Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 99: Thằng nhóc vô dụng. (1)

Chương 99: Thằng nhóc vô dụng. (1)



Canh cá nấu củ cải, nước canh như màu sữa, củ cải thơm mát, cá tươi ngọt, chỉ mùi thơm thôi đã khiến người ta chảy nước dãi rồi. Cá mà Tần An bắt là cá tự nhiên ngoài sông, ăn đứt cá nuôi, chỉ là giống đại đa số loài khác, cùng với môi trường ngày càng ác liệt, số lượng giảm thiểu, cuối cùng biến mất khỏi sông Thanh Thủy.

Vì bác hai lên tỉnh thành, nên gửi Tần Tiểu Thiên tới nhà Tần An ăn cơm, hắn đang cùng đám trẻ con trong khu tập thể khoe khoang Đài Loạn thế này, Đài Loan thế kia, nhà cao tầng cao bao nhiêu, công viên có bao nhiêu động vật...

Lý Cầm chợt nhớ ra hỏi:

- Cá diếc ở đâu thế, con tới ao nhà ông nội bắt à?

Tần An còn đang nghĩ chuyện tình cờ An Thủy lại quen Rowling, thuận miệng đáp:

- Con bắt ở sông Thanh Thủy đấy... Ái...

- Cái gì?

Lý Cầm cong ngón tay gõ Tần An một cái đau điếng:

- Con dám ra sông chơi, có biết ở đó mỗi năm xảy ra bao nhiêu tai nạn không, vậy mà cha con tin con đấy, nói con hiểu chuyện rồi.

- Sau này con không dám nữa, mẹ, mẹ làm cơm đi, con quạt cho mẹ.

Tần An lấy cái ghế nhỏ mang ra hành lang, quạt mát nịnh bợ mẹ:

Lý Tâm Lam cũng đang đọc sách ở hành lang, nhìn thấy y bị mẹ đánh, liên tưởng thường ngày hay ra vẻ ông cụ non, không nhịn được cười.

Tần An trừng mắt lên, Lý Tâm Lam vừa mới tắm xong, mái tóc ướt buông sang bên, dù ngoài hành lang vẫn ngửi thơm dễ chịu của dầu gội dầu và hương thơm thân thể thiếu nữ, chiếc áo hoa cổ tròn, chiếc váy vải mỏng nhẹ dán lên người, thấy được đường cong em ái của bờ mông.

Nhân lúc mẹ vào nhà lấy vật dụng, Tần An tranh thủ hỏi:

- Gần đây Đồ Cương không làm phiền chị nữa chứ?

- Ừ, nhưng mà..

Lý Tâm Lam ngần ngừa:

- Sao thế?

- Mọi người thấy Đồ Cương mặt mày bầm tím, cho rằng chị quen biết người ngoài xã hội, còn nói chị có bạn làm lưu manh xã hội...

Lý Tâm Lam chỉ nói qua loa, nguyên văn lời đồn trong trường là nói cô có bạn trai lưu manh, cùng Đồ Cương tranh giành ghen tuông, còn đập phá cả xưởng cơ khí nhà Đồ Cương, cảnh cáo hắn không được tới gần bạn gái mình, những lời như thế, cô không kể cho Tần An:

- Phải rồi, thầy Tạ hỏi chị về em đấy.

- Tạ Hùng Lợi ấy à?

Tần An nhếch mép cười, hắn hẳn biết "son of bitch" có nghĩa gì:

- Em quen thầy ấy à, thầy ấy lại không biết em, chỉ hỏi chị hôm đó người tới đón chị là ai, chị trả lời là hàng xóm. Không phải là em làm chuyện xấu gì với người ta chứ?

Tần An chẳng sợ, lời nói gió bay, mình cứ chối, hắn còn tiếp tục dây dưa được à:

- Ai quen hắn chứ, người biết em nhiều lắm, làm sao em nhớ được ai vào ai.

- Ừ, em thì quen biết rộng rồi, đánh nhau ở phòng chơi game còn có người giúp, bạn chị nhìn thấy còn nói người kia dí thuốc...

- Xuỵt...

Tần An hết hồn nhìn vào nhà:

- Chị nói nhỏ thôi, mẹ em nghe thấy thì chết.

Lý Tâm Lam cười đắc ý, nắm được thóp thằng nhóc nghịch ngợm này rồi.

Ăn cơm xong thì trời cũng tối đen, Tần Tiểu Thiên sợ không dám đi về trạch viện, Tần An cầm đèn pin soi đường đưa hắn về.

- Canh cá hôm nay ngon quá, Tần An, khi nào ra sống bắt cá gọi em với nhé.

Tần Tiểu Thiên ợ một cái rõ to, lòng thỏa mãn, thấy trấn Thanh Sơn còn có chỗ hấp dẫn:

- Không được, mày mà xuống sông, nước dâng lên thành lũ thì sao?

Tần An béo đống thịt mỡ bên hông Tần Tiểu Thiên, đúng là pháo cứu sinh thiên nhiên:

- Ở Đài Loan, thế này là bình thường.

Tần Tiểu Thiên bất mãn, đi qua ruộng ngô, nhảy xuống:

- Đợi em bón phân cho ngô chút.

- Lâu thế...

Tần An ngồi bên đường đợi, ngáp mấy cái mà không thấy Tần Tiểu Thiên quay lại, vừa đứng lên gọi gì có thứ gì đó chậm vào lưng:

- Ngoan ngoãn chút, nếu không tao đâm chết mày.

Mùa thu trời tối sớm, mới có gần bảy giờ trăng đã lên cao chiếu ánh sáng dìu dịu, ruộng ngô rộng bao la, bốn bề không một bóng người, thi thoảng gió thôi qua làm cây ngô phát ra tiếng xào xạc sởn gai ốc.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch