Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 95: Nha đầu nhà quê. (1)

Chương 95: Nha đầu nhà quê. (1)



Bị cua kẹp xong, không ngờ Diệp Trúc Lan chẳng còn sợ cua nữa, giống như đứa trẻ con trước khi tiêm thì khóc lóc quấy phá, nhưng tiêm rồi sẽ thấy chẳng có gì đáng sợ cả.

- Bạn mặc tất dài, bắt thế nào?

Diệp Trúc Lan mặc váy đã đành, bên trong còn mặc tất dài nữa, nếu xuống nước phải cởi tất, nghĩ tới đó đầu óc đen tối của Tần An đã nhộn nhạo:

- Cởi ra là được chứ sao.... Hi hi, ngứa quá.

Diệp Trúc Lan đá giày đi, chân đất đứng trên tảng đá bị mưa gió ăn mon mấp mô, lòng bàn chân truyền tới cảm giác ngứa ngày, cười khanh khách liên hồi, gió lớn liên tục thổi tung mép váy, cô cúi xuống áp máp váy, thò đôi chân dài đều tăm tắp được tất màu đen mỏng tang bao bọc, nhỏ nhắn, mỹ lệ.

Thiếu nữ như bông hoa thấm đẫm sương sớm lặng lẽ hé nở, làm người ta không nỡ hái, chỉ nhìn thôi, sự mỹ diệu đã thấm vào tim.

- Quay đầu đi, không cho nhìn trộm.

Diệp Trúc Lan kéo tất qua đầu gối mới ý thức được vì sao lúc nãy Tần An chú ý tới mình mặc tất hơn là váy, tuy mặc váy dài chẳng lộ gì, nhưng cởi tất trước mặt Tần An, tim vẫn đập loạn xạ:

- Lại chẳng thấy gì, ai thèm nhìn.

Tần An thầm lẩm bẩm thế nào cũng có một ngày, người cởi sẽ là mình:

Diệp Trúc Lan còn không yên tâm, chạy ra sau bụi cây cởi tất, cuộn lại đặt lên tảng đá.

Tần An cầm lấy cho vào túi:

- Tất thối lắm, sẽ thu hút kiến côn trùng tới, cất đi vẫn hơn.

- Tất của cậu mới thối, tất của mình không thối chút nào, không tin cậu ngửi xem.

Đối với cô gái có thói quen tốt đẹp giữ vệ sinh mà nói, không thể chịu được người ta nói mình như thế, Diệp Trúc Lan chẳng nghĩ gì vuột miệng:

- Thế à? Tất của mình thối lắm, để mình ngửi xem nhé.

Tần An nói xong cười gian đưa tất lên mũi:

- Quả nhiên không thối, thơm phưng phức, thật là lạ... Á á, chính bạn bảo mình ngửi mà...

- Không cần biết, dù sao cũng là tại cậu.

Diệp Trúc Lan nhéo Tần An giật tất lại, tên xấu xa đó ngửi cái phần trên của tất, tất của cô kéo tới qua đùi, tự dặn mình sau này phải hết sức đề phòng, qua ngày hôm nay cô dần ý thức được sự nguy hiểm của bọn con trai rồi:

Tay vẫn còn dư hương lẫn hơi ấm của Diệp Trúc Lan, Tần An nắm tay cô, đi tới gần bờ hồ.

- Nước lạnh thế.

Diệp Trúc Lan một tay giữ váy, dùng đầu ngón chân thử trước rồi mới bước xuống, chỗ này nước nông chưa tới gối, trong vắt nhìn thấy cả đá sỏi và mấy con đá nhỏ bơi vèo vèo chạy trốn:

- Nắm chặt tay mình, ngã ở đây không sao đâu, nhưng váy của bạn sẽ ướt hết đấy.

Tần An đi trước dẫn đường:

- Nhìn kìa, con cua kia đang ăn tôm nhỏ, bạn bắt đi.

Cái váy dài thực sự quá phiền toái, Diệp Trúc Lan không cách nào buông một tay giữ váy ra được, chỉ còn một tay bắt cua, nhưng cô nàng hưng phấn lắm, mìm môi nín thở, tay phải run run cho vào trong nước. Con cua rất cảm giác, cảm nhận được dòng chảy khác thường, mấy cái chân khua lên, lao ngay vào vũng nước đục, biến mất.

- Sao mày lại chạy chứ?

Diệp Trúc Lan thất vọng cực, môi cong lên treo được cả giỏ:

- Vẫn còn con nữa, bạn đừng căng thẳng, coi như thò tay nhặt một tảng đá thôi.

Tần An lấy thịt ra câu một con cua to nhất, đợi nó quắp chặt lắm rồi mới nói khẽ:

- Thong thả, thong thả thôi.

Lần này Diệp Trúc Lan không thất thủ nữa, cô tóm lấy phía sau con cua, sau đó chạy vù lên bờ, nhảy tưng tưng:

- Xem này Tần An, mình bắt được con to nhất.

Vì Diệp Trúc Lan tham gia mà tốc độ bắt cua giảm đi đáng kể, đa số cua bị cô dọa cho chạy tọt vào hang, lấy thịt dụ cũng không ra, Diệp Trúc Lan càng chơi càng mê. Tần An chỉ đành tranh thủ trước khi cô ra tay, nhanh tay bắt những con cua còn đang ngẫm nghĩ xem ngón chân trắng bóng như trân châu của Diệp Trúc Lan có phải là món ăn ngon lành hay không, bắt chúng ném vảo túi lưới.

- Tần An, xong chưa, mình đói rồi đây này.

Diệp Trúc Lan có tính háu đói, vừa rồi chơi điên như vậy, ngồi trên tảng đá nhăn nhó ôm bụng nhìn Tần An bận rồi, mùi thơm bốc ra từ cái nồi sôi sùng sục làm cô nuốt nước bọt liên hồi:

- Sắp rồi đây.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch