Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 96: Nha đầu nhà quê. (2)

Chương 96: Nha đầu nhà quê. (2)


Tần An chuẩn bị rất kỹ càng hành hoa, gừng, dấm, đường, xì dầu, dầu vừng pha nước châm cho vào đĩa nhỏ, khi y học đại học, rất thích những chuyến phượt. Chỉ là sau này hoạt động ấy bị biến chất, thành từ đại diện cho ngoại tình, tình một đêm, một đám những kẻ chẳng hề có kinh nghiệm, ý của túy ông không phải rượu trà trộn vào, Tần An mới dần rời khỏi hoạt động tập thể, thói quen đi phượt một mình. Sinh ra ở vùng thôn quê nhiều núi, kinh nghiệm dã ngoại của y cực kỳ phong phú, chuẩn bị bữa ăn thế này là chuyện nhỏ.

Tháng chín ăn cua cái, Tần An chọn những con cua cái yếm căng phồng có vết vân ngang, cua hấp chín biến thành màu da cam, thuần thục bóc mai cua, lấy gạch đút cho Diệp Trúc Lan.

- Ái... Ăn chậm chứ, cắn mình rồi đây này.

Tần An rụt tay lại, Diệp Trúc Lan đói mềm ruột, ăn như thú dữ vậy:

- Ngon quá, mình không biết bóc.

Diệp Trúc Lan tuy chẳng phải thiên kim tiểu thư, gia đình cũng rất có điều kiện, ở nhà càng được cha mẹ chiều chuộng như công chúa, chẳng phải động chân động tay vào việc gì, cầm con cua sốt ruột xoay đi xoay lại:

- Để mình bóc cho, trông cái bộ dạng tham ăn của bạn kìa.

Tần An bóp mũi Diệp Trúc Lan một cái, đây mới chính là cô gái Diệp Trúc Lan trong tim y, chẳng thẹn thùng, trước mặt y luôn làm nũng, vô cùng thân thiết:

Đại bộ phận gạch cua đều chui vào bụng Diệp Trúc Lan, đến thịt cua được y cẩn thận gỡ ra cũng bị cô ăn sạch sẽ, vậy mà chưa hết thèm, lúc này mới hối hận:

- Biết vậy lúc nãy mình ngồi trên bờ chỉ huy bạn bắt cho rồi, không có mình làm hoa tiêu, bạn bắt chậm đi rõ ràng.

- Ừ, ừ, lần sau để bạn ở trên bờ.

Tần An thu thập tàn cuộc, xử lý mấy cái còng nhỏ và ít thịt xót lại ở vỏ cua, ăn thịt cua thì ít, mà ăn nước chấm thì nhiều.

Ăn xong Tần An lại xuống hồ, mò mẫm dưới tảng đá bắt mấy con cá diếc, mang về nhà cho mẹ nấu canh, bọn cá ở chỗ này ít bị bắt nên rất ngốc, bắt không khó, giữ Diệp Trúc Lan ở nguyên trên bờ còn khó hơn.

Mặt trời dần nghiêng về phía tây, gió sông đã có chút lành lạnh, mang theo mùi lúa chín, cũng là lúc Diệp Trúc Lan và Tần An lưu luyến tạm biệt.

- Mai gặp nhau ở trường nhé, mình sẽ mang món ngon tới cho bạn.

Diệp Trúc Lan vẫy tay cho lớn, mép váy lất phất, bóng hình xinh đẹp được ánh chiều tà kéo thật dài:

Đường về nhà của Diệp Trúc Lan đi qua trường học, vừa rồi trên đường đi cùng Tần An nghịch ngợm đuổi nhau, tay chân mặt mũi lấm lem hết cả, cô định vào trường xóa dấu vết.

Đi qua khu phòng học, nghe thấy tiếng nhạc sôi động, Diệp Trúc Lan tò mò không biết ai giờ này chưa về, rón rén đi tới cửa sổ, ghé mắt nhìn cửa sổ kính, chỉ thấy cô giáo Liêu mặc váy múa màu vàng nhạt vó lấy người, vòng eo yểu điệu mê người, chiếc váy có tua nhỏ, theo từng động tác múa dập dờn lên xuống.

- Em làm lại động tác vừa rồi nhé, nào, một hai, bắt đầu, đá chân, xoay đầu … tốt, đúng rồi …

Lúc này Diệp Trúc Lan mới để ý thấy cô gái khác, chạc tuổi mình, cổ tay trắng ngần đưa lên không trung, vòng eo mảnh khảnh như dương liễu uốn lượn uyển chuyển, cái cổ thiên nga tao nhã vươn cao, gương mặt lành lạnh thanh tao tựa như tiên nữ múa dưới ánh trăng.

Dù là con gái, Diệp Trúc Thanh phải thừa nhận Tôn Tôn rất xinh đẹp.

Nhìn lại mình, cái váy trắng lấm lem, tóc tai bù xù còn dính cả cỏ, hai tay chẳng sạch sẽ gì, xưa nay Diệp Trúc Lan luôn vô tư tự nhiên, chẳng để ý chuyện xấu đẹp, ăn mặc, nhưng lúc này nhìn Tôn Tôn, cô cảm thấy mình như nha đầu nhà quê, tự ti vô cùng, thụt đầu lại lủi thủi đi về, quên cả chuyện rửa chân tay …







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch