Chương 98: Tin tức tốt. (2) Cô ấy nói em là tri kỷ thực sự của cô ấy, mấy năm trước cô ấy đã có ý tưởng về một câu chuyện về thế giới phép thuật, hiện đã hình thành bộ khung cơ bản, cực kỳ hợp nhau.
Giọng An Thủy có chút khó tin:
- Giờ chị vẫn thấy không thể tin được, em có biết không, cô ấy chỉ xem đoạn đầu của bản thảo, sau đó hỏi chị tình tiết phía sau có phải thế này hay không... Chị không sao giải thích được vì sao có sự trúng hợp ly kỳ như vậy, bây giờ chị thậm chí hứng thú với thần học rồi, giống như thượng đế chia con người ra làm nam và nữ, nam nữ không ngừng tìm kiếm một nửa của mình, em và cô ấy chính là một nửa còn thiếu của nhau.
- Có chuyện này sao?
Tần An thấy lông tóc toàn thân dựng lên rồi, kích động tới run giọng:
- Giáo viên tiếng Pháp của chị ấy, cô ấy, cô ấy tên là gì?
- Rowling, Joanne Rowling... Cô ấy là một người mẹ đơn thân, có con gái đáng yêu lắm...
Tần An lỗ tai bùng nhùng, không nghe thấy An Thủy nói gì phía sau nữa rồi, không ai biết được chuyện này hoang đường cỡ nào, thậm chí Rowling, trấn tĩnh lại nắm chặt điện thoại:
- Chị An Thủy, nếu cô Rowling đã có hứng thú như vậy, lại có ý tưởng viết truyện, chắc chắn có thể cung cấp thêm nhiều ý kiến cho tác phẩm này, chị xem có thể cùng cô ấy hoàn thiện tác phẩm không, vài chi tiết em còn chưa hài lòng cho lắm.
Tình cảm giữa An Thủy và giáo viên tiếng Pháp rất tốt, cũng có lẽ là hiếu kỳ vì sự cảm ứng kỳ diệu giữa Tần An và Rowling, rất muốn xem một thiếu niên mười ba tuổi ở vùng quê nghèo và một người mẹ đơn thân cách tới nửa vòng trái đất kết hợp với nhau sẽ viết ra một tác phẩm như thế nào.
Huống hồ cô cũng là độc giả nhiệt thành của Harry Potter, rất muốn biết câu chuyện tiếp theo ra sao, mà Tần An lại phải học tập, không thể chia ra quá nhiều thời gian viết truyện, hợp tác với Rowling là ý tưởng tốt.
Thế nhưng An Thủy cũng không cho rằng Harry Potter có thể kiếm được nhiều tiền, trong giới xuất bản Ây Mỹ, số sách không bán nổi hai con số nhiều lắm, chuyến phưu lưu của Harry Potter rất thú vị, song thị trường không nhiều.
Nói chuyện một lúc, An Thủy chuyển hướng đề tài, cô rất mong Tần An ra nước ngoài học cao trung, trình độ giáo dục hạn chế cùng khuôn mẫu ở Đại Lục khó bồi dưỡng ra nhân tài đặc biệt, nếu thấy cao trung quá gấp gáp, có thể chuẩn bị từ giờ để lên đại học ra nước ngoài.
Tần An trước kia từng từ chối ra nước ngoài du học, quay lại một lần nữa, y vẫn không có ý thay đổi quyết định.
- Ôi cái thằng bé này, có cơ hội tốt như vậy sao lại từ chối, bác hai con nói rồi, sau này nếu con ra nước ngoài học, bác ấy sẽ chịu hết chi phí.
Lý Cầm hận không thể giật lấy điện thoại, nhờ An Thủy giúp Tần An để ý tin tức thích hợp về du học:
- Mẹ, vẫn còn sớm quá mà, con chưa lên cao trung, tính đại học làm gì?
Có thể thỏa mãn nguyện vọng này của mẹ hay không để sau tính, nhận lấy củ cải trong tay mẹ, y còn chưa hết chấn động sau cuộc trò chuyện vừa rồi, tạm thời không muốn nhắc tới nó.
Mọi thứ trên đời này có lẽ tồn tại hay không tồn tại đều có lý do riêng của nó, Tần An không quá tin vào số mệnh, nhưng nói mỗi sự kiện xảy ra đều có nguyên nhân sâu xa thì y tin, thay đổi được quỹ tích đó là quá trình khó khăn lâu dài, nếu không chịu phấn đấu, trông chờ vào tờ vé số may rủi, cho dù một ngày trúng số thật, số tiền đó cũng sớm mất hết thôi.
….
…....
Lời của tác giả: Kỳ thực cảnh ngộ của tôi cũng giống cô Rowling, cũng ly hôn một mình nuôi con, vừa trông con vừa đánh máy, song không có được tài hoa như cô ấy.
Hôm nay cái máy tính phục vụ tôi bốn năm bị con đổ sữa lên, hỏng hẳn rồi, rất không may mắn là không có bản sao, nên tới giờ mới đăng truyện.
Máy tính mới mua không biết có đáng giá không, hi vọng tác phẩm này kiếm được tiền, ít nhất đừng để tôi bị lỗ.