Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 101: Trốn thoát. (1)

Chương 101: Trốn thoát. (1)



Tần An vừa khóc thút thít vừa ôm mông chạy ra ngoài cửa.

- Nếu là con ông mày, ông mày vặn cổ chết lâu rồi.

Chu Hoành Chí còn chưa hết bực tức, giơ chân lên xem, thấy không có cứt mới thở phào, cửa sân đã khóa, tường thì cao còn có gai, Tần An còn bị trói, hắn không sợ thằng nhóc nhát gan sợ ma đó chạy đi đâu được, xung quanh là chỗ hoang vắng không người, có ném nó ra ngoài nó cũng bò về:

Tần An tới góc tường tụt quần xuống, mắt đảo quanh, nhặt mấy cục đá nhỏ, quay đầu thấy Chu Hoành Chí không nhìn mình, vội vàng cởi dây thừng ra, thừng buộc rất chắc, toát mồ hôi cũng không cởi được.

Thừng to bằng ngón cái, nút thắt quá chặt lại hiểm, hai cánh tay khẳng khiu của thiếu niên mới dậy thì không đủ sức gỡ, Tần An quyết đoán bỏ luôn, tay mò mẫn trong bóng tối tìm kiếm.

- Mẹ mày, nhanh lên, định ăn luôn đấy à?

Xem đồng hồ thấy gần 20 phút, Chu Hoành Chí thò đầu ra, nhìn cái mông trắng hếu của Tần An chổng về phía này, bực mình quay đầu đi chửi:

- Dạ, cháu sắp xong rồi đây...

Tần An tìm được viên đá có cạnh sắc, cứa đứt một đoạn dây, dùng hết sức lực giật ra, sau đó kéo quần lên, quần ướt sũng khai sực, lúc này không chú ý được nhiều thế nữa rồi, nhảy tưng tưng về.

- Chu Hoành Chí, vừa rồi mày chửi mẹ ai thế?

- Cái gì?

Chu Hoành Chí đang xem TV, nghe thấy tiếng Tần An thì ngạc nhiên quay sang:

- Á...

Tần An buông tay, viên đá bay ra bắn trúng mắt trái Chu Hoành Chí, máu phọt ra ngoài, Chu Hoành Chí đau đớn ôm mặt.

- Tao hỏi mày chửi mẹ ai?

Tần An vứt ná đi, cầm viên gạch đập thẳng vào đầu Chu Hoành Chí, hắn loạng choạng được mấy bước rồi ngã xuống đất.

- Tao ghét nhất ai chửi mẹ tao, chửi này, chửi này.

Tần An ra sức đấm đá, cứ nhè chỗ hiểm mà đánh tới khi Chu Hoành Chi ngất xỉu mới thôi.

Không sợ Chu Hoành Chí chết, chỉ sợ hắn đột nhiên đứng dậy, kệ hắn nằm đó như đống thịt thối, Tần An vẫn đấm đá, tới khi chân tay mềm nhũn, mồ hôi mồ kê nhễ nhại mới ngồi xuống thở, tay run rẩy vừa vì mỏi, vừa vì sợ, dựa vào tường từ từ ngồi xuống tay vẫn lăm lăm cái ná chĩa về phía Chu Hoành Chí đề phòng bất trắc.

Hành vi điên cuồng vừa rồi của Tần An, quá nửa xuất phát từ sự sợ hãi.

Chu Hoành Chí vốn đã mang tội chết rồi, hắn mạo hiểm trốn tù, giờ lại bắt cóc tống tiền, không có khả năng nào thoát khỏi tội chết nữa, khả năng giết con tin là rất cao, Tần An không phải to gan mà mạo hiểm, mà sợ hãi nên mới làm liều.

Lúc này từ hạ thể Chu Hoành Chí bốc mùi thối sặc sụa, không ngờ bị Tần An đá lòi cả cứt ra, cái mặt be bét, máu thịt lẫn lộn, Tần An bắn ở khoảng cách rất gần, nói không chừng đạn xuyên cả vào não.

Cho dù là thế Tần An vẫn không dám lơ là, lấy cái dây thừng lúc nãy trói tay mình, trói hắn lại, còn hắn sống hay chết thì mặc xác.

Vội vàng đóng chặt cửa, cài then, Chu Hoành Chí khả năng không chỉ có một mình, nếu không khó đem mình và Tần Tiểu Thiên tới đây nhanh chóng được, hẳn phải đồng phạm, không biết kẻ đó bao giờ quay lại, không biết bao nhiêu người, phải nhanh.

Tay run lẩy bẩy, Tần An mở ngăn kéo lấy di động của Chu Hoành Chí, bên trong thấy rất nhiều tiền, nhưng giờ quan tâm gì tới thứ đó nữa, cầm di động bấm số Tần Hướng Sơn, bên kia vứt bắt máy là nói vội:

- Bác hai, cháu và Tiểu Thiên không sao.

- Ơn trời, cháu đang ở đâu?

Bên kia giọng Tần Hướng Sơn kích động tới lạc cả đi:

Tần An thậm chí nghe thấy tiếng gào khóc của mẹ ở kia, rồi tiếng người nhốn nháo, rất đông, chắc bác hai đã tới nhà mình:

- Cháu cũng không biết mình ở đâu nữa, cháu bị bắt cóc tới đây, cháu vừa...

- Tần An, Tần An, con ơi, con có sao không, mau về với mẹ, về nhanh con ơi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch