Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 92: Lần đầu kiếm tiền. (2)

Chương 92: Lần đầu kiếm tiền. (2)


Tiếp đó tới phòng chơi game, đổi một đống xèng, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đối kháng King of Fighter, Tần An chơi mạt chược, đáng tiếc hôm nay không may lắm, không cởi được cái bikini cuối cùng của mỹ nữ.

Tôn Pháo bị Tôn Tiểu Thiên đánh thua liểng xiểng, không chơi nữa, rủ Tần An chơi Tam Quốc Chí.

Máy Tam Quốc Chí rất dài, có thể chơi bốn người cùng lúc.

- Ê, ba đứa bọn mày, tao dạy bọn mày chơi, ném xèng vào đi.

Một thanh niên tóc tai lởm chởm ngồi xuống, nắm cần gạt, bấm nút liên tục, giục:

- Bỏ xẻng vào đi, không nghe thấy à? Chơi vài ván trước, lát nữa tao dẫn bọn mày đi chơi trò khác.

Gặp phải bọn chơi ké rồi, bọn này không chịu mua xẻng, nói là dạy người khác chơi, kỳ thực là giở trò lưu manh.

Thấy quá nhiều học sinh vùi đầu vào game không thoát ra được, quên cả học hành, giáo viên coi phòng chơi game là cấm địa, tuyệt đại đa số phụ huynh cũng không thích con cái mình lảng vảng ở đó, nhưng mà cái thời đại thiếu thốn phương tiện giải trí này, trò chơi điện tử có sức hút quá lớn với trẻ con.

Kỳ thực cấm là đúng, khi đó phòng chơi game là chỗ không hay ho gì, máy đánh bạc, mạc chượt thoát y đều chẳng phải thứ lành mạnh, những tên thanh niên tay trần, hút thuốc, tóc như chôm chôm rất nhiều, càng khiến người lớn mất thiện cảm với chỗ này, cấm tiệt con cái mình tới đó.

Trẻ con chỉ thi thoảng trốn bố mẹ tới đây chơi thôi, phần đông là thành phần bất hảo lêu lổng chơi còn cá cược ăn tiền, thấy ba đứa bé này nhiều xẻng, tức thì có kẻ giở trò, người khác chỉ nhìn qua một cái rồi thôi, chuyện này quá thường.

- Ai cần mày dạy?

Tôn Pháo đáp rất xấc xược, hắn chẳng sợ:

- Thằng này láo.

Bị đứa bé không coi ra gì, tên lưu manh thấy mất mặt lắm, vung tay đấm luôn:

Tôn Pháo nhanh nhẹn né sang bên, giữ lấy tay thằng đó, đứng bật dậy:

- Ê, mày muốn đánh nhau à?

Đột nhiên một điếu thuốc lá đang hút dở dí thẳng vào mặt tên lưu manh.

- Tam Mao Tử, Trường Côn, đánh bỏ mẹ chúng nó cho tao, dám chọc thuốc lá vào mặt tao.

Tên lưu manh đau đớn ôm mặt la hét, một lúc sau chẳng thấy có động tĩnh gì, ngẩn ra nhìn hai tên đồng bọn thường ngày chơi cùng mình đang rụt rè đứng bên, liên tục nháy mắt.

Nhìn theo ánh mắt hai thằng bạn mới thấy Quân Tử đang khoác ôm vai chủ quán, không ngờ người dí thuốc lá vào mặt mình lại là Quân Tử, sợ hãi vô cùng.

- Ông chủ Lưu, tôi và thằng em đây tới chơi mấy lần, hẳn ông phải nhớ mặt chứ, vậy mà vừa rồi nó bị bắt nạt, ông lại khoanh tay nhìn, hay là coi thường Quân Tử này?

Quân Tử không thèm để ý mấy thằng lưu manh, giọng điệu rất bất thiện:

- Không phải, không phải, là tôi vừa mới vào, chưa kịp nói. Ê, mấy thằng kia, mù mắt sao mà chọc vào bạn anh Quân, xéo cho tao.

Ông chủ Lưu sơn gai gốc, đỏ mặt tia tai quát:

Mấy thằng lưu manh như được đại xá, co chân chạy mất.

Thấy Quân Tử ra hiệu, Tần An vốn không thực sự muốn chơi game, đây liền cho hai đứa kia hết xẻng, ra ngoài cửa nói chuyện.

- Tối hôm qua Chu Hoánh Chí trốn rồi.

Quân Tử thông báo một tin tức kinh người:

Chu Hoành Chí sau khi bị bắt, qua thẩm tra mới phát hiện thế lực của hắn không còn đơn giản là lưu manh nữa, mà là thành xã hội đen rồi, dính dáng tới ba vụ án mạng, gây thương tích, bắt cóc vô số, thậm chí còn dính líu tới người đứng đầu một số cơ cấu.

Biết khó thoát tội chết, Chu Hoành Chí mạo hiểm, đánh quản ngực, cướp súng chạy thoát, hiện giờ Đường Khiêm Hành và Ngô Đức Hoa bị huyện ủy triệu tập, nghiên cứu xử lý vụ án tình tiết cực kỳ ác liệt này.

- Huyện trưởng Chu Thu Anh hạ lệnh cục công an huyện nhanh chóng truy bắt Chu Hoành Chí, treo thưởng tận 100.000.

Quân Tử nói nhỏ:

- Nghe đâu Chu Hoành Chí là bà con họ xa của hắn, không rõ đúng không.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch