Tần An về tới nhà tranh thủ làm bài tập, hiện giờ mỗi ngày y đều bỏ khoảng thời gian nhất định cho việc học, hơn nữa còn tăng dần lên, với tuổi tâm lý của y, nếu không gò vào thói quen, bỏ một hai ngày thôi sẽ thành sức ì, khó học lại được, đến giờ hiệu quả không tệ, tuy học thuộc lòng vẫn làm y đâu đầu.
Đang tập trung giải bài tập số học tiếng chuông điện thoại reo vang, Tần An thuận tay nhận điện thoại, không ngờ là An Thủy.
- Chị An Thủy, chị đang ở đâu thế?
- Chị đang ở Edinburgh, không nghĩ tới chị gọi điện cho em chứ gì?
Nghe ra niềm vui trong giọng Tần An, An Thủy mỉm cười:
Đại học Edinburgh ở Anh xếp trong top 5, ở Anh, danh tiếng trong một vài lĩnh vực chỉ kém Oxford và Cambridge, An Thủy lựa chọn Edinburgh cũng giống như trí nhớ của Tần An:
- Chị là học sinh ưu tú của trường Roedean, vào được Edinburgh chẳng phải khó.
- Bạn trai nhỏ của chị thật khéo miệng, nhưng chị gọi điện tới không phải để nghe em nịnh đâu, có tin không được vui đây.
An Thủy không cười nữa:
- Truyện của em không được thuận lợi lắm, chị đã gửi bản thảo tới năm nhà xuất bản rồi, đều bị họ từ chối.
Tin tức này với Tần An mà nói không hề bất ngờ, tập một Harry Potter trước khi xuất bản trải qua một chặng đường gập ghềnh, thậm chí ngay cả sau này Harry Potter thịnh hành toàn cầu vẫn có nhà phê bình mỉa mai nó chẳng qua là tác phẩm có kế hoạch và thao tác truyền thông thương nghiệp thành công thôi. Tần An không tán đồng với loại lý luận này, J. K Rowling nếu viết đống rác xem có thể thổi phồng lên thành thiên thư không, huống hồ cô đâu có chút bối cạnh nào, chẳng có giá trị gì để người ta thao tác. Bản thân Harry Potter có sức hấp dẫn.
Mặc dù Harry Potter được Tần An viết lại năm phần dựa vào ký ức, năm phần sáng tác thêm, so với tác phẩm của Rowling có lẽ kém xa, nhưng y vẫn đủ lòng tin vào nó.
- Đúng là không phải tin tức tốt, nhưng em nghĩ, chị An Thủy nếu đã chuyên môn gọi điện tới, chắc chắn không phải là để báo tin xấu cho em rồi.
- Nói chuyện với em thật chẳng thú vị gì cả, còn định trêu em một chút, vậy mà em không mắc lừa.
Giọng An Thủy có chút giận:
- Được rồi, mục đích của chị đã đạt được, em thừa nhận đang rất tò mò tin tức tốt sau tin tức xấu là gì, chị nói mau lên, em đang sốt ruột chết đây này.
Tần An quay đầu lại, không biết từ lúc nào mẹ đã đứng ở cửa đưa mắt nhìn, ý hỏi đang nói chuyện điện thoại với ai, Tần An dùng giọng câm đáp "An Thủy".
- Thế còn tạm được, chị có hai tin mừng cho em đây.
Tin đầu tiên là An Thủy sau nhiều lần thất bại vẫn không từ bỏ, gần đây cô tham gia một triển lãm sách, thử vận may xem kiếm được nhà xuất bản nào đánh giá cao Harry Potter hay không, mất cả buổi sáng mà chẳng có thu hoạch gì, đến chiều ngồi uống trà lại có một người Anh tới bắt chuyện.
- Ông ta có cái tên rất đáng yêu là Christopher Little.
An Thủy cười khúc khích:
- Đại khái cho rằng chị là nữ tác giả muốn nổi tiếng nhưng lại không có tài hoa, khoe khoang có thể giúp chị nổi tiếng sau một đêm.
- Đúng là cái tên đáng yêu.
Tần An lẩm bẩm, ý đồ thì chẳng đáng yêu:
- Khi ấy chị hơi mệt rồi, chẳng để ý tới ông ta, ông ta lại cho rằng chị ngầm đồng ý, ngồi xuống lật xem bản thảo mà chị để trước mặt, còn nói một tràng dài, chỉ dẫn chị làm sao mới khiến tác phẩm phù hợp với thị hiếu của nhà xuất bản.
An Thủy cảm thán:
- Chẳng biết vận may của chị hay của em tốt nữa, ông ấy không ngờ là nhà môi giới văn học có tiếng, nhìn trúng tác phẩm của em, muốn độc quyền đại diện cho tác phẩm này. Đồng thời để nhà xuất bản Bloomsbury xuất bản, vì nhà xuất bản đó đang có kế hoạch xuất bản văn học nhi đồng, cần tác phẩm tốt lấy tiếng.
Bloomsbury? Đó chẳng phải là nhà xuất bản đầu tiên của Harry Potter sao, vòng vèo một hồi lịch sử lại kéo một chuyện đúng về quỹ tích của nó, Tần An không biết nên vui mừng hay khiếp sợ nữa.
- Hi hi, mừng không nói lên lời nữa à. Còn tin vui thứ hai cho em đây, trước khi truyện xuất bản, em đã có một độc giả trung thành, đó là giáo viên tiếng Pháp của chị.