Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 109: Mỗi người một nửa. (1)

Chương 109: Mỗi người một nửa. (1)



Gia cảnh của Diệp Trúc Lan không tệ, Khuông Vịnh Mai cũng muốn con gái sống đầy đủ thoải mái, trẻ con trấn Thanh Sơn đa phần là tắm rửa xong mặc quần áo hôm sau đi ngủ, Diệp Trúc Lan thì thay đồ ngủ, một cái váy vải bông trắng hoa nhỏ li ti chưa tới đầu gối, mép váy có dải đăng ten, rất đáng yêu, cô sắn ống tay áo lên, lộ cánh tay thon thả trắng trẻo, nha đầu này còn chưa có thói quen mặc áo lót, vẫn mặc áo ba lỗ bó sát người, chỉ thấy hơi gồ gồ lên một ngọn đồi nho nhỏ, mà cũng chẳng phải là rõ ràng cho lắm.

- Cứ nhìn người ta làm gì?

Hôm nay mãi tới khi đi học về mới nghe tin Tần An bị bắt cóc qua một người bạn của mẹ mình, cô sợ hãi vô cùng, trời tối rồi, mẹ không cho cô đi thăm Tần An, khuyên nhủ rất nhiều, nhưng Diệp Trúc Lan cứ muốn tận mắt nhìn thấy y mới yên tâm, giây phút nhìn thấy y đứng dưới cửa sổ cười, bao lo lắng sợ hãi tan biến trong tích tắc, lúc này lòng lắng xuống, trở nên hết sức khẩn trương:

- Bạn thật xinh đẹp.

Ngữ khí Tần An hết sức tự nhiên, cứ như chỉ cần nhìn thấy Diệp Trúc Lan là vui sướng, chẳng cần lý do gì:

- Bạn không biết nói cái gì khác à?

Thiếu nữ mẫn cảm cảm nhận tình cảm đó, ấm ấm, Diệp Trúc Lan lườm y một cái, quay đầu sang bên, cửa sổ vẫn mở, gió đêm mang theo chút hơi lạnh, cô lại thấy hơi nóng:

- Vậy lên giường đi, mình nói cái khác với bạn.

Tần An vỗ vỗ chỗ bên cạnh, cười hì hì dụ khị:

- Bạn chiếm giường rồi, mình làm gì có chỗ ngồi nữa.

Dù vô tư đến mấy Diệp Trúc Lan cũng biết cùng đứa con trai ngồi cùng giường rất là không hay, đó là chuyện xấu hổ, vì sao lại thế thì cô cùng không biết:

- Chẳng lẽ bạn định ngồi ghế cả đêm?

Tần An chỉ ngoài cửa sổ:

- Bạn xem trăng trốn vào mây rồi, trời tối đen xì xì, chẳng nhìn rõ đường nữa, chẳng lẽ bạn muốn mình mò mẫm đêm tối mà về? Minh muốn ở đây cả đêm.

- Á..

Diệp Trúc Lan hô khe khẽ ngẩng đầu lên nhìn, mặt trăng rất phối hợp với Tần An, quả nhiên bên ngoài tối đen thò tay không thấy ngón, thế này Tần An không thể về được rồi.

Đèn pin ở trong phòng mẹ, Diệp Trúc Lan không dám đi lấy, mìm môi một lúc chỉ cuối giường, ra lệnh:

- Ngồi ở đó.

Đợi Tần An bò lồm ngồm xuống cuối giường, Diệp Trúc Lan mới ngồi ở đầu giường, ôm cái gối lớn, vùi đầu vào gối, mặt đỏ bừng bừng cảnh giác nhìn Tần An:

- Mỗi người một nửa, không được vượt qua.

Diệp Trúc Lan đưa ngón tay nhỏ vạch một đường thẳng, nghĩ một lúc vạch thêm cho mình một chút:

- Đây là giường của mình, mình chiếm nửa lớn, bạn chiếm nửa nhỏ.

- Có muốn đặt bát nước ở giữa luôn không?

- Vì sao?

Diệp Trúc Lan lúc này đầy đề phòng cùng nghi ngờ:

- Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài...

Tần An tát mình một cái:

- Xui xẻo, xui xẻo.... chúng ta không giống họ, sau này chúng ta mãi mãi bên nhau.

- Ai muốn cùng cậu mãi mãi bên nhau? Nói linh tinh không biết thẹn.

Diệp Trúc Lan co chân dọa đá:

- Mình xem (Lương Chúc) do Ngô Kỳ Long và Dương Thái Ny đóng rồi, cuối cùng hai con bướm bay bay, thật là đẹp.

- Thật là đẹp...

Tần An gật đầu, Diệp Trúc Lan nói tới bản Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài kinh điển nhất của đạo diễn Từ Khắc, nhưng y thì chẳng hề có tâm tình hồi ức bộ phim đó, mắt nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp phía trước:

- Không được tới gần, đã nói rồi, mỗi người một nửa.

Diệp Trúc Lan phát hiện ra Tần An đang âm thầm nhích tới gần mình, co chân đá một cái, muốn đá vào mông y cơ, nhưng giơ lên rồi rốt cuộc lại thôi, tưởng tượng cảnh y bị mình đá xuống giường cắn gối nén cười:

Tần An không biết lợi dụng thời cơ là thằng ngốc, nắm lấy chân Diệp Trúc Lan:

- Sau này giường của mình cũng chia cho bạn nửa lớn.

Diệp Trúc Lan bị y nắm chân có chút hoảng loạn, rụt mạnh chân về:

- Ai thèm, chỉ tối nay mới chia cho bạn một nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch