Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 91: Lần đầu kiếm tiền. (1)

Chương 91: Lần đầu kiếm tiền. (1)



- Mày định bán ngựa à?

Đầu óc Tôn Pháo luôn đơn giản trực tiếp nhất:

- Bán mày thì có, đây là ngựa nhà cô tao đấy. Đi, chúng ta kiếm hiệu chụp ảnh.

Tần Tiểu Thiên dắt ngựa đi trước, thị trấn chỉ có vài dãy phố thôi, tìm cái là ra.

Tần An vỗ đầu, đoán được Tần Tiểu Thiên muốn làm gì rồi, đúng là con của bác hai, xem ra rất có thiên phú kinh doanh, đi đầu dẫn đường. Chẳng mấy chốc tới hiệu chụp ảnh hai tầng, trông có vẻ sang lắm, phía trước cửa treo một tấm ảnh khổ lớn, cô dâu mặc chiếc áo cưới trắng rất thời thượng, lấp ló non nửa bầu ngực, môi đỏ chót, ôm một bó hoa nhựa, cười rất vô duyên.

- Cô dâu xinh quá.

Tôn Pháo khen:

- Đẹp như trên TV ấy.

- Bà giúp việc nhà tao còn biết ăn mặc hơn cô ta.

Tần Tiểu Thiên không lúc nào không thể hiện sự ưu việt của mình:

Lần này thì Tần An đứng về phía Tần Tiểu Thiên, đồng thời hoài nghi thẩm mỹ quan của Tôn Pháo, liên tưởng bạn gái sau này của hắn môi dầy khiếp người, không biết có phải do bức ảnh này gợi mở cho hắn không.

- Ba đứa kia, vào đây làm cái gì?

Chủ hiệu ảnh tay cầm máy chụp ảnh Hải Âu chạy ra, cứ tưởng có khách, ai ngờ một con ngựa cao lớn choán hết cửa, làm giật mình:

- Ông chủ, bọn cháu muốn kiếm ít tiền tiêu vặt, nếu như có người muốn cưỡi ngựa chụp ảnh, thu mỗi người năm đồng, chúng ta chia nhau, được không?

Tần Tiểu Thiên nói thẳng luôn:

Chủ hiệu ảnh đi ra ngắm nghĩa con ngựa, đến bản thân còn muốn cưỡi lên thử, xem ra cũng khả dĩ lắm:

- Được, nhưng mà dẫn nó sang một bên đai, đừng chắn cửa.

Mặc dù không kiếm thêm được là bao, nhưng có đông người tới nhờ chụp ảnh, coi như có thêm khách quen, thế cũng tốt, dù sao đang rảnh.

Trong hiệu có rất nhiều món đồ trang trí, chủ hiệu lấy một dải lụa tết thành bông hoa lớn, buộc một cái chuông, một tấm thảm nhung đắp lên lưng ngựa, trông càng uy phong lẫm liệt.

- Đến tao cũng muốn ngồi lên chụp ảnh rồi.

Tôn Pháo nhìn mà thèm:

- Chụp ảnh, chụp ảnh đây, cưỡi ngựa chụp ảnh chỉ mất năm đồng thôi.

Anh em Tần gia ra đường lớn tiếng chào khách:

Với rất nhiều thôn dân từ ba trấn xung quanh đi họp trợ mà nói, chụp ảnh là chuyện mới mẻ, là chuyện lớn, muốn chụp ảnh phải lấy quần áo đẹp nhất ra, giờ lại có thêm cả con ngựa, thế là họ xúm đông xúm đỏ tới.

Người xem thì nhiều, người chụp ảnh lại chả có, cười đùa đùn đẩy nhau, ai cũng muốn có người thử trước.

Tần An liền bảo Tôn Pháo lên làm mồi nhử, chủ hiệu vờ vịt chạy quanh, đèn sáng lên hồi, nhưng bên trong không lắp phim.

Vị khách đầu tiên là đứa bé mười tuổi, nhìn Tôn Pháo cưỡi ngựa oai phong thì thèm lắm, xin mẹ cho mình chụp một kiểu.

Có người đi đầu, những đứa bé khác ghen tỵ, thế là tự nhiên có người thứ hai thứ ba.

Chủ hiệu cười tít cả mắt, buổi sáng chụp được hơn hai mươi tấm ảnh, kiếm được 125 đồng, chia cho ba người Tần An 80 đồng, còn bảo bọn họ sau này lại tới.

- Kiếm tiền dễ thật đấy.

Tôn Pháo cực kỳ hưng phấn:

- Nửa buổi sáng kiếm 80 đồng, một ngày là 160 đồng, một tháng kiếm được mấy nghìn, nhiều tiền hơn cả tỉnh trưởng.

- Tiền tiêu vặt của tao còn nhiều hơn... tất nhiên là trước kia.

Tần Tiểu Thiên miệng nói thế, chứ hai mắt cũng tỏa sáng, tiền tuy ít, nhưng đây là lần đầu tiên hắn tự mình kiếm ra tiền, rất có cảm giác thành tựu:

- Đừng mơ nữa, hôm nay họp chợ mới đông người thế thôi, chụp ảnh không phải rẻ, những người này trở về kể, lần sau có khi còn có người tới, thêm lần sau nữa thì hết, chẳng bõ công.

Tần An biết rõ năng lực tiêu phí của trấn Thanh Sơn, người lớn tuổi vẫn coi chụp ảnh là chuyện long trọng, phải tắm rửa, chải đầu, cạo râu, nguyên cả bộ nghi thức chứ không đùa:

Cả bọn vội vàng đi trả ngựa, sau đó uy phòng bước vào quán ăn gọi ba bát mỳ thịt bò, mỗi bát còn có thêm một quả trứng trần, bữa sáng như vậy là xa xỉ lắm rồi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch