Tần An lại gọi một tiếng nữa, bản thân y cũng không chú ý giọng mình chỉ to hơn thì thầm một chút, Liêu Du chẳng thể nghe thấy được.
Tự lừa mình lừa người dùng nỗ lực cuối cùng trưng cầu ý kiến của Liêu Du, sâu trong lòng kỳ thực sớm quyết định, tình huống này không cho Liêu Du quyết định.
Tần An miệng khô cong, luồn tay xuống mép áo của Liêu Du, dán lên cái bụng bằng phẳng nhẵn mịn, khuôn mặt xinh đẹp gần ngay trước mắt,, đối mắt đẹp khép chặt, cặp môi hồng nhẹ mời gọi, hơi thở Tần An cũng trở nên dồn dập, phải quay đầu sang bên, hít sau một hơi lấy lại bình tĩnh, vòng tay qua sau lưng cô, tiếp xúc với da thịt nong nóng, tay kém cỏi run run, cẩn thận tháo nút áo lót.
Bầu vú thoát khỏi trói buộc bật ra, giống như con thỏ trắng hoảng sợ từ bụi cỏ chạy ra, sợ hãi run run nấp dưới cổ áo kia để trốn tránh kẻ địch.
Chỉ thoáng chốc trán lấm tấm mồ hôi, tâm chí thành thục không khống chế được thân thể thiếu niên khí huyết lúc nào cũng hừng hực.
Mang nước tới, Tần An tu ngay một ngụm, dìm cơn dục vọng đang sôi sục trong thân thể, định lần nữa cho Liêu Du uống thuốc, không ngờ Tần Viên nãy giờ ngồi bên tò mò nhìn, có vẻ ngửi thấy mùi sữa, lật đật bò dậy, rúc vào lòng Liêu Du.
- Ông trời ơi.
Tần An hết hồn ôm đầu, thằng bé này tới một tuổi rưỡi mới cai sữa, mới qua mấy tháng thế nên vẫn còn thèm khát cái vị này, nhỏ giọng dụ khị:
- Tần Viên, ngoan, chú bế đi đánh quái thú nào.
Tần Viên lúc này còn để ý gì tới chuyện khác, kéo cổ áo Liêu Du, thế là toàn bộ bầu vú Liêu Du lộ ra ngoài, tròn trịa trắng muốt, chẳng vì bị căng sữa mà có gân xanh chẳng chịt khó coi, hình giọt nước hoàn mỹ cho dù đang nằm ngửa vẫn kiêu ngạo nhô lên, hai núm hồng như quả anh đào chín chỉ vươn tay là hái được.
"Chụt chụt!" Tần Viên cúi xuống, ra sức bú.
- Ôi trời ơi!
Tần An lần nữa kêu trời, lúc này đừng hòng mà lôi nó ra được, Tần An chỉ đành quay đi, đập đầu vào tường, y còn chưa thấp hèn tới mức nhân lúc Liêu Du hôn mê nhìn trộm.
Ngồi cuối giường tay chống trán, suy nghĩ miên man, cảm thấy Liêu Du kỳ thực rất đáng thương, một cô gái xinh đẹp như vậy, ong bướm vây quanh chắc chắn vô vàn, vốn có rất nhiều lựa chọn để cuộc sống thoải mái sung sướng hơn, nhưng đi theo tiếng gọi của tình yêu, lựa chọn La Ba Phu, tới thị trấn nghèo lạc hậu này, đến cuối cùng bị chồng phản bội lúc mang nặng đẻ đau, rồi giờ sốt cao tới ngất xỉu cũng chẳng ai biết.
- Chú... bế bế!
Không biết qua bao lâu, Tần Viên bú no, thỏa mãn gọi Tần An:
Tần An quay người lại bế Tần Viên, bầu vú của Liêu Du lúc này không còn cho người ta cảm giác căng nứt ra nữa, mà thêm chút mềm mại đàn hồi, càng cám dỗ người ta muốn vầy vò nó thành đủ các loại hình dạng, cảm thụ nhục cảm đó.
Vài giọt sữa nhạt còn vương trên quầng hồng, giống một món ăn ngon lành đang mời gọi.
Yết hầu Tần An lên xuống liên hồi, toàn thân khô nóng vô cùng, ngồi xuống đầu giường, cẩn thận cài cúc áo Liêu Du lại che đi cái thứ dụ dỗ người ta phạm tội, cho thuốc vào bờ môi hơi khô nẻ, đổ nước cho Liêu Du uống xuống.
Tần Viên bú giúp tuyến sữa bị tắc được khơi thông, nét mặt nhẹ nhõm chìm vào giấc ngủ sâu, Tần An tính đợi khi thuốc kháng sinh phát huy tác dụng, đẩy lui cơn sốt sẽ khỏe lại, đắp chăn cho Liêu Du, cũng chẳng để ý tới bịt tai trộm chuông che dấu vết tích mình tới đây, bế Tần Viên chuồn đi như ăn trộm.
Trước bữa cơm cha gọi điện thoại về thông báo tình hình, vì Chu Hoành Chí bắt cóc con trai doanh nhân Đài Loan, ảnh hưởng cực kỳ ác liệt, sự việc khiến cho cả lãnh đạo cấp tỉnh trực tiếp phát biểu ý kiến, vụ án này không kết thúc sớm được, tối nay cả nhà bác cả sẽ ở nhà cô hai.
Đến tối trong nhà liền trở nên náo nhiệt, lúc này tin tức Tần An và Tần Tiểu Thiên bị bắt cóc đã truyền khắp thị trấn nhỏ, Tần An mưu trí thoát khỏi tay kẻ thủ ác, dẫn Tần Viên bỏ trốn càng làm người ta tấm tắc khen ngợi.