một nước được huy động thì mười mấy con tàu chiếm hạm cùng trên trăm chiếc trực thăng được điều động đi, bay tiến thẳng tới hướng đảo Nhân Ngư.

Khi trời vẫn còn chưa sáng, từng chiếc tàu chiến hạm hừng hừng khí thế tiến tới đảo Nhân Ngư.

Vào lúc này, Sở Tiên cũng đã biết bọn họ tới, hắn nhìn thấy từ đằng xa những con tàu chiến hạm to lớn đó thì trên mặt nở nụ cười bí hiểm.

- Tổng cộng vào mới chỉ có bốn mươi con tàu chiếm hạm, trực thăng thì trăm hai mươi chiếc, ôi trời, ít hơn nhiều so với tưởng tượng của mình. Sở Tiên đứng ở bên bờ biển đếm số lượng quân địch.

Nghĩ cũng phải thôi, quân đội đất liền không thể tiến vào biển được, mà chiến hạm thì một đất nước nghèo nàn như này phái đi được bao nhiêu.

Bốn mươi chiếc tàu chiến hạm đã được coi là nhiều lắm rồi đấy, công thêm với một trăm hai mươi chiếc máy bay trực thăng nữa, đây chắn chắn phải là một quân đội vô cùng hùng mạnh.

- Chỉ tiếc là cũng thường thôi. Sở Tiên nhếch miệng lên cười đểu nhìn từng chiếc tàu chiến hạm:

- Hai ba tháng không gặp rồi, không biết cá lam từ đã mạnh thêm lên tới cỡ nào rồi.

Dưới đáy điển tối đen như đổ mực, ở phía trước mặt mười mấy con tàu chiếm hạm, ở sâu dưới lòng biển là vị trí của bầy cá lam từ dầy đặc đang mai phục sẵn ở đấy, mà trận đánh này xem ra chẳng cần tới bọn chúng ra tay nữa, chỉ là để phòng bị ngộ nhỡ có bất trắc thôi.

Cùng lúc đó ở xung quanh lòng đại dương có năm mươi con cá đang thủ sẵn ở trong lòng biển, tuỳ cơ mà phục kích quân địch bên trên.

- Tất cả con tàu chiến hạm chia đều ra, bao vây chết hòn đảo này, một con chim cũng không được để xổng mất nghe chưa.

- Tất cả quân lính ở trên máy bay trực thăng đáp dần xuống đi, khống chế toàn bộ người trên hòn đảo này lại, nếu như có người phản ứng chống cự thì giết không tha.

- Tất cả cẩn thận cảnh giác cao độ vào, những người trên hòn đảo này đều có vũ khí cả đấy.

Từng mệnh lệnh được hạ xuống rõ ràng, từng chiếc chiến hạm nhanh chóng hành động theo.

Bọn họ muốn khống chế cứng toàn bộ hòn đảo này.

Ở trên chiến hạm từng vị tướng quân một không kiềm chế được lòng tò mò nhìn chăm chăm vào hòn đảo mĩ lệ xinh đẹp trước mặt.

- Bắt đầu tấn công đi. Cùng với lúc đó, Sở Tiên cũng hạ lệnh cho người bên phe mình tiến hành tấn công.

Mệnh lệnh vừa được hạ xuống, người cá đang ở dưới biển bơi nhanh chóng về phía các con tàu chiếm hạm kia.

Những người cá hiện giờ đều sở hữu lực tấn công hơn bốn ngàn, bọn họ bơi dưới biển với vận tốc cực nhanh.

Mỗi một người cá nhắm vào một chiếc chiến hạm.

Với thực lực hiện tại của bọn họ, có thể làm đắm chiến hạm khổng lồ dễ như trở bàn tay, thậm chí còn có thể giết sạch người ở trên chiến hạm đó nhanh như một cơn gió.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch