Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 94: Bắt cua. (2)

Chương 94: Bắt cua. (2)


Tần An cười, đi thật cẩn thận tránh làm đục nước, từ từ đưa tay bắt một con cua vừa bò ra:

Diệp Trúc Lan nín thở, mở to mắt nhìn.

Tần An tóm lấy sau con cua to bằng bàn tay, nhấc nó lên, con cua khua hai cái càng lớn kẹp liên hồi, nhưng không làm được gì.

- To quá.

Diệp Trúc Lan reo hò, chảy cẫng lên:

- Tần An, bạn thật lợi hại, mình muốn bắt, mình muốn bắt.

Tần An cực kỳ thỏa mãn hư vinh, chua con cua vào lưới để Diệp Trúc Lan cầm:

- Bạn đừng sờ nó, có kẹp cho đấy, cái càng đó một khi kẹp vào là khó gỡ lắm.

Không cẩn thận dặn không được, Diệp Trúc Lan rất rất tò mò, nhất là có cái tính dùng tay sờ vào những thứ lạ, thấy cái gì là lạ ngồ ngộ là phải sờ sờ chạm chạm cho bằng được.

- Biết rồi, biết rồi, người ta có phải là trẻ con đâu.

Diệp Trúc Lan cao hứng chỉ tay:

- Kia kìa, kia có một con... Đó, ở bên phải bạn ấy, cẩn thận càng của nó.

Tần An cầm gậy dụ cua bò trong hang ra một chút, sau đó nhanh tay bắt lấy, con cua này nhỏ hơn con vừa rồi, nhưng rất hung dữ, giữ chặt lấy miếng thịt không buông, cố nhét vào mồm.

- Mày sắp bị giết rồi mà còn ăn, đúng là quỷ tham ăn.

Diệp Trúc Lan cười khanh khạch, quả nhiên là thò tay ra chọc chọc lưng con cua, suýt bị nó kẹp trúng, hét toáng lên.

Tần An khom người tìm cua, Diệp Trúc Lan ngồi trên tảng đá, đầu thò ra nhìn xuống nước nhiệt tình chỉ huy lung tung, gió thổi cổ áo phồng lên, Tần An bắt được một con cua, ngẩng đầu lên khoe, nhìn thấy chiếu áo ba lỗ mặc sát người cô gồ lên, nhìn được cả hai cái chấm nho nhỏ, trong nơn nớt đã có chút vị thiếu nữ.

- Không được nhìn.

Diệp Trúc Lan phát hiện ra, vội vàng che cổ áo, giơ nắm đấm dọa dẫm:

- Nói mau, nhìn thấy gì rồi.

- Bạn còn sờ rồi, vậy mà không cho mình nhìn à? Bất công.

- Mình sờ là do bạn đồng ý, vừa rồi bạn nhìn trộm, mình không đồng ý.

Diệp Trúc Lan lý luận, nắng chiều vàng óng không so được nụ cười rạng rỡ của cô, thực ra trong lòng đắc ý lắm, cô biết cái mắt của Tần An không thành thực nên mặc áo trong bó sát người, Tần An nhìn căng mắt cũng chẳng thấy gì:

- Cẩn thận.

Tần An vội vàng từ dưới sông chạy lên:

Diệp Trúc Lan chưa hiểu gì thì tay nhói đau, vừa rồi không để ý, tay đặt lên túi lưới, một con cua kẹp ngay lấy ngón tay cô, đau tới rơi nước mắt:

- Tần An cứu mình.

Tần An chạy tới nhét ngay ngón tay vào càng cua, con cua tìm thấy con mồi mới, buông ngón tay út Diệp Trúc Lan ra, hai cái càng kẹp lấy ngón chỏ cảu Tần An làm y toát mồ hôi lạnh, cố nhịn đau, gỡ càng của nó ra, con này lát nữa phải luộc trước nước sau mới hả.

- Không sao chứ?

Nhìn ngón tay hồng hồng của Diệp Trúc Lan có hai lỗ chảy máu, cho vào miệng mút:

- Đã bảo bạn cẩn thận rồi mà.

- Còn không phải tại bạn...

Diệp Trúc Lan thấy y hốt hoảng như thế, có chút kiêu ngạo, một niềm hạnh phúc êm dịu lặng lẽ bao phủ toàn thân, ngón tay tựa hồ không đau nữa, chỉ là đầu ngón tay ấm áp ươn ướt làm tim hoảng loạn muốn rụt về, lại không nỡ:

Không thấy vị máu mặn nữa, Tần An buông tay Diệp Trúc Lan ra, lật ngón tay xem, chỉ có vết hồng mờ mờ.

- Tay của bạn...

Diệp Trúc Lan rụt tay lại, chỉ ngón tay chảy máu của Tần An:

- Không sao.

Tần An cho tay vào miệng mút, cái thứ cua này cố chấp, không kiếm được con mồi mới là không chịu buông càng:

- Ngốc ạ, sao không dùng thịt mang theo.

Diệp Trúc Lan vừa rồi đau bật khóc, càng không cần nói tới Tần An:

Tần An ngớ ra, cười:

- Nhìn thấy bạn đau quá, chỉ muốn cứu bạn khỏi nó, chẳng nghĩ được gì nữa.

- Ngốc, cái đố ngốc.

Trừng mắt lên với mấy con trong lưới giơ đang giương càng hăm dọa, Diệp Trúc Lan nắm tay Tần An, mắt cong vút như trăng non:

- Lần này để mình xuống nước bắt cho.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch