Ở trên biển, có ba chiến hạm lái về phía hòn đảo, ở phía trước mặt hòn đảo có dừng đỗ một con tàu chiến hạm khác.
Ở trên chiếc chiến hạm lạ mặt kia có năm người lãnh đạo của Ấn Độ đang đứng như trời trồng, cả năm người họ hướng ánh mắt tê dại của mình dõi theo ba chiến hạm đang ngày một tiến gần về vị trí mình ở phía trước mặt.
Ở trên con chiến hạm đang di chuyển đó từng thành viên của băng hải tặc Nhân Ngư mau chóng lộ diện ra.
Hai chiến hạm cách nhau khoảng chừng hai mươi mét, thế nhưng, hôm nay những con người cả gan tới tấn công hòn đảo này đã được mở mang Hoàng mắt cùng vốn kiến thức hạn hẹp của mình. Các lãnh đạo, binh sĩ và sĩ quan đứng trên chiến hạm đó kinh hãi há hốc mồm khi thấy thành viên của băng hải tặc Nhân Ngư ở chiến hạm đối diện nhảy trực tiếp lên trên con tàu của họ. Một chuyện phản khoa học và phi lí hết sức đã xảy ra mà bọn họ còn được tận mắt chứng kiến nữa chứ, đó là đám người cá kia nhảy từ chiếc tàu bên kia đáp xuống chiếc tàu bên này nhẹ nhàng như chim với khoảng cách hai chiến hạm cách nhau hơn hai mươi mét, đây là cái thể loại mẹ gì vậy.
Tất thảy những con người đứng ở trên chiếc chiến hạm đối diện đều thất sắc, khuôn mặt hiện rõ sự khủng hoảng tột độ.
- Các ngươi đúng là chán sống rồi, lại dám vây quanh tấn công hòn đảo của băng hải tặc Nhân Ngư chúng ta. Một người cá bước tới, lạnh lùng vô cùng nói bằng giọng đanh thép.
- Đúng là của bọn họ! Một ông lão trong số đó sợ quá run bắn cả lên, xém tí thì té xuống dưới đất, mồ hôi cha mồ hôi mẹ cứ thế thi nhau túa ra như tắm.
- Chúng ta tới đây chỉ là muốn nói với các ngươi một tiếng, đừng có để chúng ta nhìn thấy người Ấn Độ các ngươi lảng vảng quanh đây nữa, bằng không, đừng có trách chúng ta không nể tình. Người cá tiếp tục nói.
- Chúng, chúng tôi không hề biết đây là hòn đảo của băng hải tặc Nhân Ngư, nếu như biết được, chắn chắn sẽ không tới đâu. Ông lão mặc quân phục đó lắp ba lắp bắp trả lời lại:
- Chúng tôi đã thông báo về cho quốc gia rồi, sau này sẽ không để xảy ra chuyện như thế này nữa đâu, đồng thời, sẽ phân chia luôn cái hòn đảo này cho các anh vĩnh viễn.
- Ố? Đã thông báo rồi hả? Người cá lấy làm ngạc nhiên, sau đó tiếp lời:
- Vậy cũng đúng lúc lắm, tiết kiệm được chút ít thời gian.
Nói xong, ba người cá lắc nhẹ thân thể một cái, tốc độ nhanh như cắt lao tới tấn công đám người trước mặt.
Không cần mất tới mười giây, tất cả những người có mặt ở trên con chiến hạm Ấn Độ ấy đã phải bỏ mạng, chết không kịp ngáp, không có cơ may phản kháng lại nào.
- Ông chủ, tất cả đã giải quyết xong hết rồi. Lúc này, lão Hoàng bước tới bên cạnh Sở Tiên bẩm báo lại sự tình.
- Ừm. Sở Tiên gật gù:
- Sau chuyện này thì cả thế giới sẽ biết đến chuyện nơi đây là căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư chúng ta cho xem.
Lão Hoàng nghe xong cũng lặng lẽ gật đầu.
Nước Ấn Độ cử đi hơn bốn mươi chiến hạm, tất nhiên sẽ khiến cho những nước khác chú ý đến, mà sau chuyện này thì chắc không thể che giấu nổi nữa rồi.
Toàn thế giới sẽ đều cho rằng hòn đảo này là căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư.
Điều này khiến cho Sở Tiên không tha thiết lắm.
Căn cứ mà bị lộ ra ngoài, về sau này kiểu gì cũng có thêm nhiều kẻ chán sống tới đây nộp mạng.
Mặc dù điều này chẳng có ảnh hướng lớn mấy đối với hắn, thế nhưng cứ chốc chốc thi thoảng lại phải ứng phó với đám người tới tuyên chiến ấy, chỉ nghĩ thôi cũng đã khiến hắn thấy phát mệt lên được.
- Tôi đi ra biển xem tình hình. Sở Tiên nói rồi đi ngay ra bên rìa biển, nhìn thấy hơn bốn mươi con tàu chiến hạm ngay gần ấy, hắn đột nhiên nở nụ cười.
Chuyển mình nhẹ nhàng một cái, hắn đã tới được biển một cách dễ dàng.
Bơi tới trước mặt mấy con cá Dunkleosteus và cá lam từ, Sở Tiên đếm kĩ số lượng của chúng.
“Mười một vạn con, số lượng còn nhiều hơn so với tính toán của mình.”
Chắc đây là nguyên do vì sao bọn chúng thích tụ tập ở bên cạnh cây ác ma, ở đó chúng không phút nào là không được nạp năng lượng vào, thế nên mới sinh sôi này nở được đông đúc như thế này.
- Mười một vạn con, dù có gặp phải tàu sân bay [1] của Mĩ cũng có thể vô hiệu hoá được nó, hơn nữa có sự bảo hộ của cá lam từ, bom hay hoả tiễn đều có thể phát hiện ra trước, tới lúc đó muốn ngăn cản hay phản công lại là điều hết sức dễ dàng.
Sở Tiên mỉm cười nghĩ tới mấy điều ấy, với lực lượng hiện tại của bản thân, hắn có thể vỗ ngực tự hào không sợ bất cứ một quốc gia và thế lực nào trên thế giới nữa.
Quay trở lại trên hòn đảo, Sở Tiên về thẳng phòng để nghỉ ngơi.
Thế nhưng trái ngược với sự an nhàn của hắn, giờ phút này ở Ấn Độ đang như sắp phát điên lên vậy.
Chiến hạm phái đi trinh sát trên hòn đảo ấy cùng với tất cả số máy bay trực thăng đều bị mất liên lạc.
Hơn nữa, vào phút chót, bọn họ nhận được một tin khẩn báo về từ chiến hạm chỉ huy, cái hòn đảo ấy có khi chính là căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư, đồng thời còn nói thêm là tốt nhất đừng có trêu chọc gây sự với đám người trên hòn đảo này.
- Rốt cục là đã gặp phải chuyện gì cơ chứ, sao lại khiến họ gửi về cái tin đầy sợ hãi như thế này. Mười mấy người đứng ở trong một căn phòng cau có mặt mày nói.
- Băng hải tặc Nhân Ngư, nếu như đích thực là bọn họ gây ra chuyện này thì chúng ta không có cửa để đấu lại chúng đâu, hơn bốn mươi chiến hạm, trên một trăm chiếc trực thăng đấy chứ ít ỏi gì đâu cơ chứ, tất cả đều tử trận, lực lượng chiến đấu trên biển của chúng ta cứ thế mà bị bốc hơi mất một phần ba, trời ơi!
- Bây giờ không phải là lúc chúng ta đau lòng về mấy chiến hạm đó đâu, mà chúng ta phải nghĩ cách, băng hải tặc Nhân Ngư liệu có báo thù chúng ta hay không, nếu chúng có ý định báo thù thì chúng ta phải giải quyết như thế nào?
Câu hỏi đó vừa dứt lời thì tất cả người ở đó đều trầm ngâm im lặng.
- Dựa theo phong cách của băng hải tặc Nhân Ngư thì chỉ cần mỗi năm cống nạp cho chúng năm trăm triệu USD phí bảo hộ thì chắc là chuyện này sẽ được bỏ qua êm thấm.
Một ông lão bỗng nhiên mở lời phá tan bầu không khí yên ắng kia.
- Năm trăm triệu USD? Cả đám người đó mặt mày khó coi, nhăn nhúm cả vào, lấy ra năm trăm triệu USD đồng nghĩa với việc mình đã tổn thất mà còn phải bỏ tiền cầu hòa.
- Nếu không thì sao? Cứ ngồi đó đợi băng hải tặc Nhân Ngư phong toả hết toàn bộ thuyền bè và chiến hạm của nước ta sao? Đợi kinh tế của nước ta bị tổn thất vài tỷ USD sao? Ông lão đó nhìn một lượt những người có mặt ở đấy rồi nói tiếp:
- Đúng là ngu xuẩn, chưa nắm rõ được thân phận của quân địch mà đã tùy ý hành động, bây giờ đã biết thế nào là hối hận rồi chứ? Hậu quả nghiêm trọng như vậy ai phụ trách?
- Một người có thể đem cái hoang đảo tàn tạ đó cải tạo thành một hòn đảo lộng lẫy như hiện tại sẽ là một người tầm thường được sao? Bây giờ thì vui rồi, gây sự với người không thể gây vào được.
- Sao lúc đầu không thấy ông ngăn cản vậy. Một số người rất muốn mở mồm ra phản bác tiếp, thế nhưng lại không có dũng khí ấy.
- Bây giờ chúng ta cử sứ giả tới cầu hoà bình, liên lạc với người của băng hải tặc Nhân Ngư ấy chủ động nhận lỗi, tình nguyện chịu trách nhiệm cũng như một số hậu quả để lại, mau chóng giải quyết cho ổn thoả việc này. Ông lão đó bất đắc dĩ nói.
Đám người xung quanh chỉ nghe mà không nói gì, mặt cả đám u ám khó coi vô cùng.
- Chẳng lẽ trên thế giới này không còn một ai có thể đủ khả năng đối phó với băng hải tặc Nhân Ngư hay sao? Một nhóm chỉ có vỏn vẹn năm sáu mươi người mà thôi, vậy mà tại sao toàn thế giới lại phải sợ hãi cơ chứ? Một người trung niên không cam tâm nói.
- Bọn chúng chắc phải nắm trong tay được một thứ gì đó lớn mạnh lắm, món đồ ấy chắc là có liên quan đến cá Dunkleosteus, nước chúng ta nghiên cứu về gen sinh vật rốt cục là tới đâu rồi?
- Sinh vật thời tiền sử vẫn đang trong thời gian nuôi dưỡng.
- Phải nhanh chóng nắm được điểm này, băng hải tặc Nhân Ngư có được một con cá Dunkleosteus liền có thể khiến cho các quốc gia trên toàn thế giới phải khiếp sợ, chỉ cần chúng ta cũng nắm được lực lượng y như thế thì mới có cơ thắng chúng.
- Hôm nay cứ phái người tới hòn đảo ấy đi, lấy tiền để cầu sự lượng thứ của đám hải tặc đó.
- Ngoài ra, thông báo căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư cho toàn thế giới, ta không tin là thế giới có thể để yên cho băng hải tặc Nhân Ngư đó làm loạn, nhất định sẽ có quốc gia đứng ra tiêu diệt bọn chúng.
Ăn cắp gà không thành còn rơi mất nắm gạo, đây đúng là câu miêu tả chính xác nhất tình hình hiện giờ của đất nước Ấn Độ.
Vào ngày hôm sau, ngay cả tới Sở Tiên cũng hết sức bất giờ khi lão Hoàng tới báo tin bên Ấn Độ phái người tới cầu hoà, chủ động nhận lỗi, đồng thời còn lấy ra một khoản tiền cực lớn để bồi thường.
Năm trăm triệu USD.
Sở Tiên nghe thấy tin xong chỉ nở nụ cười nhạt thếch, đồng ý với điều kiện đó.
Kết quả cuối cùng vô cùng thuận lợi, khi mà bọn họ nhìn thấy hơn bốn mươi chiến hạm của đất nước mình đậu gần hòn đảo thì không hiểu trong lòng họ nghĩ gì, tôn nghiêm của một quốc gia nay còn đâu.
Khi mà đối diện với một thực lực mạnh mẽ và kinh hoàng như thế thì chỉ có thể răm rắp nghe lời theo thôi, đối phương nói gì thì là như thế ấy.
Sau cùng, năm trăm triệu USD đã vào ngân hàng của hắn, đồng thời, Ấn Độ vì muốn chuộc lại hơn bốn mươi chiến hạm của nước mình mà lại phải bỏ ra thêm tám trăm triệu USD nữa mới mang được số tàu ấy trở về.
Đi đi về về trong chớp nhoáng đã đánh rơi mất một tỉ ba trăm triệu USD, khiến cho các lãnh đão cấp cao của Ấn Độ lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa.
Ấn Độ rất không cam tâm, những thông tin liên quan đến căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư lập tức được lan truyền trên khắp các quốc gia khác trên toàn thế giới.
Khi các nước khác trên khắp thế giới biết được cái tin quý giá này lập tức dùng vệ tinh điều tra căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư.
Khi bọn họ nhìn thấy đó là một khu vực vô vùng khuất, thì các quốc gia khác đề lộ rõ sự đắn đo do dự.
Bây giờ bọn họ có thể khẳng định chắc chắn một điều, nơi đó đến tám mươi phần trăm là căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư.
Thế nhưng tất thảy đều chần chừ không quyết.
Đối với cái băng hải tặc Nhân Ngư này, tất cả các quốc gia khác trên thế giới đều cảm thấy gai mắt, muốn nhổ cỏ tận gốc thì sau này mới thái bình được, bởi vì dù sao thì thế lực của chúng cũng quá mạnh, là một mối nguy hiểm tiềm tàng cho những nước bị bại trận nói riêng và những nước lớn mạnh trên thế giới nói chung.
Thực lực của bọn họ khiến cho tất cả các quốc gia đều cảm thấy rùng mình ớn lạnh.
Đối diện với cái băng hải tặc chẳng biết khi nào sẽ trở thành quân địch của mình như này thì tất cả các quốc gia đều muốn tiêu trừ.
Thế nhưng, tất cả các quốc gia đều không dám động thủ, có bài học thất bại của Ấn Độ làm gương, thế nên tất cả các quốc gia đều không dám hành xử lỗ mãng.
Nếu như thành công đương nhiên sẽ nổi danh khắp thế giới, nhưng nhỡ đâu mà thất bại thì hậu quả cực kì khó lường.
Thế nhưng giờ đây lại xuất hiện ra tung tích của băng hải tặc Nhân Ngư này khiến cho họ đứng ngồi không yên, tất cả đều không một ai muốn để vuột mất cơ hội hiếm có này.
Ở mỗi một quốc gia bắt đầu ra hàng loạt mệnh lệnh.
- Nhất định phải phóng tên lửa vào hòn đảo ấy.
- Dùng tên lửa liên lục địa [2] là chắc thế thượng phong, kiểu gì cũng phải cho nổ banh cái hòn đảo ấy ra.
- Lần này không chỉ có mỗi một mình nước chúng ta đâu, còn có rất nhiều các quốc gia khác cũng tham chiến, nhưng vẫn cần phải hết sức cẩn thận, không được để băng hải tặc Nhân Ngư đó phát hiện ra manh mối nào.
- Phải chắc chắn không được để băng hải tặc Nhân Ngư biết được chuyện này có sự góp mặt của chúng ta.
- Lần này bất luận là thành công hay thất bại cũng đều phải giấu kín.
Rất nhiều quốc gia trên thế giới đều vô cùng kiên quyết, bọn họ không dám phái người đi bao vây tấn công băng hải tặc Nhân Ngư, thế nhưng giờ đây khi đã biết được căn cứ của băng hải tặc Nhân Ngư, thì họ tính dùng cách đánh từ xa tấn công cho nổ cả hòn đảo.
Từng tên lửa liên lục địa được bí mật vận chuyển lên trên từng chiến hạm.
Trên những chiến hạm đang hết sức bí mật lắp ráp những tên lửa liên lục địa, có tổng cộng mười mấy quốc gia cùng hướng tới hải vực gần đảo Nhân Ngư.
Khắp nơi trên thế giới, không cùng một thời gian, cũng không cùng một nơi, từng chiếc tên lửa liên lục địa được phóng thẳng lên trời, tất cả số tên lửa liên lục địa đó đều đồng loạt tấn công về phía Nhân ngư đảo.
Từng chiếc tên lửa liên lục địa bay vút lên trời vẽ lên một đường khói chết chóc.
Vào đêm tối, Sở Tiên đang nằm dài nghỉ ngơi trong phòng, đột nhiên cảm nhận được một hồi nhộn nhạo truyền về từ đàn cá lam từ, ngay sau đó hắn lập tức từ giường đứng phắt dậy, hắn chuyển mình một cái trực tiếp biến mất khỏi căn phòng.
Bầu trời trên phía hòn đảo, Sở Tiên trải dài đôi cánh bay lên trên không trung, hắn nhăn mặt khi nhìn thấy từng chiếc tên lửa trên không trung đang lao tới hòn đảo.
Đây là do cá lam từ dùng năng lực từ trường của nó để cô đọng lại thành một cái khiên chắn chống đỡ tên lửa liên lục địa rớt xuống, đồng thời ôm trọn khống chế lại nó, khiến nó mất đi phương hướng, thế nhưng năng lực ghê gớm của từ trường cũng không thể tiêu huỷ được tên lửa liên lục địa.
Sở Tiên nhìn thấy từng chiếc tên lửa liên lục địa trên bầu trời thì liền lộ ra sự nanh ác và băng giá vốn có của mình.
[1] Tàu sân bay, hay hàng không mẫu hạm, là một loại tàu chiến được thiết kế để triển khai và thu hồi lại máy bay—trên thực tế hoạt động như một căn cứ không quân trên biển. Vì vậy các tàu sân bay cho phép lực lượng hải quân triển khai không lực ở các khoảng cách lớn không phụ thuộc vào các căn cứ ở gần đó để làm căn cứ trên mặt đất cho máy bay. Các lực lượng hải quân hiện đại với những con tàu như vậy coi chúng là trung tâm của hạm đội, vai trò trước đó do thiết giáp hạm đảm nhận. Sự thay đổi này, một phần vì sự phát triển của chiến tranh trên không thành một phần quan trọng trong chiến tranh, đã diễn ra trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Các tàu sân bay không có hộ tống được coi là dễ bị các tàu khác, máy bay, tàu ngầm hay phi đạn tấn công và vì thế phải di chuyển trong một đội tàu sân bay. Trong lực lượng hải quân của nhiều nước, đặc biệt là Hải quân Hoa Kỳ, một tàu sân bay được coi là tàu chủ lực. Trong cuối thế kỷ XX - đầu thế kỷ XXI, việc bảo vệ/tiêu diệt tàu sân bay được coi là nhiệm vụ quan trọng nhất để đảm bảo giành chiến thắng trong tác chiến hải quân giữa các cường quốc. Trong khi Hoa Kỳ có đội tàu sân bay lớn nhất thế giới thì Liên Xô/Nga lại đáp trả bằng việc chế tạo những vũ khí chuyên biệt rất mạnh (ngư lôi hạng nặng và tên lửa chống hạm Hoàng siêu xa), chuyên dùng để tiêu diệt tàu sân bay đối phương.
[2] Tên lửa liên lục địa, tên lửa xuyên lục địa, tên lửa vượt đại châu, còn được biết đến với ký tự tắt ICBM (viết tắt của Inter- continental ballistic missile) là tên lửa đạn đạo có Hoàng bắn xa (hơn 5.500 km), được chế tạo để mang nhiều đầu đạn hạt nhân một lúc. Do khả năng bắn xa và năng lực chứa nhiều đầu đạn hạt nhân, tên lửa liên lục địa đặt trên tàu ngầm và căn cứ mặt đất là những lực lượng mang tính hủy diệt nhất nếu xảy ra chiến tranh hạt nhân toàn diện. Một lực lượng khác mang Hoàng quan trọng tương đương là các máy bay ném bom mang bom hạt nhân. Khác biệt với tên lửa đạn đạo chiến thuật (dưới 300 km), tên lửa đạn đạo Hoàng ngắn (dưới 1.000 km) và Hoàng trung (dưới 5.000 km), tên lửa liên lục địa có tốc độ lớn hơn và Hoàng bắn xa hơn rất nhiều. Trong năm quốc gia thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, Mỹ, Nga và Trung Quốc đã phát triển thành công tên lửa liên lục địa. Anh và Pháp có các tên lửa Hoàng trung và chủ yếu được phóng từ tàu ngầm. Ấn Độ và Pakistan đều có tên lửa Hoàng trung và đang phát triển tên lửa liên lục địa. Bắc Triều Tiên đang phát triển tên lửa liên lục địa, vụ thử tên lửa gần đây năm 2017 của nước này đã thành công thật sự. Năm 1991, Hoa Kỳ và Nga ký Hiệp ước START I, cắt giảm số lượng tên lửa này cùng đầu đạn hạt nhân.