Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 110: Mỗi người một nửa. (2)

Chương 110: Mỗi người một nửa. (2)


"Cộc cộc!"

Tiếng gõ cửa phòng khe khẽ vang lên, sau đó là tiếng Khuông Vịnh Mai:

- Diệp Tử, sao còn chưa ngủ?

Diệp Trúc Lan kinh hoàng bịt chặt miệng, nhất thời nhớ ra mình còn chưa cài cửa, lao ngay khỏi giường, chuẩn bị đóng cửa lại thì mẹ đi vào.

Xong rồi, xong rồi! Mình vừa Tần An nửa đêm ở chung một phòng, giải thích thế nào cũng không được, mẹ nhất định rất thất vọng, cho rằng mình là cô gái hư, sau đó mang mình khỏi trấn Thanh Sơn, tới Hành Thủy ở cùng cha, không được gặp Tần An nữa.

Nói không chừng mẹ còn dẫn Tần An về nhà cậu ấy mách thầy Tần, Tần An sẽ bị cha cậu ấy đánh chết.

Chỉ trong tích tắc Diệp Trúc Lan hiện ra vô số hậu quả, với cô mà nói ngày tận thế cũng chỉ tới mức này mà thôi, ngước mắt nhìn mẹ, hai hàng nước mắt chảy dài trên má.

Khuông Vịnh Mai thở dài, ôm con gái vào lòng:

- Diệp Tử, đừng lo nữa, Tần An không sao đâu, mẹ gọi điện sang đó hỏi rồi, dì Lý nói mai Tần An sẽ đi học, nếu mai nó không đi học, mẹ sẽ cho con sang đó thăm. Đứa bé đó thật đáng thương, con là bạn thân của nó, quan tâm là phải, nếu con đi, mẹ sẽ mua hoa quả cho con.

Diệp Trúc Lan mắt ướt đẫm lòng vui sướng vô cùng, hình như mẹ không nhìn thấy Tần An, còn tưởng mình đang lo cho cậu ấy, len lén quay đầu, chỉ thấy rèm cửa sổ lay động, thở phào.

- Mẹ, con không sao nữa rồi.. Mẹ về ngủ đi.

- Mẹ ngủ với con, con gái lớn rồi, mẹ con mình đã lâu chưa nói chuyện.

Khuông Vịnh Mai cũng nhận ra con gái gần đây có rất nhiều thay đổi, nên chú ý hơn, không đối xử giống như trẻ con nữa:

Diệp Trúc Lan hoàn toàn yên tâm, ôm chặt lấy mẹ:

- Mẹ ngủ với con thật à?

- Thật.

Khuông Vịnh Mai vuốt tóc con gái:

- Gần đây thân thể có chỗ nào không thoải mái không?

- Không có.

Diệp Trúc Lan thẹn thùng cúi đầu:

- Với mẹ còn xấu hổ gì chứ, có vài vấn đề liên quan tới sức khỏe thân thể, nếu con không thoải mái nói với mẹ, mẹ chỉ cho.

- Mẹ...

Diệp Trúc Lan do dự rất lâu mới chỉ ngực:

- Nơi này thi thoảng lại đau, có phải con bị bệnh không?

- Chuyện đó rất bình thường, đến hết tuổi dậy thì của con, nơi đó đều đau, chỉ cần không đau quá mức thì không sao cả. Bên trong không có hạch chứ?

Khuông Vịnh Mai đặt tay lên ngực Diệp Trúc Lan xoa nhẹ:

- Con gái mẹ mặc áo lót được rồi đấy, mai bắt đầu mặc đi.

- Con không mặc cái đó đâu.

- Mặc rồi sẽ quen, đi lấy cho mẹ áo lót lần trước mẹ mua, mẹ dạy con mặc.

Khuông Vịnh Mai nhớ lúc mình còn nhỏ không có thứ gọi là áo lót này, lần đầu tiên mặc rất không tự nhiên, con gái mình cũng thế thôi:

- Không cần đâu, con biết mặc.

Thực ra Diệp Trúc Lan lén thử qua rồi, thứ một lần lại ném vào tủ, chột dạ nhìn về phía tủ quần áo, phát hiện tủ đóng, mà cô thì nhớ rõ mình vừa thay quần áo ngủ xong, lòng không yên đi ra ngoài cửa sổ mở cửa cho thoáng, sau đó thấy Tần An, quên cả đóng.

Trống ngực đập thình thịch, Diệp Trúc Lan xoay người chạy đi mở cửa, kéo mẹ ra khỏi phòng:

- Mẹ, con không sợ nữa, con muốn ngủ một mình.

- Để mẹ ngủ với con đi, tránh con gặp ác mộng, đêm lại khóc.

Khuông Vịnh Mai biết rất rõ cô công chúa nhỏ nhà mình:

- Không cần đâu ạ, con lại chẳng phải trẻ con nữa.

Diệp Trúc Lan đẩy mẹ ra ngoài, đóng chặt cửa lại:

Khuông Vịnh Mai mặc dù có chút kỳ lạ, song không nghĩ nhiều, con gái đang ở đuổi nhạy cảm thất thương, lắc đầu về phòng.

Nghe tiếng mẹ đóng cửa phòng rồi Diệp Trung Lan mới bật đèn ngủ, điều chỉnh độ sáng ở mức thấp nhất, sau đó mặt hầm hầm mở tủ quần áo ra.

Tần An bịt chặt tai, bò lên giường, chui vào chăn:

- Mình không thấy gì hết, không nghe gì hết, đừng giết người bịt miệng.

Nghe trộm bí mật nhỏ của các cô gái là chuyện vô cùng nguy hiểm.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch