Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 100: Thằng nhóc vô dụng. (2)

Chương 100: Thằng nhóc vô dụng. (2)


Đằng xa sông chảy ầm ầm, ở gần đám ếch kiệt lực gọi bạn tình, tất cả như im lặng vào giây phút này.

Tần An nghĩ ngay tới Chu Hoành Chí, không ngờ tên này to gan như vậy, trốn khỏi trải giam không bỏ đi tha hương mà còn quay lại quê nhà, chẳng lẽ hắn muốn báo thù?

Nếu không phải Chu Hoành Chí, Tần An không nghĩ ra có tên lưu manh nào lại đi chặn đường người khác ở chỗ vắng người qua lại này.

- Chú là ai?

Tần An giơ tay lên, không dám có bất kỳ hành động dại dột nào:

- Hừ, mày là cháu Tần Hương Sơn phải không, một đứa con trai, một đứa cháu, xem ông ta định bỏ bao nhiêu tiền để chuộc.

Người phía sau nói xong dùng cái khăn chụp lên mặt Tần An:

Tần An ngửi thấy ete gay gay truyền vào khoang mũi, chẳng bao lâu ý thức mơ mơ hồ hồ, người như bị kéo đi, rồi không biết gì nữa.

Bị cái lạnh bất ngờ làm rùng mình tỉnh lại, Tần An chớp chớp mắt phun nước khỏi miệng, toàn thân ướt sũng, ánh đèn trước mắt chói phát nhức, cựa mình một cái mới phát hiện tay chân đều bị trói.

Đó là một cái phòng có cả tủ lạnh, máy giặt, TV, bóng người thấp bé đang lạnh lùng nhìn mình.

- Chú... chú muốn gì?

Giọng Tần An run run, bụng lộn tùng phèo, buồn nôn khó chịu vô cùng, quay đầu nhìn quanh thấy Tần Tiểu Thiên bị trói bên cạnh ngáy khò khò, yên tâm được đôi chút:

- Có biết số điện thoại của Tần Hướng Sơn không, bảo ông ta chuẩn bị tiền chuộc người.

Nam tử trung niên cầm cái di động, không phải loại cục gạch Motorola thịnh hành bấy giờ, mà là một cái di động nhái sản xuất trong nước:

Tần An mặc dù đầu óc còn choàng váng nhìn không rõ, nhưng lúc này chắc chắn người đối diện là Chu Hoành Chí, người bình thường nhìn bộ dạng gầy nhỏ như khỉ của hắn, khó ai ngờ đây là tên ác ôn đầu xỏ ở trấn Thanh Sơn:

- Biết, biết...

Lúc này đã là nửa đêm, tin tức Tần An và Tần Tiểu Thiên bị mất tích đã truyền đi, Tần Hướng Sơn ngay trong đêm trở về trấn Thanh Sơn, chợt có điện thoai, vừa bắt máy nghe thấy đầu kia nói:

- Con và cháu mày trong tay tao, chuẩn bị tiền đi.

- Được, được tôi chuẩn bị, anh đừng đừng làm hại bọn nhỏ... A lô, a lô.

Chu Hoành Chí chỉ nói đúng một câu là cúp máy, không dài dòng, thậm chí không nói ra con số, mặt bình thản như không, nhìn là biết ngay cực kỳ chuyên nghiệp rồi, lướt con dao sáng loáng trước mặt Tần An:

- Ngoan ngoãn im mồm, cấm khóc lóc, nếu không tao cắt lưỡi, rõ chưa?

Tần An sợ hãi gật đầu.

Tách, tách, tách..

Trong căn phòng yên tĩnh tới rợn người, Chu Hoành Chí thi thoảng lại xem đồng hồ, tiếng nước chảy tí tách cùng với mùi khai nồng nặc làm hắn nhíu mày quay đầu, thấy đũng quần Tần An ướt cả mảng, tức giận chửi um lên:

- Con mẹ mày chứ, tao đã làm gì sợ vãi cả đái ra thế hả, & *#$!

Rồi vung tay tát Tần An một cái ngã lăn ra đất.

Tần An đầu đập xuống sàn xi măng, nổ đom đóm mắt, mồm không toàn máu, nằm trong vũng nước đái, nước mắt nước mũi đầm đìa làm Chu Hoành Chí càng thêm sôi máu.

- Chú.. Chú ơi... Cháu mót ỉa quá...

- Đồ vô dụng chỉ giỏi ỉa đái.

Chu Hoành Chí co chân đá, lại sợ đá một cái nó phọt cứt ra đầy nhà thì phiền lắm, vừa rồi nó đái ra đấy đã khai um nhà, giờ còn ỉa nữa thì không ai chịu nổi, chẳng lẽ lúc đó mang người toàn mùi cứt đái mà bỏ trốn?

Không còn cách nào khác, Chu Hoành Chí đành cởi dây thừng ở tay Tần An ra, chửi:

- Ra kia mà ỉa.

- Dạ...

Tần An nhảy tưng tưng mấy cái, không dám đi xa ngồi xuống ngay cửa phòng cởi quần:

- Mẹ mày, mẹ mày chứ, đi xa ra một chút!

Chu Hoành Chí rống lên:

- Nhưng, nhưng ngoài kia tối... cháu sợ ma lắm.

- Sợ ma này, sợ ma này, xéo mẹ mày ra ngoài kia cho tao.

Chu Hoành Chí hết chịu nổi, cứ một tiếng "sợ ma này" lại đá Tần An một cái, chưa bao giờ thấy loại ăn hại như thế, Tần gia có loại con cháu này là đến hồi mạt vận rồi, thứ này không còn thuốc chữa nữa:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch