Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 108: Bên ngoài cửa sổ. (2)

Chương 108: Bên ngoài cửa sổ. (2)
Tần An muốn nói mình thích bạn, thích từ sơ trung rồi... Nhưng lại lo ảnh hưởng tới cô, vì cha mẹ giáo viên đều nói với bọn họ, đây là bước ngoặt lớn đầu tiên trong đời. Còn nhớ Diệp Trúc Lan từng nói với y, cha cô sẽ đưa cô vào trường học chuyên bồi dưỡng nhân tài của hệ thống điện lực, Tần An nghĩ, thế thì mình vào trường đó là được, chúng ta có thể học đại học cùng nhau, Đại học Bắc Kinh là cái gì, du học là cái gì, điểm IELTS cao cũng chẳng ý nghĩa, điều y muốn, chỉ là nhìn thấy Diệp Trúc Lan, nghe cô gọi tên mình, cùng tới nhà ăn, cùng tới thư viện mà thôi.

Đêm nay anh lại tới ngoài cửa sổ

Bóng em trên rèm thật đáng yêu

Thầm yêu em bao nhiêu năm

Bấy nhiêu lần anh tới ngoài cửa sổ

Cũng từng muốn gõ cửa sổ nhà em

Nếu có một ngày anh vinh quang về quê

Lại tới ngoài cửa sổ

Gặp lại cô gái trong mộng

Nói với bóng em một câu trân trọng

Nếu như anh viễn viễn không quay về nữa

Hãy để trăng sáng gác ngoài cửa sổ em

Tần An từng có mộng tưởng giống như bài (Ngoài cửa sổ) của Lý Sâm, trong năm tháng thanh xuân ấy, y chỉ nhìn bóng dáng đáng yêu của cô, làm bạn ánh trăng cô đơn, bây giờ đứng đây, liệu có tính là "lại tới ngoài cửa sổ" hay không?

Cửa sổ bỗng nhiên mở ra, Diệp Trúc Lan xuất hiện, khuôn mặt vui mừng đó không gì che dấu được, thiếu niên ở bên ngoài, cô luôn chờ đợi y mang tới cho mình niềm vui ngọt ngào.

Tần An thu lại cảm thán thừa thãi, nhe hàm răng trắng ra cười, trong mắt Diệp Trúc Lan đó là nụ cười ngốc nghếch vô tâm, ai có thể ngờ thiếu niên như thế vừa trải qua sự kiện với nhiều người không khác gì cơn ác mộng.

- Mình đi mở cửa.

Diệp Trúc Lan nghe Tần An nói sẽ không đến nữa, nhưng trong lòng không hiểu sao vẫn có chút hồi hộp, mở cửa ra không ngờ thực sự thấy Tần An đang đứng ngây dưới đó nhìn cửa sổ phòng mình, môi hơi giảu lên hờn dỗi, nhưng ánh mắt không áp chế được niềm vui:

Tần An lắc đầu, hái một bó hoa la dơn xanh um tùm bên cạnh, ngậm vào mồm, thoăn thoắn leo lên cây ngô đồng tới cửa sổ, hai chân kẹp cây, đưa hoa cho Diệp Trúc Lan:

- Tặng bạn.

- Cẩn thận đấy.

Diệp Trúc Lan hâm mộ lắm, hồi nhỏ nghịch ngợm leo cây này ngã rất nhiều, lớn lên ý thức mình là con gái không thể leo cây như khỉ giống Tần An:

- Vì leo cửa sổ nhà bạn, mình chuyên môn luyện tập đấy, lợi hại không?

Tần An đắc ý nói:

- Bạn định ở trên cây nói chuyện với mình đấy à?

Diệp Trúc Lan nói chuyện lúc nào cũng mang theo chút vị giận dỗi nũng nịu:

- Không vào mình đóng cửa bây giờ.

- Vào vào...

Tần An hớn hở bám vào cửa sổ đu qua, cởi giày ném xuống, dù sao y cũng phải leo xuống, sau đó dẫm lên bàn học, nhảy qua giường Diệp Trúc Lan:

- Ai cho cậu lên giường vậy hả?

Diệp Trúc Lan rít lên khe khẽ, hay thật đấy, chẳng cố kỵ thân phận con gái của người ta, vừa vào phòng đã leo tót lên giường:

- Mình ném giày đi rồi, chẳng lẽ bạn bảo mình đi tất đứng dưới đất à?

Ý đồ của Tần An chính là đây:

Phòng của Diệp Trúc Lan không lớn, một cái bàn học kê sát cửa sổ, đặt rất nhiều món đồ đáng yêu, ống đựng bút mấy cái, hộp bút chì, tẩy, chặn giấy, đều nho nhỏ đẹp đẽ, dưới đèn bàn hồng, vở xếp ngay ngắn, bên cạnh là giường, tủ quần áo đối diện với cửa sổ, treo quần áo cô thay ra, chẳng thấy những món nội y dễ thương của con gái đâu.

Thở dài, thất vọng.

- Bạn tìm cái gì thế?

Thấy ánh mắt Tần An hơi quái, Diệp Trúc Lan cảnh giác nhìn quanh, may quá hôm nay thay nội y ra không ném linh tinh:

- Không có gì, phòng bạn thật là thơm, giống trên người bạn vậy.

- Hừm, biết phòng người ta thơm còn trèo lên giường, lát nữa thối hoắc cho mà xem.

Tần An chiếm mất giường rồi, Diệp Trúc Lan đành ngồi ở ghế:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch