Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 106: Kỹ năng cần thiết. (2)

Chương 106: Kỹ năng cần thiết. (2)


Hàng xóm, người thân mang tới rất nhiều hoa quả, trứng gà, hoặc là thuốc bổ tới thăm, có cả Lý Tâm Lam, Tôn Pháo, không biết thằng quỷ đó đến thăm bạn hay là đến ăn nữa, ăn bánh trái người khác mang đến cho rất nhiệt tình, Tần An thì suốt cả buổi tối bảy ra vẻ trẻ ngoan, sau đó bị mấy chục cái tay xoa đầu, cũng nghe tới chán câu "qua được đại nạn sẽ có đại phú quý".

Mười rưỡi tối mới tiễn người khách cuối cùng đi, Lý Cẩm ngáp ngắn ngáp dài đi rửa mặt, Tần Viên thì đã ngủ từ lâu, hẳn là không còn khách nữa, điện thoại lại kêu reng reng.

Thuận tay nhấc điện thoại lên, nhưng không thấy bên kia nói gì.

- A lô, mình đây.

Lòng bỗng nhiên sinh ra cảm ứng kỳ diệu, Tần An tựa hồ biết ai gọi tới, giọng nhẹ nhàng:

Đầu kia có tiếng nức nở đã áp chế hết mức.

- Mình không sao cả, mai đi học bạn sẽ thấy, khỏe cực.

- Tần An.. Mình sợ chết đi được.

Diệp Trúc Lan cuối cùng cũng lên tiếng, giọng chưa hết sợ:

- Mình đợi mẹ đi ngủ mới gọi điện thoại tới, mình sợ lắm, mình sợ lắm.

- Bạn đợi một chút, mình sẽ tới ngay.

Lúc này người Tần An muốn gặp nhất là Tần An, tuy lúc đó y cũng rất run, nhưng chuyện qua rồi, chẳng quá để ý nữa, Diệp Trúc Lan thì khác, nhất định lúc này vô cùng sợ hãi:

- Mình sẽ tới trước cửa sổ cho bạn nhìn thấy.

- Thật à?

Diệp Trúc Lan mừng rỡ reo lên, sau đó im lặng một lúc, không đành:

- Thôi đừng tới, mai gặp nhau đi, muộn rồi, mình sợ bạn lại xảy ra chuyện.

- Ừ, vậy mai gặp lại, bạn cúp điện thoại trước đi.

Lý Cầm đi ra phòng khách gọi:

- Con rửa ráy rồi đi ngủ đi, ai gọi điện thoại tới thế?

- Diệp Trúc Lan ạ.

- Ừ, con bé đó được đấy.

Lý Cầm cũng chỉ thuận miệng nói thế thôi, ai tốt với con mình đều tốt cả:

Đợi mẹ về phòng, một lúc sau đèn cũng tắt, Tần An vờ vịt rửa ráy ồn ào, tai giỏng lên như tai thỏ, lúc sau không thấy có động tĩnh gì nữa rón rèn mở cửa chạy ra ngoài.

Lén lút rời nhà là kỹ năng nhất định phải trang bị của nam nhân, khi còn nhỏ thì trốn đi chơi, đề phòng cha mẹ kiểm tra phòng, lớn lên thì lén đi gặp bạn gái, kết hôn thì đề phòng vợ theo dõi.

Tầm An trải qua hết các giai đoạn đó, khóa cửa phòng lại, như thế khi mẹ nửa đêm có dậy, thuận tiện kiểm tra mình có đá chăn đi không, đẩy cửa không được cũng không gọi mình dậy.

Tất nhiên quan trọng nhất vẫn là lúc rời nhà, nhón chân là sai lầm, trong đêm tối chẳng may chạm phải cái gì sẽ dễ mất thăng bằng, sau đó thì xong rồi. Nên tốt nhất là nhẹ nhàng đặt gót chân xuống trước, chủ động kiểm soát tình thế hơn. Quan trọng nhất vẫn là lúc cho chìa khóa vào ổ, phải kiểm tra xem đã khép chặt cửa chưa rồi hẵng bình tĩnh xoay chìa khóa.

Ra ngoài, Tần An ưỡn thẳng lưng, đáng hoàng bước đi chẳng hề giống như trốn ra khỏi nhà, tự nhiên vẫy tay với người đi về muộn, như vậy không ai hoài nghi, sáng hôm sau sẽ không lắm chuyện nói với mẹ là tối qua thấy con trai cô lén lút rời nhà...

Vừa tới tầng một, Tần An vù một cái lẩn ra sau giàn cây vạn niên thanh, lom khom đi xuyên qua bụi cẩu kỷ, như mèo tha trộm cá thoăn thoắt êm ái tới bên tường bao.

Xung quanh hai tòa nhà có tường bao, hai cánh cổng một trước một sau, đến tối 10 giờ là khóa cổng, người lớn có chìa khóa, trẻ con thì không, Tần An từng lén đánh một cái, bị mẹ phát hiện sau đó là một trận đòn tàn nhẫn cực kỳ không có nhân quyền.

Một bóng người nấp sau bụi cây, đang cảnh giác quan sát xung quanh, phát hiện ra Tần An như bóng ma lướt qua, gọi khẽ:

- Ê, trùng hợp nhỉ, cũng ra ngoài à?

- Tôn Pháo... Mày đi đâu thế?

Tần An bị dọa suýt vỡ mật:

- Tao đi xem video.

Tôn Pháo dù giọng hạ thấp vẫn thấy được sự hưng phấn của hắn:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch