Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 93: Bắt cua. (1)

Chương 93: Bắt cua. (1)



Tần An "ồ" một tiếng, có khi Chu Thu Anh chẳng phải đại nghĩa diệt thân, nói không chừng là có dính dáng tới Chu Hoành Chí, phải rồi bác hai nói trên huyện có người tiết lộ chuyện mình tới trấn Thanh Sơn đầu tư, Chu Hoành Chí biết sớm như thế, lại còn ngang nhiên tới tìm bác hai đặt yêu cầu vô lý, là ỷ vào Chu Thu Anh làm chỗ dựa.

Về Chu Thu Anh thì Tần An cũng chẳng lạ gì, người này từng là bí thư đảng ủy trấn Thanh Sơn, cũng là người trấn Thanh Sơn, quan lộ hanh thông, từng một thời là người trong trấn tự hào lắm, mãi sau năm 2000 nhân vật bị gọi là "đại tham quan Tương Nam" này mới bị bắt giam điều tra.

- Ngô Đức Hoa đã phái cảnh sát bảo vệ bác hai em rồi, đề phòng Chu Hoành Chí chó cùng rứt giậu, em cũng không nên cẩn thận, đừng đi chơi linh tinh.

Bác hai đi tỉnh thành rồi, vài ngày nữa mới về, có cảnh sát bảo vệ, không cần lo. Tạm biệt Quân Tử, Tần An nhìn giờ gọi Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo về, hai đứa đều không vui, nhưng bị Tần An vừa dọa vừa dỗ đưa về.

Về nhà, chuẩn bị qua loa, sau đó đeo cặp chạy tới sông Thanh Thủy, hôm nay hẹn Diệp Trúc Lan đi bắt cua.

Chạy băng băng qua những mảnh ruộng chỉ còn trơ gốc rạ, len lỏi qua cánh rừng mùa thu lá vàng đẹp não nề, đi sâu vào trong núi, ở khu đất trũng, nơi Đại Thanh Sơn lõm vào, sông Thanh Thủy chạy qua tụ lại thành một cái hồ nước nhỏ, nước chảy êm đềm, ven hồ cây cối xum xuê khác hẳn cảnh tưởng có phần tàn úa bên ngoài. Núi, sông, hồ, những tảng đá lớn mấp mô, tăng thêm không ít sinh khí cho phong cảnh thiên nhiên u nhã.

Ai cũng đứng trước cảnh tượng này cũng thấy tinh thần phấn chấn, mệt mỏi tiêu tan.

Cảnh đẹp, người càng đẹp, Diệp Trúc Lan đứng trên một tảng đá đen bên sông, váy trắng phất phơ theo gió, như một đóa thu cúc diễm lệ thanh tao còn e ấp chưa nở, thuần khiết như một tờ giấy trắng chừa từng thấm mực, như tiểu công chúa bước ra từ chuyện cổ tích, xinh xắn đáng yêu, tay còn cầm bó hoa dại, Tần An chưa bao giờ nhìn thấy Diệp Trúc Lan ăn mặc xinh đẹp như vậy.

Tiểu công chúa đang cong môi, bất mãn vì phải đợi Tần An.

- Bạn mặc như vậy thì làm sao xuống nước bắt cua được.

Tần An thở hồng hộc chạy tới:

- Có điều rất xinh đẹp, mình thích lắm.

- Ai cần cậu thích, tới muộn rồi còn dám nói mình.

Diệp Trúc Lan nhảy từ trên tảng đá xuống, chỉ hồ nước trong vắt phía trước, đây là nơi hai người họ tình cờ khám phá ra:

- Mình nhìn nãy giờ, chẳng thấy con cua nào.

Mùa thu cua béo, chính là mùa bắt cua tốt nhất.

Cua sông Thanh Thủy đa phần là cua lớn, cua cái nhiều gạch, cua đực càng to, thịt ngọt.

Con cua lớn nhất mà Tần An từng nhìn thấy nặng tới gần nửa cân, khua hai cái càng to bự cực kỳ đáng sợ, cuối mùa thu hoạch, sau khi gặt xong, nhiều người tranh thủ lúc xuống sông tắm rửa đào hang bắt cua, có khi xách cả xô về nhà. Thứ này ở trấn Thanh Sơn chẳng đáng tiền, nhiều cũng không ai thèm, một năm bắt một hai lần ăn đổi vị thôi, chỉ bọn trẻ con bắt ăn chơi là chính.

Ai ngờ chẳng bao năm nữa cua lớn sông Thanh Thủy tuyệt tích, người ta mới nghĩ tới nuôi, cua nuôi chẳng bao giờ to ngon được như cua trong thiên nhiên, vậy mà có giá tới bốn năm chục nghìn đồng một cân.

- Cua lại không đi tắm nắng, bạn đứng trên cao như vậy, còn mong nó lên chào bạn à? Chúng nó cũng không giống bọn cá bơi linh tinh, thích đào hang chui xuống bùn.

Tần An bỏ cặp xuống lấy công cụ ra, một cái gậy dài buộc dây thừng, đầu thừng có buộc thịt:

- Câu cua à?

Diệp Trúc Lan cũng thích thú lấy một cái gậy:

- Có một số con cua trốn quá sâu, phải lấy cái này dụ nó ra.

Tần An cởi giày, sắn ống quần lên đi xuống sông:

- Cẩn thận nhé.

Diệp Trúc Lan bắc tay làm loa hét lớn:

- Giật cả mình, thiếu chút nữa ngã xuống sông rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch