Ở trên biển, bốn mươi con tàu chiến hạm hùng hổ tiến về phía đảo Nhân Ngư và tiến hành bao vây kín nó, trên mỗi một con tàu chiến hạm đều có một tướng quân chỉ huy, ai cũng uy phong lẫm lẫm hướng ánh mắt nhìn về phía hòn đảo xinh đẹp.
Ở trên bầu trời, hơn một trăm chiếc máy bay trực thăng được điều động bay tới hòn đảo, không bao lâu sau đó, ở phía bên trên vứt từng hàng dây thừng chắc chắn xuống, từng binh sĩ một bắt đầu đu dây thừng tiếp cận hòn đảo.
Tiếng động ầm ầm phía bên ngoài đảo Nhân Ngư thu hút sự chú ý của những người trên đảo, thế nhưng bọn họ đều nhận được lệnh đừng lộ mặt ra, cũng đừng hành động gì.
Thế nhưng hai cá thể Đại Hùng và Nhị Hùng thuộc dạng đặc biệt, bọn chúng tới từ thế giới biển dưới lòng đất nên rất hiểu kì cái thế giới mới này có những gì, cho nên tất cả mọi sự việc đều khiến bọn chúng thích thú tò mò.
Hai con vật này cứ như là em bé mới lọt lòng mẹ, dùng ánh mắt hiếu kì nhìn ngắm chung quanh, chúng trực tiếp đi xuống phía dưới chỗ máy bay trực thăng đang bay trên trời, không hề sợ hãi người lạ tí nào, cứ thế xông tới như thể thân quen lắm, nhìn thấy từng người đang từ trên trực thăng xuống chúng lại càng thấy hay hay.
- Gấu trúc kìa, ở đây có hai con gấu trúc nhìn đáng yêu dễ sợ. Một số binh sĩ đã xuống tới nơi nhìn thấy Đại Hùng và Nhị Hùng, ngước lên nói với đồng đội ở trên.
- Moá nó, cái hòn đảo này đúng là chất chơi, hẳn là có thể mang bảo vật Trung Quốc là gấu trúc tới đây nuôi cơ đấy.
Đám binh sĩ chỉ thấy hai con gấu trúc đó vô cùng đáng yêu và vô hại, thế nên cũng chẳng cảnh giác đề phòng gì chúng.
Những con tàu chiến hạm đã lần lượt nối nhau đến sát bên bờ của hòn đảo, mà vào đúng lúc ấy, ở phía dưới con tàu chiến hạm bắt đầu xuất hiện từng bóng đen.
Bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện như ma quỷ trong bóng tối, bọn họ nhảy nhẹ lên trên chiến hạm, cảm tưởng như một cái bóng vừa mới bay lên trên đó vậy.
Bọn họ trên tay không cầm theo bất cứ vũ khí gì hết, thế nhưng thân hình của những kẻ đó đã vượt qua giới hạn cho phép của một con người rồi.
Thân thể hơi lay động một chút, bọn họ lao nhanh tới phía trước mặt của một binh sĩ gần nhất ấy, tất cả quân địch đều không kịp trở tay, trong nháy mắt tất cả binh sẽ trên con tàu chiến hạm đều bị đám người kia hạ đo ván.
- Không hay rồi, có kẻ tập kích.
Một giọng nói hoang mang của một viên sĩ quan vang lên từ trên thuyền, thế nhưng chỉ trong một tích tắc sau đó liền im bặt không ho he được nữa.
Một con tàu chiến hạm có ba đến bốn mươi binh sĩ, thế mà chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi đã bị giết sạch bách không còn một mống nào.
Tất cả mọi người đều thật sự không thể tin nổi.
Bọn họ bắt đầu hoang mang lo sợ, cái tốc độ rợn tóc gáy của đám người kia nhanh tới độ khiến cho binh sĩ trên tàu cảm tưởng như bản thân đang gặp ảo giác vậy.
Khiến cho người ta kinh hãi hơn đó chính là một binh sĩ trực tiếp bóp cò súng, đối phương lại không hề trốn tránh hay né đi, mà trực tiếp dùng tay để đỡ đạn, hơn nữa, khiến cho đám binh sĩ kia kinh hồn lạc vía hơn chính là những kẻ tấn công mình lấy tay chụp viên đạn rồi ném luôn đi.
Bọn họ cứ như không phải người phàm trần, ai ai cũng biến thành siêu nhân hết rồi.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, trừ chiến hạm ở chỉ huy là không có người cá ra, những chiến hạm khác đều đã thất thủ.
- Lên bờ. Những người đang đứng trên chiến hạm chỉ huy đó là năm người lãnh đạo cấp cao của Ấn Độ, một ông lão mặc trang phục quân nhân ngồi trong phòng ra mệnh lệnh cho thuộc hạ tấn công.
Thế nhưng mệnh lệnh vừa mới hạ xuống liền khiến cho tất cả bọn họ cảm thấy khó hiểu, nhăn nhó mặt mày khi không thấy có bất kì một phản ứng nào đáp lại cả, hơn bốn mươi chiến hạm mà chẳng một ai trả lời bọn họ hết.
Cả đám đều nhắn nhó mặt mày.
- Chẳng lẽ hệ thống có vấn đề? Ông lão mặc quân phục đó nhíu mày nói với binh sĩ đang điều khiển ở bên cạnh.
- Thủ trưởng, hệ thống của chúng ta vẫn hoạt động bình thường mà. Binh sĩ đó thử một chút rồi đáp lại, chính hắn cũng cảm thấy hoài nghi.
- Vậy thì tại sao hơn bốn mươi chiến hạm lại không hề có bất cứ phản ứng gì vậy? Ông lão mặc quân phục đó trợn mắt lên quát.
- Cái này. Binh sĩ ban nãy căng thẳng khi thấy tình hình trở nên xấu đi liền gõ ra một loạt các kí hiệu dài, gửi một tin khẩn đi.
Thế nhưng, khiến cho hắn ta trở nên cuống cuồng hơn là đối phương vẫn chẳng trả lời hay có chút động tĩnh gì cả.
- Báo cáo thủ trưởng, không biết là đã gặp truyện gì rồi, các chiến hạm của chúng ta đều không có hồi đáp. Binh sĩ đó không ngừng thử các kiểu thế nhưng đối phương vẫn không đáp lại.
- Báo cáo thủ trưởng, tất cả chiến hạm của chúng ta đột nhiên bị dừng lại.
Lúc này, một binh sĩ từ bên ngoài chạy vào báo cáo với năm vị lãnh đạo cấp cao.
- Dừng lại? Cả đám người đều ngẩn cả ra, trên mặt bắt đầu lộ ra sự lo lắng, cơ mặt dường như bị cứng dần lại.
- Chẳng nhẽ có người chặn tín hiệu của chúng ta, đồng thời còn truyền đi tín hiệu giả? Một người trung niên nhắn nhó mặt mày hỏi lại.
- Cũng có khả năng này đấy. Ông lão mặc quân phục nói bằng giọng nặng nề.
- Mau chóng tiến hành truyền tin kịp thời 24/24. Ông lão mặc quân phục lập tức hạ mệnh lệnh.
- Dạ tuân lệnh. Binh sĩ gật đầu ngay tắp lự, sau đó bấm đường dây truyền tin kịp thời.
Đường dây truyền tin kịp thời này có tính bảo mật cao hơn, thường thì sẽ không hề bị chặn hay có hiện tượng bị hack cả.
Thế nhưng khi mở đường dây truyền 24/24 thì cũng vẫn y như vậy không hề có bất cứ một phản ứng nào.
- Sao thế? Ông lão mặc quân phục tiến sát lại gần xem tình hình như nào, mặt tối dần lại khó coi vô cùng.
- Không có ai nghe máy cả. Trên trán binh sĩ đó lấm tấm mồ hôi trả lời.
- Không có hồi đáp sao? Ông lão mặc quân phục có một dự cảm cực kì không tốt.
Lúc này, ở trên hòn đảo, có tổng cộng hơn bốn trăm binh sĩ từ trên máy bay trực thăng đáp xuống đất, bọn họ ai nấy đều mang đầy đủ trang bị, trong tay cầm chắc súng máy.
Ở trước mặt của bọn họ, Đại Hùng và Nhị Hùng ngồi ở một chỗ hiếu kì vô cùng đám người ấy.
- Đi thôi, khống chế tất cả người ở trên hòn đảo. Một viên sĩ quan vẫy vẫy tay với hơn bốn trăm người chung quanh.
Bỗng nhiên, Đại Hùng và Nhị Hùng như thể có người giật dây, đứng phắt dậy.
Bọn chúng nhận được một mệnh lệnh là phải giết sạch đám người vừa xâm nhập hòn đảo bất hợp pháp trước mắt này đi.
Đại Hùng và Nhị Hùng nhìn nhau ra hiệu, mỗi một con tiến về một bên, bắt đầu chia con mồi ra sao cho đều, sau đó hai con gấu trúc đáng yêu ấy gật gật đầu.
- Chú ý chung quanh nhé, đối phương trong tay cũng có mang súng đấy, nhất định phải cẩn thận. Viên sĩ quan ở giữa quay sang nhắc nhở các binh sĩ của mình.
- Nhận lệnh, nhất định sẽ diệt sạch bọn chúng. Từng binh sĩ một đều bày tư thế trận địa sẵn sàng đón địch lao về phía trước, bọn họ chẳng thèm để ý tới việc bên cạnh có Đại Hùng và Nhị Hùng đang tiếp cận gần tới nơi.
Đại Hùng và Nhị Hùng cũng thấy cạn lời với mấy cái con người trước mặt sao mà lại ngu ngốc tới vậy, nhìn đã thấy ngứa mắt rồi chỉ muốn đập cho một trận.
Đại Hùng và Nhị Hùng chia nhau đi tới phía trước mặt một binh sĩ.
Hai binh sĩ thấy chúng thì tính đi vòng qua tránh.
Thế nhưng vào lúc ấy Đại Hùng và Nhị Hùng liền ra tay.
Bàn tay của gấu trúc mặc dù không lớn lắm, thế nhưng tốc độ của nó đạt tới tốc độ kinh hoàng, khiến cho hai người binh sĩ kia trở tay không kịp.
- Bốp. Tiếng động va đập mạnh mẽ vang lên.
Cơ thể của hai người trực tiếp bị gập cong lại, ngay sau đó, cứ như là trong phim hành động bị xe đâm vào xong bay ra xa tít mù tắp, một cú tát vào người bật ra ra khỏi mặt đất.
Ngay cả tiếng tiếng kêu thảm thương cũng không kịp phát ra, hai người bay lên xa mười mấy mét liền, sau đó rơi đánh bịch xuống đất.
Đột nhiên có hai người bay lên trên không trung khiến cho hết thảy đám người đứng ở chung quanh ấy khiếp hồn khiếp vía không thể tin được nhìn theo cảnh tượng ấy.
Bọn họ mau chóng cầm vũ khí hướng về phía kẻ vừa ra tay, chĩa nòng súng về phía hai con gấu trúc xinh đẹp đáng yêu kia.
Đại Hùng và Nhị Hùng nhìn lũ tép riu trước mặt nhếch mép cười kinh dị, không mất nhiều thời gian lao ngay tới tấn công đối thủ.
- Giết bọn chúng đi. Một viên sĩ quan vội vàng gầm to tên một tiếng.
- Pằng pằng pằng! Đạn cứ thế được nã lên cơ thể của Đại Hùng và Nhị Hùng.
- Ao! Đại Hùng và Nhị Hùng cảm nhận được sự đau đớn truyền lên dây thần kinh, phẫn nộ gầm lên một tiếng, sau đó như điên dại lao tới với tốc độ kinh người tấn công mấy kẻ vừa bắn chúng.
Tất xả các binh sĩ ở đó đều ngây ngẩn cả người.
Bọn họ đang nhìn thấy gì thế này? Đạn được bắn ra đập vào cơ thể chúng rồi... bật lại rơi xuống đất!
Thế nhưng, chẳng cho bọn họ cơ hội nghĩ ngợi nhiều, cơ thể của các binh sĩ xấu số từng người một bị bay lên, ai cũng trợn ngược mắt chả hiểu mình chết vì điều gì.
Moá nó chứ sao lại có thể như vậy được? Đối thủ chỉ là hai con gấu trúc thôi đó.
Với lực chiến đấu của Đại Hùng và Nhị Hùng, không mất tới mười giây sau, hơn bốn trăm người bay tít lên trên không trung, sau đó rơi xuống như ngả rạ, nằm la liệt các tư thế xuống dưới đất.
Đại Hùng và Nhị Hùng cảm thấy chẳng thú vị gì cả nhìn đống xác trước mặt khịt khịt mũi, sau đó lắc lắc cái cơ thể của mình rồi đi về chỗ Sở Tiên.
Sở Tiên đứng ở một chỗ xa theo dõi bộ phim ngắn, nở nụ cười hài lòng, hai cái tên Đại Hùng và Nhị Hùng này mặc dù rất lười và nhát chết, thế nhưng làm thần thú bảo hộ cho hòn đảo rất là hợp lí.
- Ao ao. Hai con gấu đáng yêu ấy chạy tới trước mặt hắn, mau chóng mỗi đứa một bên bám bám lấy cánh tay Sở Tiên, nhảy cẫng lên vui vẻ.
Sở Tiên cười hiền hoà, nhìn về mấy chiếc máy bay trực thăng ở trên trời, hắn vỗ vỗ nhẹ lên đầu Bạch Mao Ưng Vương ở trên vai.
Bạch Mao Ưng Vương tâm linh tương thông, trực tiếp vươn rộng đôi cánh bay vút lên trời xanh.
Lực tấn công của Bạch Mao Ưng Vương có thể đạt tới hơn ba vạn, một con cá voi xanh [1] cũng không mạnh bằng nó.
Nó như một tia sáng trắng như thật như ảo, lao lên như một mũi tên xuyên thủng từng chiếc máy bay trực thăng một.
Trong nháy mắt, hơn một trăm chiếc máy bay trực thăng bốc lên khói trắng toả ra nghi ngút trên trời, liền sau đó mất lái cứ thế lao đâm sầm xuống dưới.
Lúc này, thổi đến một đợt gió, à không, phải gọi là lực gió mạnh như một cơn lốc mới phải, thổi bay những chiếc máy bay trực thăng đó xuống biển sâu.
Một con ngựa thuần màu đen nhẹ nhàng uy phong ngẩng cái đầu của nó lên, kêu lên một tiếng vang trời.
- Ùm ùm ùm! Hơn một trăm chiếc trực thăng đều bị thổi bay ra phía biển, trên chiếc chiến hạm còn sót cuối cùng đang có năm vị lãnh đạo cấp cao mặt mày tái mét, hồn bay phách lạc nhìn cảnh tượng vừa xảy ra.
- Chuyện gì thế này? Đã xảy ra chuyện gì thế? Ông lão mặc quân trang gầm rống lên một tiếng thảm thiết.
- Đã mất liên lạc với những người trên máy bay trực thăng rồi, mà tất cả các binh sĩ khác... cũng vậy. Binh sĩ làm công việc liên lạc với đồng đội mặt mũi tái xanh, giọng nói hoảng hốt bẩm báo lại.
- Thủ trưởng, ở đằng sau chúng ta có ba con tàu chiến hạm đang lái về phía chúng ta. Lúc này, một binh sĩ khác đột nhiên hét to lên một tiếng.
- Chiến hạm nào nữa. Năm vị lãnh đạo cấp cao vội vàng chạy qua đấy xem.
Thông qua radar có thể thấy có ba chiến hạm đang chầm chậm lái về phía họ.
- Phóng to lên, phóng to hình ảnh lên ngay lập tức. Một trung niên ở bên cạnh đột nhiên giọng nói run run sợ hãi hô lên.
Binh sĩ vội vàng gật đầu, sau đó từ từ phóng to một trong ba chiến hạm đó lên.
- Cái lá cờ này, cái lá cờ này. Người trung niên đó hét to lên cảm tưởng như lạc cả giọng.
- Cờ? Mấy người còn lại sững cả người vào, sau đó tròng mắt thu nhỏ dần lại.
- Băng hải tặc Nhân Ngư, đây là cờ của băng hải tặc Nhân Ngư.
- Bọn họ tới đây để làm gì? Sao bọn chúng lại tới đây chứ?
Ai nấy cũng đều có một dự cảm không tốt tí nào, một mùi chết chóc xộc vào trong não họ, băng hải tặc Nhân Ngư, những chiếc máy bay trực thăng đột nhiên bị nổ rơi xuống dưới biển, rồi các chiến hạm đều đồng loạt bị mất liên lạc.
Những chuyện đáng sợ xảy ra liên tiếp và cùng một lúc.
Sau đó thì cả năm người đều không kiềm được mà nuốt niếng nước bọt khan.
- Không thể nào, chuyện này quá hoang đường. Một ông lão không tin được đây là sự thật, lắc đầu ngầy nguậy.
- Thủ trưởng, ba con tàu chiến hạn ấy chỉ còn cách chúng ta hai dặm nữa thôi, chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Binh sĩ phụ trách liên lạc hoàng hốt sợ hãi ré lên, tay chân lóng nga lóng ngóng không biết làm thế nào cho đúng.
- Đừng có tấn công, đợi xem, xem bọn chúng tính làm gì? Chúng ta phải khẳng định trước đã, nói không chừng đây chưa chắc đã là địa bàn của băng hải tặc Nhân Ngư đâu. Một ông lão đang cố huyễn hoặc mình, bám lấy cái hi vọng mong manh kia.
- Phải gửi thông tin này về nước đã, báo cho mọi người biết, chúng ta không ghê tay, bảo họ đừng có nung nấu ý định tới tấn công hòn đảo này nữa. Ông lão mặc quân phục đó lập tức hạ lệnh.
- Rõ.
Tạm gác lại chuyện nơi đây có phải thuộc quyền sở hữu của băng hải tặc Nhân Ngư không, chỉ cần nhìn vào hơn bốn mươi con tàu chiến hạm không phản ứng, còn hơn trăm chiếc máy bay trực thăng cứ thế bị làm cho rơi xuống biển, cái kiểu quân địch như thế này đúng là không thể động vào được nếu họ còn muốn thọ lâu.
Đồng thời, tất cả binh sĩ trên hơn bốn mươi con tàu chiến hạm đó có khả năng đã bị sát hại toàn bộ.
Năm người lãnh đạo cấp cao Ấn Độ bước ra khỏi phòng chỉ huy, đi tới chỗ boong tàu, đứng ngây ngốc ra nhìn về phía chiến hạm của băng hải tặc Nhân Ngư đang đi hiên ngang về hướng họ.
[1] Cá voi xanh, còn gọi là cá ông là một loài cá voi thuộc về phân bộ Mysticeti (cá voi tấm sừng hàm). Dài 30 mét (98 ft) và nặng 180 tấn (200 tấn thiếu) hay thậm chí hơn nữa, nó là động vật lớn nhất còn tồn tại và nặng nhất từng tồn tại.