Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 102: Trốn thoát. (2)

Chương 102: Trốn thoát. (2)
Cầm giằng lấy điện khóc lóc ầm ĩ:

- Con...

Điện thoại bên kia lại bị người khác cướp lấy:

- Tần An, mau ra ngoài xem mình đang ở đâu, rồi gọi điện lại, nhanh lên, đừng chần chừ nữa, càng lâu càng nguy hiểm đó.

Tần An quyết đoán cúp điện thoại ngay.

- Tiểu Thiên, Tiểu Thiên, dậy mau...

Không biết có phải vì bị đánh thuốc mê quá liều hay không, Tần An cởi trói xong tát mấy cái Tần Tiểu Thiên không dậy, lòng cuống hết cả lên, y không nhấc nổi cái thằng béo này.

Lục túi quần Chu Hoành Chí, lấy được một chuỗi chìa khóa, mở cửa sắt ngoài sân, xa xa thấp thoáng ánh đèn, nương theo ánh trăng chạy dọc con đường trải đá thông tới một cái ngã tư, ở đó có cắm tấm biển, một đường tới huyện Phong Dụ, một đường tới thành phố Lâu Tinh, một hướng chỉ tới đường quốc lộ đi Quý Sơn.

Chẳng trách Chu Hoành Chí lựa chọn điểm ẩn nấp ở chỗ này, hắn có rất nhiều đường để trốn.

Đoán chừng lúc này mọi người đang túa đi khắp nơi tìm mình rồi, không dám đi xa hơn, sợ có đồng phạm của Chu Hoành Chí quay lại, Tần An bấm di động, mô tả ngắn gọn cái ngã tư mình tìm thấy, không cần biết có giúp ích được gì không sau đó lại chạy vội về nhà.

- Dậy mau, dậy mau cái con heo này.

Tần An không ngừng hất nước lạnh lên mặt Tần Tiểu Thiên, cuối cùng làm hắn tỉnh lại:

- Dậy!

- Trời còn chưa sáng mà... Hôm nay không phải đi học có tốt không...

Tần Tiểu Thiên làu bàu ngáp:

- Sao anh lại ở... ọe...

Tần An không kịp tránh, bị Tần Tiểu Thiên phun một vòi dài tới tận ngực, tiếp đó cứ chống tay xuống đất nôn một hồi, đó là phản ứng bình thường của người tỉnh dậy sau khi bị đánh thuốc mê.

Chắc Chu Hoành Chí thấy tên này béo tốt, nên cẩn thận tăng thêm liều lượng.

Uống nước ngọt Tần An đưa cho, Tần Tiểu Thiên mới đỡ hơn, nghe giải thich sơ qua, mặt cắt không ra máu, lắp ba lắp bắp chỉ Chu Hoành Chí:

- Anh, anh đánh chết hắn rồi à?

- Chưa, đừng lề mề nữa chúng ta chạy thôi...

Tần An kéo Tần Tiểu Thiên dậy, bên ngoài đồng hoang bao la, không tin đen đủi tới mức gặp phải đồng lõa của Chu Hoành Chí:

Hai anh em cứ chạy cứ chạy song song theo con đường hướng về huyện Phong Dụ, mải miết chạy không dám dừng, không dám tìm nhà dân giúp đỡ, chạy rồi ngã, ngã lại đứng lên chạy, diu nhau tập tễnh bước đi, tới khi nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát hú vang lừng mới chạy ra đường vẫy.

Rất nhiều người vây quanh, ồn ào nhức hết cả đầu, Tần An chỉ kịp cố gắng miêu tả vị trí căn nhà kia, sau đó lần nữa ngất xỉu.

Lần này ngủ một giấc rất lâu, tỉnh lại đầu óc vẫn cứ nặng trịch, mắt he hé một khe hở, chỉ thấy trần nhà lờ mờ quét vôi màu trắng, có vài vết loang lổ, một cái quạt trần cũ kỹ, là nhà mình, nhà cũ của mình, đôi khi mỗi lần mở mắt ra, chuyện đầu tiên Tần An làm là xác định xem mình đang ở niên đại nào, cho tới tận bây giờ chuyện của y vẫn quá khó tin.

Bên cạnh có người trò chuyện.

- Hắn khai rồi, là Mạc Cao Minh đấy, hắn nhận tiền của Mạc Cao Minh phá mỏ than...

Hình như là cậu Lý Lâm Kiếm:

Mạc Cao Minh? Không phải là người tiếp nhận mỏ than của anh họ à?

Chỉ có một tiếng như thế rồi xung quanh lại rơi vào im lặng, chỉ có tiếng bước chân đi qua đi lại.

- Chưa rõ ràng, nhưng cục khoáng sản thu hồi quyền kinh doanh mỏ than, chuyển cho Mạc Cao Minh bao thầu với giá cực thấp, có thể nói hắn là người hưởng lợi trực tiếp nhất từ vụ tai nạn này.

Giọng bác cả Tần Hữu Lượng đầy phẫn nộ:

- Không được, tôi phải lên huyện, không cần biết chuyện này là ai đứng sau lưng, tôi phải làm cho ra nhẽ.

- Em đi với anh.

Tần Hoài lên tiếng:

- Được rồi mọi người đừng nói nữa, để Tần An nghỉ ngơi.

Có tiếng người đi ra, sau đó cửa đóng lại.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch